Editor: Trang Thảo.
cảm giác thầy vẫn chẳng tin . Thầy bảo cần trao đổi thêm với phụ . Nhà Dư Vi ai máy, còn bố thì đến ngay lập tức.
"Thưa thầy, con bé nhà phiền thầy . mặt nó xin thầy, thầy đừng trách mắng cháu nhé."
Thầy giáo: "..."
Nhà trường truy cứu thêm, chỉ dặn bố nên quan tâm nhiều hơn đến vấn đề tình cảm của . Bố hỏi : "Chuyện con bắt cá ba tay phát hiện ?"
"..."
Buổi tối, nhóm chat "Tứ Yêu" nhảy thông báo liên hồi.
Trang Thảo
Dư Vi @Lục Tự: [Nhà an ?]
Dư Vi @Lục Tự: [Có gõ cửa nhà , sợ quá.]
Dư Vi @Lục Tự: [Không biến thái đấy chứ?]
Dư Vi @Lục Tự: [Cậu gì chứ!]
nhắn: [Đừng mở cửa, báo cảnh sát .]
Lâm Tự Nhiên xuất hiện: [Là , mở cửa .]
Dư Vi: [Đêm hôm khuya khoắt gì thế?]
Lâm Tự Nhiên: [Hôm nay thiếu một bộ đề, bố định đ.á.n.h nên chạy ngoài.]
: [Giỏi lắm.]
Lâm Tự Nhiên: [Sống 17 năm mới nhận đòn thì thể chạy mà, bố cũng chẳng đuổi kịp nữa.]
Dư Vi: [Cạn lời.]
Sáng ngày hôm , Lục Tự mới thong thả hồi âm: [Đù, hôm qua ngủ say quá để ý.]
Kỳ thi cuối kỳ, Lâm Tự Nhiên tiến bộ thêm 6 điểm. Với mức điểm 700, tăng thêm 1 điểm là cực kỳ khó khăn . Hơn nữa, thời gian qua còn giải đề điên cuồng như mà dành thời gian để nghỉ ngơi. Bộ ghi chép của xem cũng công lớn.
vỗ vai , tự hào : "Nghe chị khuyên một câu, thắng mười xấp đề."
Cậu vẫn vẻ vui lắm: "Tại bỏ thi một môn?"
" bỏ thi thì mới nhất, vui ?"
"Hứa Tuổi An, cần thế. coi là mục tiêu, nhưng thắng bằng chính năng lực của . Cậu cần nhường ."
nghiêm mặt, xoay chuyển tình thế: "Lẽ nào trong lòng , là loại tôn trọng đối thủ như ?"
Khí thế của lập tức yếu vài phần: "Tất... tất nhiên là ."
Ngay đó, như nghĩ điều gì, bắt đầu lẩm bẩm tự cảm động: "Có thấy sắp Tết , sợ ở nhà dễ chịu, bố sẽ khó , họ hàng quở trách mặt đúng ?"
"Nên mới cải thiện tình cảnh của , ..."
vội vàng ngắt lời: "Quá đấy bạn, đang tự diễn vai cảm động gì thế? Hai ngày đó việc bận thật mà."
"Hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-16.html.]
"Hả cái gì mà hả, bảo hôm đó gặp vấn đề là thật đấy, nghĩ nhiều quá ."
"Có chuyện gì thế?"
"Cô hai của sinh em bé."
"Ờ... Hả?"
Đêm trừ tịch, Lục Tự tung lì xì nhóm. Một bao 200 tệ, phát 6 cái. lỡ tay cướp sạch sành sanh.
: [Mọi đang gì thế? Làm thế ngại quá, mau cướp lì xì chứ.]
Lâm Tự Nhiên: [Gửi icon mỉm .]
Dư Vi: [Toàn là lì xì chỉ định cho , bọn cướp kiểu gì?]
Hơi ngượng một chút. phát một cái lì xì may mắn tổng cộng 400 tệ. Dư Vi cướp 288, Lục Tự 99, Lâm Tự Nhiên 13 tệ.
Lâm Tự Nhiên: [Gửi icon mỉm .]
: [ thích , nhưng cái icon WeChat kỳ quặc lắm.]
Lâm Tự Nhiên: [Ý của chính là cái sự kỳ quặc đó đấy.]
: [Gửi icon mỉm .]
Lục Tự: [ giới hạn nữa, mỗi 200 tệ, nhưng mỗi chỉ một bao thôi, ai nhanh tay thì .]
Dư Vi: [Cậu thể phát lì xì may mắn tỷ lệ cao một chút ? Như thế giành "vua may mắn" mới cảm giác thành tựu chứ.]
Lục Tự: [Đừng tính toán với .]
@Dư Vi: [Sao chuyện với thiếu gia như thế?]
Lâm Tự Nhiên: [Thiếu gia xin hãy tiếp tục ạ.]
Lúc mới phát hiện Dư Vi đổi ảnh đại diện từ lúc nào .
"Bảo bối, ăn cơm thôi."
"Tới đây ơi, con phát tài một mẻ lớn đây!"
Học kỳ mới, Dư Vi phân sang lớp 4. Cô ghét bỏ liếc Lục Tự một cái: "Tiểu học tra, từ hôm nay trở chúng còn giống nữa ."
cũng chuẩn một bộ ghi chép riêng cho Dư Vi. Thành tích của cô vẫn còn nhiều gian để tiến bộ, lớp 2 là chuyện thành vấn đề. Lục Tự thấy liền hài lòng: "Tại ?"
"Cậu nên thuê gia sư về phụ đạo từ đầu ."
"Phụ đạo xong thì sẽ ghi chép ?"
Phụ đạo xong thì còn cần ghi chép gì nữa?
"... Có."
Hắn thế mà tìm gia sư thật. Ngày nào khi tan học cũng ở trụ sở bí mật để lên lớp. Dư Vi cũng thể ké một chút. Lục Tự hừ nhẹ: "Cho chiếm chút tiện nghi đấy, lo mà trân trọng ."
Dư Vi nhạt: "Đã sang lớp 4 , chuyện với lớp 7 nhé."
Hai đứa chúng thi thoảng bùng học vài tiết, thầy cô cũng chẳng buồn quản. Lâm Tự Nhiên hỏi: "Cậu đấy?"