Tình Yêu Bùng Binh: Bốn Người Một Nhà? - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:26:02
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Mỗi ngày buổi trưa, chúng đều ăn cơm ở trụ sở bí mật. Phải , nơi nâng cấp từ “nhà Lục Tự” thành “căn cứ địa”, giờ là “trụ sở bí mật”. Nghe thật kích thích.

 

Lâm Tự Nhiên phụ trách nấu cơm.

 

“Thơm quá mất, món gì ?”

 

bình giữ nhiệt của , uống một ngụm gì. Dư Vi liếc một cái: “An An, ăn mảnh nhé.”

 

bất lực: “Mẹ hầm canh t.h.u.ố.c bổ đấy.”

 

Lục Tự trợn tròn mắt: “Hì hì, cũng .”

 

“...”

 

chia cho mỗi một ít. Dư Vi tấm tắc: “Tay nghề của đúng là thật.”

 

sang Lâm Tự Nhiên đang im lặng nãy giờ: “Tay nghề của giỏi ?”

 

“... Giỏi.”

 

“Thế ai nấu ngon hơn?”

 

Lâm Tự Nhiên cuối cùng cũng đủ da mặt dày để trả lời câu đó.

 

Chiều tan học, chúng đều vội về nhà mà ở đây học bổ túc. Lâm Tự Nhiên gọi điện về nhà là đang học cùng . Mẹ tin, còn đòi gọi video. Thấy đúng là , bà mới chịu tin. Sau đó, lăn ngủ. Cậu đủ cố gắng , cần hy sinh sức khỏe để lao đầu giải đề nữa. Còn về vấn đề tâm lý, cũng chủ động gặp bác sĩ.

 

Lâm Tự Nhiên vẫn luôn là một nỗ lực. Nỗ lực học tập, và nỗ lực đối mặt với cuộc sống. Còn Dư Vi và Lục Tự thì đúng là đang học bổ túc thật.

 

Dư Vi hỏi: “Tại tham gia thi năng khiếu nghệ thuật nhỉ?”

 

Lục Tự bồi thêm: “Hay là nước ngoài luôn cho ?”

 

mỉm đầy ẩn ý: “Nhìn mệt đến mức ngủ gục kìa, cái thái độ thiếu chí tiến thủ của hai .”

 

Trước đó, cho họ thử một bộ đề để kiểm tra trình độ. Nhìn thành tích của Dư Vi, rơi trầm tư: “Cậu chắc chắn là chịu học hành t.ử tế đấy chứ?”

 

Những câu hỏi mức độ dễ và trung bình chiếm 70% tổng điểm, cô cơ bản đều hết. Chỉ cần nâng cao tỷ lệ chính xác của những câu , phụ đạo thêm phần nâng cao, đạt mức 80% điểm để một trường đại học là chuyện trong tầm tay.

 

Dư Vi giải thích: “Trên lớp vẫn giảng, bài tập về nhà giáo viên kiểm tra gắt nên vẫn , chỉ lúc thi là bài thôi. Thành tích càng , càng cớ rêu rao để tìm đối tượng xem mắt môn đăng hộ đối cho sớm hơn, chẳng thèm để bà đắc ý.”

 

Lục Tự kêu lên: “Thôi xong, thế là chỉ còn là học tra thực thụ ? Bốn chúng thế còn giấu nghề với ?”

 

vỗ đầu Dư Vi: “Thành tích áp, năng khiếu nghệ thuật, còn xinh , quá hảo .”

 

mở bài thi của Lục Tự , là những dấu gạch chéo đỏ ch.ót: “Sức khỏe , ăn khỏe, nhà tiền, cũng tuyệt vời lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-13.html.]

 

Lục Tự: “Cạn lời.”

 

Trong giờ thể d.ụ.c, lớp 1 và lớp 7 cùng chạy bộ quanh sân. Hai thầy giáo thể d.ụ.c một bên, nỗi đau của khác: “Đừng bộ!”, “Chạy mau!”, “Lớp 1 cố lên!”, “Lớp 7 đừng để tụt phía !”

 

Lục Tự chạy dẫn đầu. Lâm Tự Nhiên chạy cùng đông, dáng vẻ nghiêm túc. Dư Vi thì chạy canh chừng thầy giáo. Thầy thì nghỉ vài bước, thầy qua chạy tiếp. là đồ lươn lẹo!

 

Còn thì xách ghế ngay bên cạnh sân tập: “Cố lên nhé, đừng lười biếng. Đôi mắt chính là cái thước đo đấy.”

Trang Thảo

 

Sau khi giải tán, các thầy vội vàng đ.á.n.h bóng ngay. Dư Vi thở hổn hển hỏi: “Dựa chạy?”

 

nhẹ: “Đặc quyền của học sinh ngoan.”

 

Lâm Tự Nhiên phục: “Tại đặc quyền đó?”

 

Lục Tự cầm mấy chai nước tới: “Dư Vi, ăn bớt vòng chạy đấy, đừng tưởng thấy.”

 

Lâm Tự Nhiên kinh ngạc: “Cũng thể thế ?”

 

Lục Tự đưa nước cho , lắc đầu mở bình giữ nhiệt : “Trời lạnh , uống chút nước nóng cho ấm.”

 

Lục Tự như hiểu điều gì đó, gật gật đầu: “Hai ngày nay chạm đồ lạnh đúng ?”

 

mỉm đáp: “... Cút.”

 

ngậm một viên kẹo, nhấp một ngụm nước nóng. Dư Vi và Lục Tự chơi game, Lâm Tự Nhiên tập ghi chép đưa, còn thì tiểu thuyết.

 

Đột nhiên, một quả bóng đập mạnh về phía .

 

“A!”

 

Dư Vi lạnh mặt dậy: “Ai đấy?”

 

Mấy nữ sinh nhặt bóng, đầy khiêu khích: “Ngại quá nhé, thấy.”

 

Dư Vi mắng: “Mù .”

 

“Cô mắng ai đấy?”

 

Lâm Tự Nhiên lên tiếng ngăn : “Bạn học, đập trúng thì xin chứ.”

 

Đối phương nhạt: “Ghê nhỉ Dư Vi, một mặt bám lấy Lục Tự, một mặt câu dẫn Lâm Tự Nhiên. Chẳng qua là trông xinh một chút thôi mà, gì ghê gớm ?”

 

kéo kéo áo Lục Tự: “Mấy là bạn lớp , hung dữ thế?”

 

“Để đuổi bọn họ .”

 

“Không cần.”

Loading...