Tình Yêu Bùng Binh: Bốn Người Một Nhà? - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:01:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"Cảm ơn vì đ.á.n.h giá cao như . Còn chuyện chia tay, thể với bọn họ, chỉ điều tình huống của chúng đặc thù. Cậu đá thì , nhưng như cùng lúc tổn thương cả ba ."

 

"..."

 

Cậu tiếp tục : "Cậu cũng đấy, mối quan hệ bốn duy trì thì thiếu một mắt xích cũng . Cậu rút lui, Lục Tự cũng sẽ rút lui. Lục Tự rút lui thì Dư Vi sẽ thất tình, mà cũng chẳng còn bạn gái nữa."

 

" thật là..."

 

"Cậu sẽ tổn thương cả ba chúng ."

 

thở dài: "Ngẩng đầu lên ."

 

chụp một tấm ảnh của Lâm Tự Nhiên đổi ảnh đại diện. Cái ngày thề là sẽ sống tiếp cho bằng . Hủy diệt luôn .

 

Dư Vi đưa chúng về gặp phụ . hoảng hồn: "Không đến mức đó chứ?" Quan hệ còn định, gặp phụ cái gì? Có ai yêu sớm mà còn dắt cả hội về nhà thế ?

 

Thứ Bảy, Lục Tự lái chiếc Maserati đến đón và Lâm Tự Nhiên. Tên đúng là phú nhị đại thứ thiệt. Hắn ghế phụ, hai chúng phía .

 

Bác tài xế : "Đây là đầu tiên thiếu gia cho khác xe của đấy."

 

là lời thoại quen thuộc trong truyện. tò mò hỏi: "Đây chắc là chiếc xe rẻ nhất nhà nhỉ?"

 

Lục Tự kịp gì, bác tài : "Tất nhiên là , thiếu gia thường xuyên dùng chiếc xe để màu mà."

 

thề sẽ liều mạng với đám giàu các .

 

Dư Vi thấy chiếc Maserati đỗ cửa nhà liền buột miệng c.h.ử.i: "C.h.ế.t tiệt, ghét nhất mấy đứa thích màu."

 

Mẹ của Dư Vi nhiệt tình, nhiệt tình đến mức nghi bà chẳng chúng đang quan hệ gì với . Lâm Tự Nhiên chào hỏi xong liền im lặng. Còn , chỉ đào một cái hố để tự chôn cho xong. Ngược , Lục Tự trò chuyện với bà hợp rơ. Lâm Tự Nhiên sofa, vẫn giữ dáng vẻ ung dung tự tại như khi, môi nở nụ . Chỉ cần thấy ngại thì ngại sẽ là khác. Cho nên hề thấy ngại, ngại chỉ .

 

Để bớt lúng túng, định dời sự chú ý: "Dư Vi, bình thường thích ăn vặt gì?"

 

" ăn Hạc Vũ."

 

Một cái tên nhãn hiệu mà từng thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-5.html.]

 

"Vậy thích uống nước gì, mời."

 

" uống Hạc Vũ."

 

"Thế còn trái cây?"

 

"Ăn Hạc Vũ."

 

Trái cây mà cũng nhãn hiệu ? Lục Tự bấy giờ trò chuyện với đến mức nhà mấy . đây thêm nữa: "Dư Vi, chúng phòng chơi một lát ?"

 

"Được thôi."

 

dẫn căn phòng bên trái. Một đứa con trai đang chơi game máy tính. Căn phòng một chiếc giường lớn bừa bộn. Trên chiếc giường kê sát tường bày vài bộ quần áo con gái, váy còn dính mấy vết chân.

 

Dư Vi bất ngờ hét lớn đầy giận dữ: "Chu Hạc Vũ, em lục tung đồ của chị lên đúng ?"

 

: ...

 

Thằng bé mất lịch sự: "Cút , em đang bận." Nó còn chẳng thèm đầu , tay vẫn thoăn thoắt bấm chơi game. qua, là trò chơi web 4399.

 

Dư Vi trực tiếp xông tới tắt phụp máy tính: "Chị bao nhiêu , đừng đụng đồ của chị."

 

"A a a a." Chu Hạc Vũ nổi điên lên, lăn giường ăn vạ: "Mẹ ơi, chị đ.á.n.h con."

 

Dư Vi vốn đ.á.n.h nó, thấy thế liền bồi thêm cho nó hai cái đá. Sau đó cô xách cổ nó ném ngoài, tiện tay khóa trái cửa .

 

"Đồ con tiện tì, mở cửa ." Bên ngoài vẫn còn tiếng gào thét. Đứa trẻ hiểu ý nghĩa của những từ đó, chẳng qua là học lỏm từ lớn mà thôi.

 

cách bài trí trong căn phòng mà thấy chạnh lòng. Hóa cả căn phòng cũng thuộc về "Hạc Vũ". Dư Vi vẻ quan tâm lắm: "Con riêng của bố dượng mà, thứ gì , cần bận tâm."

 

Sau đó cô bắt đầu tìm kiếm đồ đạc. những tấm ảnh tường, đó lẽ là những thứ hiếm hoi trong phòng thuộc về Dư Vi. Cô mặc bộ đồ múa, tay ôm bó hoa, chụp ảnh cùng bố . Người đàn ông trong ảnh chắc là bố ruột của cô . Trong ảnh, Dư Vi vẫn còn nhỏ. tìm mãi mà chẳng thấy tấm ảnh nào của cô lúc lớn hơn.

Trang Thảo

 

Định gì đó thì thấy Dư Vi đang chui xuống gầm giường với tư thế kỳ quặc. Cô lẩm bẩm: "Mình nhớ là để ở đây mà." Không tìm thấy gầm giường, cô mở tủ quần áo lục lọi. Cuối cùng cô lôi một cái rương lớn, bên trong chứa đầy khoai tây chiên, que cay, sữa chua và mì tôm. Cô hào phóng : "Muốn ăn gì thì cứ tự nhiên lấy ."

 

phân vân một lát chỉ lấy một viên kẹo nhỏ mấy bắt mắt: "Bình thường ít khi ăn vặt lắm."

 

Bóc vỏ kẹo nhét miệng. Đừng , cái "Hạc Vũ" ngon thật.

Loading...