Editor: Trang Thảo.
Lâm Tự Nhiên chặn đường cô : " nấu, để cho."
Tuyệt vời. Một đĩa thịt băm xào ớt chuông hết sức bình thường.
Dư Vi cảm thán: "Hay là ngày nào cũng tới đây nấu cơm cho ?"
Lục Tự ăn nhận xét: "Cũng tàm tạm."
Lâm Tự Nhiên phản bác: "Tất nhiên là bằng đầu bếp nhà ."
gì, chỉ cắm cúi ăn. Không ngờ Lâm Tự Nhiên thiên phú . Lục Tự , nơi đây chính là "căn cứ địa" của chúng . Cảm giác cứ như cả nhóm đang thực hiện một nhiệm vụ bí mật nào đó .
Chiều thứ Sáu, Lục Tự đến lớp tìm .
"Nhà mới mở một khu vui chơi, chơi ?"
là phong cách của giàu, ngay cả lời mời cũng khác . do dự: "Chỉ hai đứa thôi ?"
"Ừ."
Đã bảo là thế giới hai mà? hiểu tại Lục Tự thích , nhưng ở riêng với thì đúng là lúng túng vô cùng. Đương nhiên, ở bốn cũng lúng túng, nhưng nếu ai yên thì cũng thể để khó chịu . Thế là quyết định kéo theo Lâm Tự Nhiên.
"Nhà Lục Tự mới mở khu vui chơi, ?"
"Không ."
là vô tình.
"Cậu ngoài chơi thật ? Đi chơi đấy, còn miễn phí nữa."
Cậu do dự một chút: "Cũng ."
"Thế thì thôi."
Cậu khẽ gật đầu: " giúp ."
Ý gì đây? Cậu giải thích: "Bố bắt cuối tuần ở nhà bài, ngoài. nếu với họ một tiếng, chắc là sẽ ."
"Tại ?"
"Vì họ thích ."
" còn chẳng quen họ."
"Cậu quen họ, nhưng họ thích . Vì nhất lớp."
"..."
bỗng thấy tội . dối bố Lâm Tự Nhiên là hai đứa rủ thư viện, nhưng thực chất là khu vui chơi.
Khi thấy cả bốn tập hợp, Lục Tự ngớ . Hắn gọi , gọi Lâm Tự Nhiên, Lâm Tự Nhiên gọi Dư Vi. Bốn thật đông đủ mới vui. Rất .
Dư Vi nhướng mày: "Hai học bá cũng chơi cơ ?"
Lục Tự giễu cợt: "Đừng đ.á.n.h đồng hai họ, An An là học thần, bỏ xa hạng nhì tận 30 điểm đấy."
"Điểm tối đa giấy thi chỉ là giới hạn năng lực của thôi."
Dư Vi lườm một cái: "Làm như giỏi lắm , lợi hại chứ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-bung-binh-bon-nguoi-mot-nha-lctu/chuong-7.html.]
vỗ gáy Lục Tự: "Cấm tâng bốc thái quá nhé, đừng gây chia rẽ tình cảm giữa và Lâm Tự Nhiên."
Lúc tiến khu vui chơi, Lâm Tự Nhiên bên cạnh , nhỏ: "Cậu cũng sai."
"Hả?"
"Thầy giáo từng đề nghị nhảy lớp để thi đại học sớm, tại từ chối?"
"Đời phim truyền hình mà cứ tua nhanh gì?"
Cậu nhíu mày: " nếu nhảy lớp, sẽ thấy giỏi, bố cũng sẽ tự hào."
" cần giỏi thế để gì? Bố đủ tự hào , thể để họ đắc ý thêm nữa."
Cậu còn định gì đó nhưng Lục Tự ở phía bắt đầu hò hét: "Mau lên xem nào, hai thầm thì cái gì thế?"
vỗ vai Lâm Tự Nhiên: "Những ngày vui vẻ thì trân trọng, nếu chẳng khi nào sẽ biến mất."
Chơi suốt nửa ngày, Lục Tự là tích cực nhất, Lâm Tự Nhiên thì cái gì cũng thử, chỉ và Dư Vi là cầm ly sữa, một bước cũng lười .
Trang Thảo
Lục Tự: "Thuyền cướp biển, chơi ?"
Dư Vi: "Tùy ý."
lắc đầu: "Sợ lắm."
Lâm Tự Nhiên: "Có thể thử một chút."
Lục Tự: "Tàu lượn siêu tốc, chơi ?"
Dư Vi: "Tùy ý."
: "Dọa lắm."
Lâm Tự Nhiên: "Có thể thử một chút."
Cuối cùng, Lục Tự và Lâm Tự Nhiên "tay trong tay" chơi mấy trò cảm giác mạnh. và Dư Vi một bên uống sữa, tắm nắng.
Lục Tự nổi giận: "Trò cuối cùng là nhà ma, tất cả đều ."
Ngay đó, ngượng ngùng với : "An An, nếu sợ thì thể bám ."
: ...
Lâm Tự Nhiên cho cảm giác đáng tin cậy hơn, dù chúng cũng bạn học hơn một năm , quen thuộc hơn một chút. thể hình thì Lục Tự giống kiểu thể một đ.ấ.m hạ gục ba con ma hơn.
thực sự nhát gan. Khi đụng con ma đầu tiên, phát tiếng hét ch.ói tai.
"A!"
Cuối cùng cũng bên ngoài, cả treo cứng Dư Vi. Hiếm bạn nữ nào cao như cô , cũng hiếm ai thấp như . Có thể hình dung giống như một con lười đang treo cây .
Cô bất lực : "Toàn là giả cả thôi, mau xuống ."
Vừa thở phào nhẹ nhõm, đầu liền thấy khuôn mặt tái mét của Lâm Tự Nhiên và vẻ mặt xanh xao của Lục Tự. Lại còn thấy hai họ đang nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Trời đất ơi.
Lục Tự dùng sức hất tay : " xin đấy, mau buông ."
Lâm Tự Nhiên mím c.h.ặ.t môi, phản ứng gì, trán lấm tấm mồ hôi. Cậu .