Sở Dao: “…”
Cô dùng ánh mắt mờ mịt về phía Du Minh, nhưng Du Minh cũng dám gì, chui tọt bếp nấu cơm .
Lý Thúy tới lui trong phòng, một lúc lâu, nhịn gọi: “Tiểu Minh, ngày mai con xin nghỉ, về đại đội Du Gia mời bà nội con lên đây.”
Bà tin, còn ai trị Du Sinh!
Du Minh gật đầu: “Vâng.”
Lúc mới bắt đầu thấy bố c.h.ế.t sống thì vui, nhưng đó thấy những lời bố , ồ, trong nháy mắt chẳng còn chút kinh hỉ nào nữa, bố thà còn hơn.
Sở Dao nhịn gặng hỏi: “Không , rốt cuộc bố chồng c.h.ế.t sống thế nào, bao nhiêu năm nay về?”
Lý Thúy lạnh một tiếng: “Nói là cứu, mà ông ngã đập đầu mất trí nhớ, bây giờ mới khôi phục trí nhớ, liền tìm cách trở về. Còn phụ nữ ông dẫn theo, là con gái của ân nhân cứu mạng ông .”
Hừ, c.h.ế.t ở bên ngoài 10 năm , lúc mới về, bà còn chẳng thèm .
Sở Dao nhớ tới ánh mắt của những bên ngoài , mắt cô lóe lên, mở miệng hỏi: “Mẹ, bố chồng dẫn con gái của ân nhân cứu mạng về, là để Du Minh cưới cô chứ?”
Chỉ như , mới thể hiểu ánh mắt của những bên ngoài!
Không đợi Lý Thúy gì, Du Minh từ trong bếp vọng : “Dao Dao, sẽ cưới cô , chỉ thích em thôi.”
Lý Thúy định chuyện, ừm, bà cần gì nữa , đứa con trai đáng tin cậy hơn bố nó nhiều!
Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô vội vàng : “Anh nhỏ thôi.”
Khu tập thể một chút cách âm cũng nha, âm thanh lớn như , bên ngoài chắc chắn thấy , ngày mai cô còn ngoài nữa đây.
Lý Thúy nhịn : “Nói nhỏ gì, to lên, để cho những kẻ hổ đó thấy.”
Nói đến câu cuối cùng, bà ngẩng cao đầu hét bên ngoài.
Đám bên ngoài vẫn : “…”
“Chú Du, bây giờ chúng ?” Kim Hiểu Nhiễm Du Sinh, cẩn thận dè dặt hỏi.
Hỏi xong câu cô liền cúi đầu xuống. Trước đó lúc chú Du dẫn cô về nhà cô , nhưng khi cô c.h.ế.t, ông nội bọn họ liền đuổi cô ngoài, còn cướp luôn công việc của , cô chỗ nào để , chỉ thể theo chú Du.
Hơn nữa cũng là chú Du , là ở đây nhà, cô mới theo, nhưng rõ ràng, con trai của chú Du kết hôn , cô ?
Du Sinh hầm hầm tức giận : “Hiểu Nhiễm, cháu đừng lo, vợ mà Du Minh cưới sự đồng ý của chú, chuyện tính, chú hứa với cháu, nhất định sẽ sắp xếp thỏa cho cháu.”
Lúc Du Sinh đặc biệt tức giận, mới về Lý Thúy tái giá vui vẻ bao nhiêu, thì bây giờ tức giận bấy nhiêu. Người bố như ông còn mặt, con trai thể kết hôn chứ, sự cho phép của ông , chuyện tính.
Kim Hiểu Nhiễm cúi đầu gì, trong lòng đang nghĩ, chú Du 10 năm ở nhà, chuyện trong nhà e là từ lâu thể chủ nữa , cô tự nghĩ cách mới , cô nhất định ở !
…
Lúc Sở Dao chuẩn khỏi cửa đầu hỏi một câu: “Thật sự cần con xin nghỉ ạ?”
Lý Thúy xua tay: “Không cần, chồng con ở đây , để Tiểu Minh đưa con , đưa con xong thì đón chồng của đến, chồng của ở đây là yên tâm .”
