TN 60: Bị Nữ Trọng Sinh Cướp Hôn, Tôi Xoay Người Gả Cho Nam Phụ Thật Thà - Chương 179: Tranh Giành Cây Bút

Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:27:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho nên thực hiện thuận lợi những phương pháp , việc đầu tiên cần là nâng cao tiếng của Hội Phụ nữ, mà điều thì thể thiếu sự ủng hộ của Nhậm thư ký, đó còn đang nghĩ để thuyết phục Nhậm thư ký, nhưng bây giờ cơ hội đến .

 

Mã chủ tịch cầm cuốn sổ lật hai trang, mắt sáng rực lên, kéo Chu Dao chạy ngoài: “Đi, chúng gặp Nhậm thư ký.”

 

Những công việc nhất định , nhất định thuyết phục Nhậm thư ký, chỉ cần những công việc tiến hành thuận lợi, các công việc khác của Hội Phụ nữ sẽ ít công to.

 

Nhìn Mã chủ tịch kéo Chu Dao chạy ngoài, Đàm Linh và hai , cuối cùng vẫn là Đàm Linh khó khăn : “ cứ cảm giác, những ngày tháng của chúng sắp kết thúc .”

 

Tôn Mộng bên cạnh ngẩng cao đầu : “Liệu khả năng, là những ngày tháng của chúng sắp đến ?”

 

Đàm Linh và Vương Hàm: “…”

 

Họ dám nghĩ đến chuyện như !

 

Bên , Chu Dao Mã chủ tịch kéo đến cửa phòng Nhậm thư ký, còn kịp thở đều, thấy cửa văn phòng mở từ trong , mà mở cửa cũng là quen: Phùng khoa trưởng.

 

Phùng khoa trưởng thấy hai họ, tủm tỉm : “ thấy tiếng bước chân bên ngoài, đoán ngay là hai , mau , nghỉ một lát.”

 

“Tiểu Lý, nhanh lên, rót cho Mã chủ tịch và đồng chí Chu Dao một cốc nước, mắt thế nhỉ, đúng , hai uống nước nóng nước nguội?”

 

Thật là, văn giỏi thì thôi, còn mắt như , thật là…

 

Lại giành với Mã chủ tịch !

 

Những khác: “…”

 

Khóe miệng Nhậm thư ký giật giật, trong văn phòng của ông, Phùng khoa trưởng đúng là khách sáo chút nào.

 

Ông vội vàng lên tiếng: “Phùng khoa trưởng, đừng vội, cứ để Mã chủ tịch và đồng chí Chu Dao một lát .”

 

Nếu ông lên tiếng, e rằng Mã chủ tịch sẽ kéo thẳng Chu Dao mất.

 

“Ồ ồ.” Phùng khoa trưởng gật đầu, đồng thời mắt rời khỏi Chu Dao, cái vẻ tha thiết đó, trông cũng thật đáng thương.

 

Chu Dao im lặng gì, trong lòng nghĩ, thủ đoạn giành của Phùng khoa trưởng kém hơn Mã chủ tịch nhiều, cô dám chắc, nếu lúc đầu đến tiệm cơm quốc doanh đào cô là Phùng khoa trưởng, thì bây giờ cô chắc chắn vẫn còn ở tiệm cơm.

 

Mã chủ tịch ghế nghỉ một lát, đó uống cạn cốc nước, câu đầu tiên với Phùng khoa trưởng là: “Anh bỏ hết suy nghĩ của , vì đồng ý.”

 

Không ai giành với bà, Nhậm thư ký cũng .

 

Phùng khoa trưởng sờ sờ mũi, bĩu môi : “Mã chủ tịch, bà đừng nhỏ mọn như , với quan hệ của chúng …”

 

“Chúng quan hệ.” Mã chủ tịch ngắt lời ông , chút do dự .

 

Phùng khoa trưởng hít sâu một , ngẩng đầu Nhậm thư ký, bất đắc dĩ : “Nhậm thư ký, thật sự nổi với Mã chủ tịch, bà lý lẽ, ngài tay .”

 

Khóe miệng Nhậm thư ký giật giật, ông Phùng khoa trưởng với vẻ mặt vô , thật sự một câu, nếu Mã chủ tịch lý lẽ, thì ông thông , dù ông vẫn là lý lẽ.

 

Mã chủ tịch Nhậm thư ký: “Nhậm thư ký, Chu Dao là cây b.út mà vất vả mới giành từ tiệm cơm quốc doanh về đấy.”

 

Là bà giành , liên quan đến ai cả.

 

Nhậm thư ký Mã chủ tịch cố chấp lạ thường, trực tiếp hỏi Chu Dao: “Đồng chí Chu Dao, cô suy nghĩ gì?”

