Tình Yêu Bùng Binh: Bốn Người Một Nhà? - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:27:49
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Chúng xem camera giám sát. Hai gặp ở phía tòa nhà dạy học, lúc đó Lục Tự siêu thị về. Hắn thấy Trần Bình Minh nổi giận: "Mày đến đây gì?"

 

Trần Bình Minh : "Kỳ nghỉ đông bố đưa tao trượt tuyết, mày đúng ?" Trong tay còn cầm ảnh chụp bằng chứng: "Đừng tưởng lão già để hết đồ đạc cho mày là mày ngon. Bố vĩnh viễn chỉ là bố của một tao thôi."

 

"Sau mày đừng nhắn tin cho ông nữa. Có ông hứa năm nay sẽ đón sinh nhật cùng mày ?" Hắn lớn: "Mấy cái tin nhắn đó là tao trả lời đấy, lừa mày chơi thôi!"

 

Lục Tự ban đầu còn nhẫn nhịn, nhưng khi đến câu cuối cùng thì kìm chế nữa mà xông . May mà lúc đó nhiều siêu thị về nên kịp thời can ngăn. Tên Trần Bình Minh đúng là bệnh, cứ nhằm nỗi đau của khác mà đ.â.m.

 

Vết thương của Trần Bình Minh nặng, luật sư nhà họ Lục cũng giỏi khi tìm bằng chứng gã từng bắt nạt bạn bè ở trường cũ, nên phía đối phương dám truy cứu nữa.

 

sang lớp 7 định tìm Lục Tự trò chuyện, nhưng ... thèm để ý đến . Sau giờ học, vẫn cùng Dư Vi học bổ túc. Thấy vẫn chịu khó học hành, xem tâm trạng cũng đến nỗi nào. Hắn liếc một cái, . Hắn liếc thêm cái nữa, vẫn thèm đếm xỉa.

 

Hắn khó chịu : "Nếu ai đó tự nguyện xin một câu thì vẫn sẽ đại lượng mà tha thứ cho đấy."

 

xách túi thẳng.

 

"Này!"

 

Phía là tiếng của Dư Vi: "Cấm !"

 

Chuyện của Trần Bình Minh nhắc nhở một điều: Sắp đến sinh nhật Lục Tự . Vốn dĩ định chuẩn linh đình một chút, nhưng đó nhận chẳng cần thiết, nên cả nhóm quyết định chọn quà thôi.

 

Trang Thảo

Dư Vi phiền muộn: "Chẳng tặng gì cho thiếu gia nữa, cái gì chẳng ."

 

Lâm Tự Nhiên gợi ý: "Tặng thiếu gia bộ đề thi thử 5 năm 3 năm ."

 

: "Làm ơi."

 

Bọn họ cứ một câu thiếu gia, hai câu thiếu gia. Giờ thì hiểu vì từ quản gia, trợ lý cho đến tài xế, đầu bếp nhà họ Lục đều gọi là "Thiếu gia". Đó đơn thuần là sự tôn trọng với chủ nhà, mà là vì họ thực sự cưng chiều .

 

Kết quả là đến đúng ngày sinh nhật, Lục Tự biến mất. Bác quản gia cuống cuồng hết cả lên: "Thiếu gia mà chuyện gì thì ăn với lão gia đây? Lão gia ơi, với sự ủy thác của ngài, để xuống đó tạ tội với ngài !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-18.html.]

Lâm Tự Nhiên vội vàng ngăn bác , Dư Vi khuyên nhủ: "Không đến mức đó bác ơi!"

 

Vương trợ lý thì rút điện thoại : "Huy động bộ vệ sĩ nhà họ Lục, dốc lực tìm kiếm vị trí của thiếu gia cho !"

 

gãi gãi mái tóc ngày càng thưa thớt của : "Phiền c.h.ế.t ! Bố đẻ của ?"

 

Hắn chắc chắn đến chỗ bố . Đến khi chúng tìm thấy , đang xổm ở cổng một khu chung cư, trông thật đáng thương, mắt cứ chằm chằm những .

 

Dư Vi bước tới: "Đừng nữa, bà tới ." Cô thật là phũ.

 

bổ sung: "Trợ lý Vương bảo bà chuyển nhà từ lâu ."

 

Dư Vi: "Cậu còn phũ hơn cả ."

 

Lục Tự lầm bầm: "Trần Bình Minh đúng, bố đều yêu ."

 

xổm xuống, thẳng mắt : "Nói cách khác thì nhiều yêu , chỉ là... họ bố thôi."

 

lấy điện thoại cho xem những tin nhắn:

 

Quản gia: "Cháu Hứa , thiếu gia ít khi mang bạn về nhà, tính tình còn trẻ con lắm, nếu gì sai sót mong các cháu đừng chấp nhặt."

 

Trợ lý Vương: "Cháu Hứa ơi, sinh nhật thiếu gia chú chuẩn ba phương án, cháu xem giới trẻ các cháu thích kiểu nào?"

 

Bác sĩ: "Cháu Hứa , thiếu gia dạo cảm lạnh, trời ấm mà chịu mặc quần giữ nhiệt . Chú bắt mặc mà đến trường dám cởi là chú đ.á.n.h đòn đấy, cháu nhớ trông chừng nhé."

 

Lâm Tự Nhiên cũng đưa điện thoại .

 

Đầu bếp: "Cháu Lâm , gần đây thiếu gia cứ khen cháu nấu ăn ngon, cháu thế nào ? Chú hiểu nổi, chẳng lẽ ngon hơn cả chú nấu ? Chú là đầu bếp chuyên nghiệp đấy nhé."

 

Bác tài xế Lưu: "Cháu Lâm ơi, gần đây thiếu gia cứ nhắc đến chiến binh cơ giáp gì đó, cái đó đang thịnh hành lắm ? Là cái gì thế? Để chú lắp lên xe đưa lượn phố cho oai."

 

Dư Vi thì phát điên: "Đừng nữa, điện thoại sắp nổ tung vì cuộc gọi của dì Lưu đây! Alo, dì Lưu ạ, tìm thấy , , an lắm, bọn con về ngay đây."

 

xoa xoa đầu chú Husky , an ủi: "Họ đều lớn lên, coi như con đẻ của . Còn cả ông nội nữa, yên tâm về nhất nên tìm những quản lý chuyên nghiệp nhất giúp xử lý công ty, chỉ hy vọng thể sống một đời vô lo vô nghĩ."

Loading...