Tình Yêu Bùng Binh: Bốn Người Một Nhà? - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:26:45
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Lâm Tự Nhiên @Lục Tự: [Thứ nhất, bạn cùng bàn của Dư Vi vẫn thích cô , chỉ cần đừng để ai bắt nạt cô bé đó. Thứ hai, đem bằng chứng tra cho Trần Nguyệt để xóa bỏ hiểu lầm. Thứ ba, trong lớp chắc chắn vẫn còn những khác hiểu lầm Dư Vi, bảo Trần Nguyệt đính chính một chút, tình hình tự nhiên sẽ thôi.]

 

: [, ý cũng là như .]

 

Lục Tự @Lâm Tự Nhiên: [Cậu đang dạy việc đấy ?]

 

Mọi chuyện giải quyết, Trần Nguyệt xin Dư Vi. Sau đó xảy chuyện gì mà tên bắt cá hai tay phát điên. Hắn đăng bài lên trang tỏ tình của trường, bịa đặt chuyện Dư Vi và “vượt rào”.

 

Hắn còn : [Hoa khôi của trường cũng chỉ đến thế thôi.]

 

Vốn dĩ bài đăng là nặc danh, nhưng Lục Tự dùng quyền năng của để điều tra . Bài đó ngập tràn những bình luận ác ý. Chiều tan học, chúng bắt gặp bao ánh mắt khác thường.

 

Lục Tự hỏi: “Tính giờ? Hay là để đe dọa bọn họ một chút?”

 

đáp: “Có vẻ phạm pháp đấy.”

 

Lục Tự: “Vậy để mua chuộc bọn họ, bảo bọn họ ngậm miệng .”

 

Lâm Tự Nhiên chốt: “Báo cảnh sát.”

 

Lục Tự ngạc nhiên: “Báo thật ?”

 

Lâm Tự Nhiên lấy điện thoại bấm : “Alo?”

 

Báo cảnh sát đúng là hiệu quả nhất. Bài xóa ngay lập tức. Tên đủ tuổi vị thành niên nên chỉ phê bình giáo d.ụ.c và công khai xin Dư Vi.

 

và Lâm Tự Nhiên còn một bài luận dài ba vạn chữ về “Tác hại của tin đồn thất thiệt đối với phụ nữ” gửi lên phòng hiệu trưởng. phụ trách , phụ trách .

 

Lâm Tự Nhiên cuống lên: “Chậm thôi chậm thôi, câu là gì nhỉ?”

 

Cuối cùng bài luận ký tên ba : Hứa Tuổi An, Lâm Tự Nhiên và Vương Gia. Vương Gia là bạn hạng ba của khối. Tiếng của những học sinh ưu tú luôn trọng lượng nhất định. Tên đuổi học. Tuyệt vời!

 

Hôm , cả nhóm ăn cơm ở nhà ăn vì tủ lạnh hết đồ ăn. Trong nhà ăn vẫn còn những tiếng xì xào bàn tán. Bằng chứng rõ rành rành mà vẫn ngăn nổi cái miệng của thiên hạ.

 

Dư Vi thất vọng: “Không , đừng để ý.”

 

Người bên cạnh bỗng nhại với giọng mỉa mai: “Không ~ đừng để ý~ Một mặt thì bám lấy Lục Tự, một mặt thì thông đồng với Lâm Tự Nhiên, thế mà còn mặt dày giả vờ vô tội cơ đấy.”

 

thực sự hiểu nổi, tại cứ đồn thổi Dư Vi với hai bọn họ cơ chứ? Trong khi cũng đang ở đây mà! Cuộc tình bốn xứng đáng tên ? Cô lập đấy ?

 

nhẩm thầm ba hướng ngoại”, đó đột ngột phắt dậy, đạp một chân lên ghế, khí thế ngút trời: “Này, cũng ở đây cơ mà, bộ mắt mấy ? Sao cô thể thích chứ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-15.html.]

Dư Vi phụ họa ngay: “ thế, thích con gái, Lâm Tự Nhiên với Lục Tự thì tính là cái gì?”

 

thấy bọn họ là cảm thấy... cảm xúc luôn.”

 

kinh ngạc Dư Vi, nhỏ: “Hơi quá , diễn sâu quá chị ơi.”

 

Trang Thảo

“Ai mà tin chứ?” Kẻ vẫn lầm bầm.

 

Đột nhiên, Dư Vi xoay mặt . cảm nhận một thứ gì đó mềm mại chạm môi . Đầu óc “oanh” một tiếng. Chỉ thấy tiếng hét của Lục Tự: “Cái gì trời?”

 

Và cả những tiếng xôn xao phấn khích: “Thuyền Vi An là thật kìa!”

 

Dư Vi trừng mắt kẻ : “Tin ?”

 

Kẻ đó sợ quá chạy mất dép. phịch xuống chỗ cũ, nơi ch.óp mũi cảm nhận một luồng ấm. đưa tay lên lau, cúi đầu ... nước mũi.

 

Cảnh tượng đó hỗn loạn vô cùng.

 

Dư Vi cuống quýt: “ sai , đừng sợ nhé.”

 

Lâm Tự Nhiên: “Ai khăn giấy ?”

 

Lục Tự: “Để đưa phòng y tế.”

 

Mất một lúc lâu mới cầm m.á.u. quét mắt ba bọn họ từ trái sang một lượt: “Đủ , bà đây tự thương lấy thôi.”

 

“Sau ba các cứ tiếp tục dây dưa , vô tội.”

 

Ngày hôm đó, bỗng chốc nổi danh vì vụ chảy m.á.u cam.

 

“Hứa Tuổi An vẻ của Dư Vi cho chảy cả m.á.u mũi.”

 

“Phản ứng của cơ thể là thứ lừa mà.”

 

Đủ . bảo là đủ nhé!

 

Hệ quả của việc "sống thật với bản " chính là và Dư Vi gọi lên văn phòng uống .

 

Thầy chủ nhiệm vẻ mặt đầy khó xử: "Tư tưởng của thầy theo kịp giới trẻ các em, thầy cũng chẳng cổ hủ gì, nhưng các em vẫn còn nhỏ, lấy việc học trọng. Có một chuyện đợi đến lúc trưởng thành nghĩ cũng muộn."

 

nước mắt: "Thầy ơi, thầy hiểu lầm thật . Em chỉ giúp một chút thôi. Thầy cũng gần đây chút hiểu lầm với Dư Vi mà."

 

Không ngờ thành một hiểu lầm còn to lớn hơn thế .

 

Thầy gật gù: "À, hóa . Biết giúp đỡ bạn bè là phẩm chất , các em đều là những đứa trẻ ngoan."

Loading...