Tình Yêu Bùng Binh: Bốn Người Một Nhà? - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:20:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Khi chúng , Chu Hạc Vũ đang xổm mặt Lục Tự tập trung bình tấn. Nó mệt đến mức tiếng nữa, chỉ sụt sịt.

 

"Nam nhi thì rèn luyện nhiều . Thấy cơ bắp của , đều là luyện tập mà cả đấy." Lục Tự trịnh trọng thuyết giáo.

 

Mẹ của Dư Vi cực kỳ đồng tình: "Con lời , ."

 

Lâm Tự Nhiên gì, lặng lẽ cầm một cuốn sách đặt lên đầu thằng bé.

 

chợt một ảo giác rằng mối quan hệ bốn cũng đến nỗi tệ. Mẹ cô giữ chúng ăn cơm.

 

"Thôi ạ." gượng từ chối. Sau đó thấy Lục Tự : "Thôi ạ dì, bọn con vẫn còn chút việc."

 

lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Lục Tự lái xe đưa về nhà . Kết quả là đến cổng khu chung cư thì gặp .

 

"Bé con, bạn đến chơi ?"

 

"Không ." "rầm" một cái đóng cửa xe , che mất Lâm Tự Nhiên ở phía .

 

ngay lúc đó, Lục Tự ở phía hạ cửa kính xuống: "Con chào cô ạ."

 

: ...

 

Mẹ cũng nhiệt tình: "Chàng trai trông bảnh bao quá."

 

"Cô cũng trẻ trung, xinh giống như An An ạ."

 

Hắn thể khéo mồm với lớn đến chứ? Mẹ nịnh đến nở cả ruột gan: "Vào nhà chơi cháu, để cô món gì ngon cho ăn."

 

"Thôi ạ cô, đợi khi nào An An đồng ý thì con sẽ qua ạ."

 

mỉm gượng gạo: "Đi , mau ."

 

Về đến nhà, bí mật hỏi: "Thằng bé trông giống trong ảnh đại diện của con nhỉ?"

 

Đủ . bảo đủ nhé, cái thế giới .

 

Trưa hôm , Lục Tự dẫn chúng tới một căn hộ đối diện trường học.

 

" cho dọn dẹp xong , vặn bốn phòng, các thể ở đây."

 

"Yên tâm, nhà sửa sang lâu nhưng ở, cần lo nồng độ formaldehyde."

 

kinh ngạc. Vừa mới mắt gia đình xong, giờ chẳng lẽ đến bước sống chung?

 

"Không . Bố sẽ đ.á.n.h gãy chân mất."

 

Lục Tự ngẩn , lập tức cuống quýt giải thích: "Cậu nghĩ cái gì thế? cũng ở đây. Căn nhà bé tí, xứng với đẳng cấp của ?"

 

Lâm Tự Nhiên cũng : " cũng , ngày nào cũng về nhà đúng giờ."

 

thở phào nhẹ nhõm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-6.html.]

Dư Vi lên tiếng: " ở."

Trang Thảo

 

"Cậu ở thật ?" sững sờ.

 

vỗ vỗ đầu : "Cậu thể tới tìm chơi, nghỉ trưa cũng thể qua đây ngủ, dù cũng gần trường."

 

chợt nhớ đến căn phòng của "Hạc Vũ" ở nhà cô . Như thế lẽ cũng .

 

Lục Tự vẻ bí mật, kéo căn phòng tận cùng bên trong. Hắn hạ thấp giọng: "Phòng đặc biệt thuê trang trí theo ý riêng đấy, xem ."

 

đẩy cửa bước , cả căn phòng ngập tràn b.úp bê. Chiếc giường công chúa siêu lớn rèm che màu hồng, bên đặt một con gấu khổng lồ. Trong tủ kính bày la liệt các loại mô hình. Cạnh cửa sổ sát đất là những chú gấu bông nhỏ xinh.

 

Lục Tự nhẹ: "Đợi kỳ nghỉ tới, sẽ cho sơn tường thành màu hồng luôn."

 

"Thôi, cần thiết ."

 

"Ai dạy thế?"

 

"Dư Vi với , con gái chắc chắn sẽ thích những thứ đáng yêu như thế ."

 

đáp bằng một nụ gượng gạo nhưng vẫn lịch sự. thực sự thích b.úp bê, nhưng cũng đến mức thích nhiều như thế .

 

Lâm Tự Nhiên ghé sát qua từ lúc nào: "Tại phòng của mấy bình thường thế?"

 

Lục Tự khôi phục vẻ ngạo mạn thường thấy, khinh khỉnh liếc một cái: "Có chuẩn cho lắm , lắm chuyện thôi."

 

quanh một lượt, giá sách mà còn những cuốn tiểu thuyết thích, đủ loại truyện tranh và vật phẩm liên quan. tiện tay mở tủ quần áo . Cả tủ b.úp bê ép c.h.ặ.t bên trong như một quả b.o.m nổ chậm, lập tức bung , rơi trúng .

 

"Thích ?" Lục Tự nhe răng ngây ngô.

 

Nhìn căn phòng bài trí tỉ mỉ, vẻ mặt đầy mong đợi của , : " thích, cảm ơn ."

 

"Ngày thường học, buổi trưa cứ tới đây mà nghỉ ngơi."

 

"Nếu ở đây nữa, mấy thứ đều thể mang ."

 

Trở phòng khách, Lâm Tự Nhiên và Dư Vi đang lục lọi đồ trong tủ lạnh.

 

"Lục Tự, chuẩn nhiều nguyên liệu nấu ăn thế ?"

 

"À, bác quản gia tưởng định ở đây nên chuẩn đấy, còn định cho đầu bếp riêng qua đây nữa."

 

"Thế thì buổi trưa đừng nhà ăn nữa, ăn ở đây luôn ."

 

Chúng nhất trí quyết định ăn cơm xong mới trường. Thế nhưng...

 

"Ai nấu ăn?" Lục Tự hỏi: "Bản thiếu gia bao giờ bước chân bếp ."

 

Dư Vi hỏi : "Đầu bếp nhà ?"

 

Lục Tự đáp: " thấy cần thiết nên cho ông về ."

 

Hai bọn họ đồng loạt hướng ánh mắt đầy hy vọng về phía , đồng loạt lắc đầu: "Thôi bỏ ."

 

trợn tròn mắt: "Bỏ là ý gì, giống kẻ nấu cơm lắm ?"

 

Dư Vi dậy: " thì đấy, điều hy vọng các nuốt trôi."

Loading...