 

Một cây b.út như , để ở Hội Phụ nữ quả thật chút lãng phí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-bi-nu-trong-sinh-cuop-hon-toi-xoay-nguoi-ga-cho-nam-phu-that-tha/chuong-179-tranh-gianh-cay-but.html.]

 

Chu Dao chớp chớp mắt, trông vẻ ngoan ngoãn, cô đưa cuốn sổ cho Mã chủ tịch xem cho Nhậm thư ký, thành thật : “Nhậm thư ký, đây là tất cả suy nghĩ của .”

 

Nhậm thư ký nhận lấy cuốn sổ của cô xem một lúc lâu, vẻ mặt ngày càng nghiêm túc, xem đến cuối cùng đều im lặng, ông liếc Phùng khoa trưởng gì, nghĩ đến mấy chỗ trong cuốn sổ đều nhắc đến việc đăng báo điển hình…

 

Lúc Nhậm thư ký chút nghi ngờ, cái gọi là đăng báo điển hình , tuyệt đối là nhờ của phòng tuyên truyền bài, mà là cô tự , đây chính là sự tự tin.

 

Chủ tịch Mã thấy ánh mắt của Thư ký Nhậm, lập tức thêm sức mạnh, vội vàng : “Thư ký Nhậm, đồng chí xem, công việc của Hội Phụ nữ chúng thật sự nhiều, hơn nữa đây nhiều chỗ , thể một cho xong, quan trọng nhất là, còn cần phiền khác giúp đỡ.”

 

Nói chuyện với Nhậm thư ký, đây là đầu tiên bà tự tin như !

 

Nhậm thư ký về phía Phùng khoa trưởng, ừm, ông thể chắc chắn , khác trong miệng Mã chủ tịch chính là Phùng khoa trưởng.

 

Ông đồng tình gật đầu: “ , những công việc của Hội Phụ nữ các cô đều thể thiếu đồng chí Chu Dao.”

 

Phùng khoa trưởng: “…”

 

Ông nhịn chạy đến bên cạnh Nhậm thư ký, tỏ vẻ thèm thuồng cuốn sổ trong tay ông: “Nhậm thư ký, cũng xem.”

 

Ông , chỉ với những công việc hòa giải mâu thuẫn của Hội Phụ nữ, thể thiếu cây b.út !

 

Nhậm thư ký đưa cho ông ngay, mà ngẩng đầu Chu Dao, chủ nhân của cuốn sổ là Chu Dao, thấy Chu Dao phản đối, lúc mới đưa cuốn sổ cho Phùng khoa trưởng.

 

Phùng khoa trưởng cầm cuốn sổ lật một lúc, bĩu môi vô cùng ngưỡng mộ: “Tốt thật.”

 

Có cây b.út đúng là khác biệt!

 

Hu hu hu, ai ghen tị thì ông .

 

Nhậm thư ký thấy bộ dạng vô dụng của ông, ghét bỏ lấy cuốn sổ, suy nghĩ một lát : “Các đồng chí công an cũng bận, thế , sẽ gọi điện cho bên Bộ Vũ trang, để Bộ Vũ trang phối hợp với công việc của Hội Phụ nữ các cô.”

 

Mắt Mã chủ tịch sáng lên, bà vội vàng gật đầu, sợ Nhậm thư ký hối hận, thậm chí còn thúc giục: “Nhậm thư ký, đây là chuyện lớn, là ngài gọi ngay bây giờ ?”

 

Nhậm thư ký: “…”

 

Ông Mã chủ tịch với vẻ mặt kiên quyết, đành chấp nhận nhấc điện thoại lên…

 

Chu Dao bên cạnh Mã chủ tịch gì, chỉ Mã chủ tịch nhanh ch.óng thả lỏng cảnh giác như , trong lòng một dự cảm lành…

 

Nhậm thư ký đặt điện thoại xuống, đưa cuốn sổ, thản nhiên : “Chuyện Bộ Vũ trang giúp, Hội Phụ nữ các cô chắc sẽ đỡ ít việc nhỉ?”

 

Mã chủ tịch thả lỏng cảnh giác : “Cũng gần như , dù cũng thể khiến nhiều dám nuốt lời, gây rối vô cớ.”

 

Nhậm thư ký gật đầu: “Nếu như , thì Hội Phụ nữ các cô cần nhiều như , thế , thời gian rảnh thì để đồng chí Chu Dao giúp một bài báo.”

 

Cuối cùng cũng câu , ông thật sự quá khó khăn.

 

Mã chủ tịch: “!!”

 

thể tin nổi Nhậm thư ký, lẩm bẩm : “Nhậm thư ký, ngài cũng giành với !”

 

Nhậm thư ký: “…”

 

Ông nghiêm túc : “Nói bậy bạ, giành của cô lúc nào, đây là tiết kiệm một phần công việc cho Hội Phụ nữ các cô, đó sử dụng hợp lý của Hội Phụ nữ.”

 

 

Loading...