Tình Yêu Giữa Tận Thế - Phần 1
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:55:46
Lượt xem: 225
1.
đúng là điên .
Ngày tận thế ập đến, thức tỉnh một loại dị năng kỳ quái… tiếng lòng của tang thi.
Lúc đó trốn trong căn hộ nhỏ một suốt 30 ngày. Đến khi lương thực cạn sạch, đói đến mức bụng dán lưng. Đành c.ắ.n răng lái xe ngoài tìm đồ ăn.
Kết quả một đám tang thi điên cuồng lao về phía , vây kín chiếc Volkswagen Polo của .
tưởng c.h.ế.t chắc .
Nhìn mấy con tang thi bò lên nắp xe, điên cuồng đập kính chắn gió, sợ đến run cầm cập.
lúc , bỗng thấy tiếng lòng của tang thi.
[Này, bọn mày c.ắ.n cô . Sao cô giống tiểu tổ tông mà em của tao… Hoắc Đình, thầm thích thế .]
[Anh em tao thức tỉnh dị năng hệ điện. Trước khi bọn tao biến thành tang thi, đều từng bảo vệ, quên ?]
[Lúc đó ai cũng gọi một tiếng “đội trưởng Hoắc”, theo m.ô.n.g em tao.]
[Ai cũng khi tận thế đến, lo nhất chính là tiểu tổ tông , vẫn luôn tìm cô để bảo vệ.]
[Hồi đó còn vỗ n.g.ự.c chắc nịch, nhất định giúp em tao tìm chị dâu.]
[ là đạp nát giày sắt tìm thấy, ai ngờ chẳng tốn công. Người trong xe chính là đại tẩu mà bọn khổ sở tìm kiếm bấy lâu!]
[Anh em, cùng hộ tống chị dâu đến bên đội trưởng Hoắc!]
còn tưởng sợ quá nên ảo giác.
Ban ngày ban mặt mà mơ, tang thi bao vây , còn hy vọng bọn chúng miệng lưu tình.
ngay đó, thấy tiếng của mấy con tang thi khác.
[Uông Chí Dũng, mày đừng mơ nữa. Người bình thường nào tin tang thi bọn sẽ bảo vệ cô .]
[Mày khuôn mặt nhỏ của chị dâu , sợ đến trắng bệch hơn cả ma.]
[Hơn nữa dù trong đầu bọn vẫn tỉnh táo, cơ thể khống chế , cứ c.ắ.n sống. Không thể kiềm chế nổi, bảo vệ kiểu gì?]
[Này, đừng đập kính nữa! Đập nữa kính xe vỡ mất! Nếu c.ắ.n tiểu tổ tông của đội trưởng Hoắc thì xứng với sự che chở của ?]
[Hu hu hu… xin , tay não điều khiển. Theo bản năng cứ đập vỡ kính xe, c.ắ.n nát cổ cô .]
[Cái tay lời giữ gì? Để tao c.ắ.n đứt nó .]
[Cắn , tao cũng ghét cái tay .]
Ngay đó thấy vài con tang thi cùng lúc lao một con khác. Rắc rắc mấy phát, hai cánh tay của con tang thi c.ắ.n đứt.
cảnh suýt thì sợ đến tè quần.
[Hu hu hu… hình như dọa chị dâu sợ . Hay chúng thôi?]
[, thôi, chúng cô sẽ sợ nữa.]
[Không ! Cô một lang thang ngoài đường, gặp tang thi khác chắc chắn c.h.ế.t. Chúng ở bảo vệ cô .]
[Mày chắc là bảo vệ chứ dọa c.h.ế.t cô ?]
[Khó thật… ai bảo chúng đều là tang thi, chẳng bình thường nào tin chúng .]
[Mau nghĩ cách ! Làm để cô ngoan ngoãn theo chúng tìm em tao?]
[Uông Chí Dũng, mày đừng viển vông nữa. Ai thấy tang thi mà chạy mất dép? Cô chịu theo chúng tìm đội trưởng Hoắc ?]
Nhìn thấy hơn mười con tang thi mặc đồng phục học sinh, áo dính đầy m.á.u chuẩn rời .
c.ắ.n răng.
Kệ .
mạnh tay bấm còi xe, thu hút sự chú ý của chúng.
Sau đó mở hé cửa kính xe một khe nhỏ, lớn tiếng :“Em… em… em đồng ý.”
“Có thể dẫn em tìm đội trưởng Hoắc mà các ?”
2.
Ngay khoảnh khắc câu dứt, thế giới dường như yên.
Ngoài khe cửa kính, đám tang thi mặc đồng phục dính m.á.u bỗng khựng . Hơn mười cái đầu đồng loạt . Những con mắt đục ngầu chằm chằm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tinh-yeu-giua-tan-the/phan-1.html.]