Với tính cách của chồng bà, cứ như Du Sinh bây giờ, chồng bà e là sẽ vui mừng vì con trai c.h.ế.t sống , mà sẽ trực tiếp đ.á.n.h đuổi con trai ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-bi-nu-trong-sinh-cuop-hon-toi-xoay-nguoi-ga-cho-nam-phu-that-tha/chuong-181-moi-ba-noi-ra-tay.html.]
mà, thông qua chuyện , nếu chồng bà thể đồng ý để bà phụng dưỡng tuổi già thì càng !
Sở Dao: “…”
Cô suy nghĩ một chút : “Mẹ, con đây, nếu thật sự chuyện gì, cứ bảo Tiểu Minh tìm con, con dẫn Chủ tịch Mã của chúng con đến, đảm bảo để bắt nạt.”
Bây giờ cô đang việc ở Hội Phụ nữ đấy, thế nào cũng thể để bố chồng c.h.ế.t sống bắt nạt một chồng như .
Lý Thúy buồn : “Biết , con mau .”
Mẹ chồng bà lợi hại như , thấu tình đạt lý, chắc chắn sẽ trị tên khốn khiếp Du Sinh , cần con dâu giúp đỡ.
Sở Dao đặc biệt lời chồng cô, ngoan ngoãn , nhưng đợi đến Hội Phụ nữ, cô vẫn dặn dò Du Minh một nữa, tư tưởng trung tâm chính là: Tuyệt đối để chồng cô chịu ấm ức.
Du Minh vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: “Em yên tâm, sẽ chăm sóc cho .”
Đợi Du Minh rời , Sở Dao liền . Thật cô cũng lo lắng lắm, giống như chồng cô , chồng của chồng cô vẫn còn đó, chuyện giải quyết dễ như trở bàn tay.
đợi đến khi cô bước Thị ủy, liền thấy ánh mắt cô chút đúng, bước văn phòng, liền nhận ánh mắt khiếp sợ của mấy Đàm Linh.
Tôn Mộng thấy cô theo bản năng hỏi: “Sao cô đến ?”
Sở Dao: “…”
Cô lặng lẽ đặt túi xách lên bàn, khó hiểu hỏi: “Sao thể đến ?”
Thị ủy xảy chuyện gì mà cô ?
Đàm Linh cẩn thận dè dặt hỏi: “Chuyện lớn như bố chồng cô, cô cần ở nhà ?”
Câu phía cô vẫn , bố chồng Sở Dao dẫn theo một phụ nữ về, quan trọng nhất là, phụ nữ là con dâu mà bố chồng Sở Dao nhắm trúng…
Trong tình huống rối ren như , Sở Dao thế mà vẫn thể đến , tâm lý cũng quá .
Nghe thấy lời , khiếp sợ đổi thành Sở Dao: “Không chứ, tin tức truyền nhanh như ? Chuyện tối hôm qua, bây giờ các cô đều hết ?”
Mặc dù sớm trong thành phố ít khi bí mật, nhưng chuyện truyền nhanh như , cô vẫn ngờ tới nha.
Vương Hàm dáng vẻ khiếp sợ của cô, buồn : “Thành phố chỉ lớn chừng , tin tức thể truyền nhanh , hơn nữa, bố chồng cô c.h.ế.t bao nhiêu năm nay, đột nhiên sống sờ sờ trở về, đều chấn động cả .”
“, Vương Hàm sai, Dao Dao , mấy ngày tới, câu chuyện dư t.ửu hậu của chính là bố chồng cô đấy.” Đàm Linh ở bên cạnh gật đầu.
Sở Dao: “…”
Lúc Chủ tịch Mã từ bên ngoài bước , thấy Sở Dao câu đầu tiên chính là: “Đồng chí Sở Dao, hôm nay cho cô nghỉ 1 ngày, cô về nhà xử lý chuyện .”
Bố chồng c.h.ế.t đột nhiên sống , cùng với việc bố chồng c.h.ế.t sống dẫn về một phụ nữ, bà nghĩ những chuyện ở chỗ Sở Dao căn bản là chuyện gì to tát, 1 ngày là đủ xử lý xong .
Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô vẻ mặt nghiêm túc : “Chủ tịch Mã, chuyện thật sự đến lượt cháu, chồng cháu đang ở nhà, hơn nữa đối tượng của cháu đón chồng của chồng cháu .”
Chủ tịch Mã: “…”
Mặc dù một tràng chồng cho ngơ ngác, nhưng vẫn hiểu ý của Sở Dao, chẳng qua là chồng thể xử lý chuyện , nhưng mà…