Tình Yêu Bùng Binh: Bốn Người Một Nhà? - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:00:30
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

nào văn tĩnh, chỉ là tâm trạng định thôi. Kiểu định đến mức ngày cuối kỳ nghỉ hè, đổ nước vở bài tập, vẫn thể bình thản " ". Đơn giản vì chữ nào mà sợ hỏng.

 

Thực chuyện Lục Tự thích , cũng tin lắm. Dù cũng chẳng điểm giao nào. dù thật giả thì cũng chẳng liên quan đến . vẫn nên tiếp tục thích Lâm Tự Nhiên thì hơn.

 

Cuối tuần, tại nhà sách. đang trong góc sách thì thấy một bóng dáng quen thuộc ngang qua giá sách phía . liền đuổi theo: "Lâm Tự Nhiên?"

 

Cậu mặc chiếc sơ mi trắng, tay ôm mấy quyển bài tập, mỉm : "Thật khéo, cũng tới mua tài liệu học tập ?"

 

giơ cuốn tiểu thuyết trong tay lên: "Đích nữ trọng sinh: Lê vương sủng tận trời."

 

"Ở nhà chán quá nên ngoài chơi thôi."

 

"Rốt cuộc thể thi nhất lớp ?" Giọng mang theo chút chua xót của kẻ vạn năm nhì lớp. Cậu nhíu mày, như bất lực như khó chịu.

 

vốn chẳng chút tinh tế nào, liền sáp gần: "Lâm Tự Nhiên, dù Dư Vi cũng thích , thử hẹn hò với ?"

 

"Không , phát hiện Lục Tự thích Dư Vi nên thử theo đuổi cô nữa."

 

"..."

 

" đây." Cậu chọn xong sách chuẩn rời .

 

đuổi theo, kéo c.h.ặ.t lấy cánh tay : "Cầu xin đấy, yêu đương một . Nếu vẫn thích thì lúc đó chia tay cũng mà."

 

Cậu thở dài. Vừa định gì đó thì chợt khựng , ánh mắt chằm chằm phía lưng .

 

"Sao thế?"

 

Giọng của Lục Tự vang lên từ phía , đầy phẫn nộ và khó tin: "Các , hai đang cái gì thế?"

 

Đầu óc lập tức hoạt động hết công suất để tìm cách rút lui thật nhanh. Lâm Tự Nhiên rút cánh tay : "Sao ở đây?"

 

Lục Tự nhạt: "Sao nào, chỗ là nhà chắc?" Hắn thèm để ý Lâm Tự Nhiên nữa mà thẳng tới chỗ : "Hôm đó thấy ?"

 

"Cái gì?" giả ngu.

 

" ngủ."

 

" ngủ thật mà." Câu hề dối.

 

" còn là ngày nào, cũng chuyện gì mà tự khai ."

 

"..."

 

đưa tròng .

 

Giữa bầu khí căng thẳng tột độ, Dư Vi từ cửa bước : "Lâm Tự Nhiên, Lục Tự, Hứa Tuổi An?"

 

Lục Tự , giọng đầy khó chịu: "Sao tới đây?"

 

Lâm Tự Nhiên đáp: " hẹn cô tới, liên quan đến ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-2.html.]

 

Dư Vi đưa tay , chỉ trỏ qua giữa ba chúng với vẻ mặt thể tin nổi: "Các , các ..."

 

Đủ . bảo đủ nhé. Thừa lúc ba bọn họ đang tranh chấp, khom , định lặng lẽ chuồn . Kết quả là Dư Vi đột nhiên túm c.h.ặ.t lấy : "Cậu đừng vội."

 

: ...

 

Vì ở đây tiện chuyện, chúng kéo sang quán sữa đối diện. Tất nhiên là ép . im lặng hút trân châu trong ly sữa. Một viên, hai viên, ba viên...

 

Lâm Tự Nhiên: "Nói chuyện cho rõ ."

 

Dư Vi: "Chẳng hẹn tới ?"

 

Trang Thảo

Lục Tự : "Cậu tới nhà sách nên tới tìm chuyện."

 

Dư Vi lấy lạ: "Nói chuyện gì cơ?"

 

Ồ, trân châu kẹt trong ống hút .

 

Lục Tự lườm cô một cái hỏi Lâm Tự Nhiên: "Hai là thế nào?"

 

Lâm Tự Nhiên: " đến mua tài liệu."

 

gượng: "Tình cờ, chỉ là tình cờ gặp thôi."

 

Chúng kỳ kèo nửa ngày, cuối cùng cũng mối quan hệ hỗn loạn . Ánh mắt Dư Vi hiện lên vẻ hứng thú, cô vỗ đầu : "Thích Lâm Tự Nhiên ? Yên tâm, tuyệt đối sẽ giữ cách với , chỉ cần đừng cướp Lục Tự của ."

 

Lục Tự: "Cậu câm miệng !"

 

Lâm Tự Nhiên: "Cậu quát Dư Vi gì? Hứa Tuổi An mới thích loại tính tình , thành tích kém như ."

 

từng thấy nam thần dịu dàng khi cãi lợi hại thế . Lục Tự rõ ràng đang chút lép vế. lặng lẽ dậy: " về nhà đây."

 

Lục Tự: "Để tiễn ."

 

"Thôi ." chẳng quen chút nào.

 

Dư Vi: "Không ! Cậu thì cũng ."

 

Lâm Tự Nhiên: "Không ! Vậy cũng !"

 

: ...

 

Cảnh tượng trở nên hỗn loạn.

 

"Phụt!" Dư Vi bất thình lình bật thành tiếng. Hoa khôi khi rộ lên trông thật đấy. Cô thu nụ : "Hay là bốn chúng cùng ở bên ?"

 

"Hả?" hiểu, nhưng thực sự kinh ngạc.

 

Lâm Tự Nhiên Dư Vi, Lục Tự. Cậu rõ ràng đang nhớ chuyện Dư Vi thích Lục Tự.

 

"Muốn tất cả chúng đều viên mãn thì chỉ cách thôi." Đó là sự thỏa hiệp của nam thần.

 

"Không, đợi chút ." vẫn hiểu, và thực sự vô cùng kinh ngạc.

Loading...