Quá đáng sợ.
chỉ lập tức nổ máy bỏ chạy. ép bản bình tĩnh chúng.
Giữa ranh giới sống c.h.ế.t, đ.á.n.h cược một phen. Biết thu hoạch một đội vệ sĩ tang thi thì ?
Sau một lúc im lặng c.h.ế.t ch.óc, một loạt tiếng lòng hỗn loạn tràn tai .
[Đệt, tình huống gì đây? Cô tiếng lòng của chúng ?!]
gật đầu như giã tỏi.
“… đúng… em .”
[Trời mở mắt ! Tuyệt quá! Anh em, hết cho tao! Cô thể giao tiếp với chúng !]
[Tao nhiều ngày chuyện với bình thường … hu hu hu… một tháng tao vẫn là trai tươi sáng cơ mà.]
[Trước con gái gặp tao đều mê mẩn, bây giờ thấy tao là hét toáng lên… tao còn dám soi gương.]
[Tao cũng dám soi gương. Bọn mày cũng đừng miêu tả tao bây giờ trông như cái quỷ gì, cảm ơn, tao .]
[Hu hu hu… đúng là bạch nguyệt quang của đội trưởng Hoắc. Lại còn thức tỉnh năng lực tiếng lòng tang thi. Không hổ là đội trưởng Hoắc luôn nhớ nhung.]
[Khoan ! Mặt cô trắng quá, chúng dọa đến nôn ? Anh em đừng gào nữa! Bình tĩnh!]
Con tang thi tên Uông Chí Dũng thối rữa nghiêm trọng hơn những con khác.
Một bên má rũ xuống, lộ xương gò má trắng hếu. động tác của lúc vô cùng sống động.
Hắn sức vung vẩy cánh tay còn lành lặn. Khóe miệng rách toạc cố gắng kéo thành một nụ thiện. Kết quả kéo căng phần thịt thối rữa, càng càng đáng sợ.
Những tang thi khác nhắc nhở :
[Uông Chí Dũng, mày đừng nữa. Thật sự đáng sợ.]
[Mày sắp dọa chị dâu ngất .]
Uông Chí Dũng vặn vẹo thể ngoài xe, luống cuống xin : “Xin chị dâu… cố ý… thật sự đang cố … thật sự đáng sợ lắm ?”
Rất đáng sợ.
: “Em… em chịu .”
cũng cố gắng nặn một nụ cứng ngắc.
[Má ơi… cô .]
[Sau khi biến thành tang thi, đây là đầu tiên với tao.]
[Nụ của cô chữa lành quá… tao bỗng còn c.ắ.n đầu cô nữa.]
Uông Chí Dũng quát trong lòng:
[Bình tĩnh! Tất cả bình tĩnh! Giữ cách! Nhớ kỹ chúng là tang thi kiểm soát tay chân và miệng, bất cứ lúc nào cũng thể phát điên. Tránh xa cô !]
Ngay lập tức hơn mười con tang thi loạng choạng lùi xa năm mét.
Uông Chí Dũng :
[Chị dâu, cô lái xe theo bọn . Trước khi biến thành tang thi, em dẫn chúng trốn trong biệt thự lớn nhà , lương thực nhiều. Anh chắc vẫn còn ở đó. Nhớ kỹ… đường tuyệt đối đừng xuống xe.]
: “Được.”
Uông Chí Dũng lệnh: [Anh em rõ! Ai dám đến gần xe trong phạm vi ba mét, tao là đầu tiên nhào lên c.ắ.n nát đầu ! Hiểu ?!]
[Hiểu! Giang ca!]
[Vì đội trưởng Hoắc, liều!]
[Cùng lắm thì c.ắ.n lẫn , ai mất khống chế thì c.ắ.n đó!]
Chúng bắt đầu vụng về điều chỉnh vị trí. Cố gắng kìm nén bản năng hung bạo, giám sát lẫn . Mơ hồ tạo thành một vòng vây lỏng lẻo, bao quanh chiếc Polo nhỏ của .
vẫn cố giữ một cách nhất định.
nổ máy, xe chạy chậm. Nước mắt rơi đầy mặt đám vệ sĩ ngoài cửa kính.
Rõ ràng họ là những kẻ săn mồi nguy hiểm nhất. lúc vụng về, trung thành đến mức dùng xác mục nát của mở cho một con đường sống.
Hoang đường.
Đáng sợ.
cũng khiến chấn động nên lời.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Con đường phía còn dài, nguy cơ tứ phía.
Trên đường , họ trao đổi bằng tiếng lòng. Lúc đó mới , Đội trưởng Hoắc mà họ đến… Lại chính là kẻ thù đội trời chung của trai , Hoắc Đình.
thể là tiểu tổ tông mà Hoắc Đình thầm thích ?