Editor: Trang Thảo.
bảo mà! Một chú Husky rạng rỡ như Lục Tự thì thể thiếu tình yêu thương . Hắn chỉ là nhất thời nghĩ quẩn mà thôi.
Lúc về, biệt thự nhà họ Lục còn trải cả t.h.ả.m đỏ... Thật sự cần khoa trương đến mức . Lục Tự thấy quản gia nhào lòng bác nức nở. Luật sư : "Thiếu gia, đừng đ.á.n.h nữa, nếu nó còn dám đến khiêu khích thì cứ bảo , kiện cho nó tán gia bại sản thì thôi!"
Lục Tự quệt nước mắt gật đầu: "Vâng, đ.á.n.h nữa, cháu là văn minh mà."
Cuộc sống vốn chẳng bao giờ hảo, nhưng chúng học cách yêu thương chính bản dù còn nhiều khuyết điểm. Bữa tiệc sinh nhật diễn vui vẻ. Người giàu đúng là khoa trương thật, cái bánh kem cao tận 1m8! Bác quản gia sụt sịt: "Lâu lắm mới thấy thiếu gia vui như ."
Sống lưng bỗng căng thẳng. "Chậc."
Lâm Tự Nhiên hồ nghi: "Sao thế?"
"Cậu tiểu thuyết nên hiểu ."
Cuối cùng Lục Tự bôi bánh kem đầy . Khi tắm rửa xong bước , tóc vẫn còn nhỏ nước. Thấy ngẩn , đắc ý: "Sao, vẻ trai của hớp hồn ?"
Một luồng ấm quen thuộc trào nơi đầu mũi... Chắc chắn nước mũi .
Lục Tự sợ quá hét lên gọi bác sĩ: "Chú ơi! Chú ơi! Chú ơi!"
Dư Vi thì quýnh quáng: "Giấy! Giấy !"
Bận rộn một hồi m.á.u cũng cầm . Lục Tự đưa cho cốc nước ấm: " còn hôn mà, thành thế ?"
Dư Vi liếc : "Hay là để lộ cái gì nên lộ ?"
Lục Tự ngẩn : "Cậu nghĩ thế? bảo thủ lắm đấy nhé!"
Lâm Tự Nhiên nãy giờ vẫn im lặng bỗng xoay , quan sát kỹ lưỡng. Cậu nhíu mày: "Cậu rốt cuộc là ?"
Lòng thắt : "Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa thôi mà. Mọi uống nhiều nước kẻo nóng trong đấy." giơ cốc nước lên: " kính ." Rồi uống cạn một .
Bọn họ cho cạn lời luôn. Lúc về, bác quản gia sắp xếp hai vệ sĩ lái xe đưa chúng về tận nhà. Vệ sĩ nhà họ Lục đúng là nhiều thật, còn thoắt ẩn thoắt hiện nữa. và Dư Vi tiện đường nên cùng .
"Alo, ạ, con về , cần đón , đưa con về tận cổng ."
Dư Vi đầy hâm mộ: "Mẹ thật đấy."
"Hay là bảo nhận con nuôi nhé?"
"Xì, cần gì nhận, vốn dĩ là còn gì!"
"Cậu cứ mơ nhé."
Sau kỳ thi giữa kỳ, khối tổ chức một cuộc thi toán học quy mô lớn. Suất tham dự giao cho Lâm Tự Nhiên. Cậu từ văn phòng giáo viên về vội vã hỏi : "Tại tham gia?"
"Cái gì cơ?"
"Thi toán đấy, tham gia? Suất đó vốn là của , thầy là từ bỏ."
"À, chuyện đó ." xòa cho qua chuyện.
"Rốt cuộc là tại ? Đứng nhất cuộc thi sẽ cộng điểm khi thi đại học, lẽ định nhường nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-19.html.]
"Ôi dào, thi chắc hạng nhất, nhưng thì chắc chắn sẽ ."
"Cậu đang nghĩ gì thế? Tại nhường chứ?" cạn lời lối suy nghĩ của . nghiêm mặt : "Này bạn, cái gì thuộc về thì mãi mãi là của ."
Ngay lập tức đổi thái độ, trêu chọc: " nếu nó thuộc về , thì chắc chắn nó sẽ thuộc về ."
"Hả?" Cậu hiểu, nhưng mặt đầy vẻ kinh ngạc.
"Tham gia cái tập huấn tập trung cả tuần trời, cũng lười thế nào mà đúng ?"
"Nói thật !"
"Thì là thấy ăn quá, chỉ học chương trình lớp thì phí hoài thiên tư, nên báo danh một lớp năng khiếu ngoại khóa ."
Cậu chút lo lắng: "Bố ép đấy chứ?"
bất lực đáp: "Đã bảo là lớp năng khiếu theo hứng thú , là tự học."
"Học cái gì?"
bí hiểm: "Không cho . Đợi thi về, tuyệt đối sẽ khiến kinh ngạc."
"Được, để xem khiến ngạc nhiên đến mức nào."
Ngày khi Lâm Tự Nhiên tập huấn, chúng ăn cơm tối tại trụ sở bí mật.
Dư Vi cảm thán: "Tận một tuần trời ăn cơm nấu ."
Lục Tự vẻ mặt quan tâm: "Có gì ngon , cũng thường thôi."
Lâm Tự Nhiên định bưng bát cơm : "Không thích thì đừng ăn."
Lục Tự: "Cậu đổi ."
nhẹ: "Thay đổi ngày càng giống đấy."
Buổi tối cuối cùng đó, đột nhiên nhớ một việc rõ.
"Husky, , Lục Tự, đây thích là thật giả ?" Đến tận bây giờ vẫn tin lắm.
"Đương nhiên là thật ."
"Tại ?"
"Chúng đây từng gặp , nhớ ?"
"Không nhớ, một chút cũng ."
Lục Tự kể một chuyện mà :
"Hồi tiểu học, Trần Bình Minh lấy điện thoại của bố nó lừa , là đưa chơi. trốn ông nội để lẻn ngoài, đến chỗ nó hẹn và đợi lâu nhưng chẳng ai đến cả. đợi mãi cho đến lúc trời tối mịt, chẳng để về nhà, đó thì gặp . Cậu bảo là lạc đường thì tìm cảnh sát, đưa đến đồn cảnh sát gần đó."
Trang Thảo
yếu ớt hỏi : "Cậu chắc chắn... đó là ?"
Hắn khẳng định: "Đương nhiên. Miếng ngọc đeo cổ nhớ rõ, y hệt miếng bây giờ."