Ánh mắt khiến cô thấy sợ, nhưng gần đây cô cũng gì chứ. Cô hỏi Du Minh, nhưng tiếc là Du Minh đang lưng về phía cô nấu cơm.
Du Minh: “…”
Không dám , cái đầu tuyệt đối dám , quá nguy hiểm!
Lý Thúy chằm chằm Sở Dao hỏi: “Lần con về nhà bà nội, xảy chuyện gì ?”
Sở Dao vội vàng lắc đầu: “Không , , con về nhà bà nội. Mẹ , chúng con bận lắm, đến gặp chuyện lớn…”
Cô kể chuyện xảy ở nhà bà bảy một nữa, trong lòng nghĩ, đó kể cho Chủ tịch Mã một , bây giờ là thứ hai , một hai, tuyệt đối thể ba bốn, chuyện là ai thì để đó tự mà !
Nghe chuyện xảy ở nhà bà bảy, Lý Thúy hừ lạnh một tiếng, cau mày : “Chuyện , cũng một chút, về hình như ai đó nhắc qua, nhưng để trong lòng, ngờ nghiêm trọng đến .”
Nếu , bà dẫn con dâu đến nhà bà bảy , dù thì danh tiếng của bà ở đại đội Du Gia cũng , đương nhiên, bà cũng chẳng quan tâm.
Sở Dao thở dài: “Mẹ, chỉ ngờ, e là tất cả đều ngờ tới. Mẹ , lúc con nhà bà bảy, con kinh ngạc đến mức nào.”
Cô dám tin một căn nhà như thể ở , hơn nữa cô còn nghi ngờ, nếu đến muộn 2 ngày, lẽ tin tức nhận về bà bảy là tin báo tang .
Lý Thúy lắc đầu: “Giống như bà bảy của con, ba con trai mà một ai hiếu thuận, đến cuối đời sống như thế , thật sự là ít.”
Sở Dao: “…”
Cô đương nhiên chuyện , dù trong mắt một già, chuyện dưỡng con phòng vẫn quan trọng, nếu thì nhiều sống c.h.ế.t đòi sinh con trai. cô tin rằng, đợi chuyện của bà bảy truyền ngoài, e là sẽ nhiều còn cố chấp sinh con trai nữa, dù sinh ba đứa cũng ích gì !
Lý Thúy cũng còn bận tâm đến chồng nữa, bà Sở Dao hỏi dồn: “Vậy Hội Phụ nữ của các con định xử lý chuyện thế nào?”
Kẻ ngốc cũng chuyện tuyệt đối chỉ nhà bà bảy, dù nhiều chồng và con dâu đều là kẻ thù đội trời chung, chồng hành hạ con dâu, con dâu bất hiếu với chồng, chuyện đôi khi ai rõ chứ, haizz.
Sở Dao chớp chớp mắt, vẻ mặt ngoan ngoãn : “Con dâu cả của bà bảy rằng lý do họ chăm sóc già là vì mỗi ngày quá mệt, lo xuể. Nếu , thì cứ để họ cải tạo lao động , như cũng coi như thực hiện lời đó.”
Nghĩ một lát cô thêm: “Hội Phụ nữ chúng con việc cũng dựa thực tế, dù cũng tôn trọng nguyện vọng của .”
Lý Thúy: “…”
Bà con dâu nên lời, một lúc lâu mới từ từ giơ ngón tay cái lên, đúng là một câu tôn trọng nguyện vọng của , nhưng bà cảm thấy, con trai và con dâu của bà bảy chắc tôn trọng như nhỉ?
Sở Dao vẻ mặt của chồng, nở một nụ ngoan ngoãn, cô chính là dịu dàng nhất, ngoan ngoãn nhất, lời nhất .
“Ăn cơm thôi.” Du Minh cẩn thận lắng một lúc, xác định hai con bên ngoài còn chuyện, mới lên tiếng.
Ở nhà , chuyện gì tuyệt đối dám thể hiện sự tồn tại của , chỉ sợ chiến hỏa chuyển sang !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-bi-nu-trong-sinh-cuop-hon-toi-xoay-nguoi-ga-cho-nam-phu-that-tha/chuong-195-su-tan-dong-cua-me-chong.html.]
Nghe thấy ăn cơm, hai con ăn ý, một dọn bàn, một bếp giúp bưng bát…
Ăn cơm xong, Lý Thúy về phòng tiếp tục đạp máy may, còn Sở Dao và Du Minh ngoài dạo. Đương nhiên, bây giờ thấy hai họ tay trong tay ngoài, các thím đang nấu cơm bên ngoài còn kinh ngạc nữa, chỉ ha hả chào một tiếng, tiện thể giục nhà mau ăn cơm, đừng lỡ việc các bà ngoài chơi.
Sở Dao và Du Minh xuống lầu, thấy một nhóm đang tụ tập chuyện, hai , tiến gần mà ăn ý về hướng khác.
Du Minh hỏi cô: “Lần xử lý chuyện nhà bà bảy, gặp rắc rối gì chứ?”
Tuy lớn lên ở đại đội Du Gia, nhưng hiểu đại đội Du Gia, bao che nhà lý lẽ!
Sở Dao đương nhiên hiểu ý của Du Minh, cô lắc đầu: “Đương nhiên là , hơn nữa, em đến gây sự, em đến để giúp đỡ bà bảy mà. Hơn nữa các bậc trưởng bối khác trong đại đội cũng sợ sẽ kết cục như bà bảy, ai cũng mong con trai và con dâu của bà bảy trừng phạt.”
Cho nên như cô, thể khó chứ.
Du Minh hiểu gật đầu, hiểu , Dao Dao nắm thóp một già ở đại đội Du Gia, những trẻ còn tự nhiên dám lên tiếng, nếu chẳng là bất hiếu ? Ai dám manh động chứ.
Anh hỏi tiếp: “Vậy tiếp theo em định gì?”
Sở Dao khoác tay , nghiêng đầu : “Ban đầu em định chuyện thành bài báo đăng lên, nhưng đó em nghĩ kỹ , cảm thấy như thích hợp, vì chuyện đăng báo ảnh hưởng đến công nhân nhiều hơn, còn trong đại đội đa chữ, dù đăng báo cũng ảnh hưởng lớn đến họ, chi bằng trực tiếp cho cải tạo lao động, đến nơi khổ nhất, mệt nhất.”
Phải rằng con trai và con dâu của bà bảy chăm sóc già, là vì ngại mệt, ngại phiền phức, nếu , cải tạo lao động chính là hình phạt nhất.
“Như .” Du Minh tán thành gật đầu.
Nhìn dáng vẻ của Du Minh, Sở Dao nén : “Như ngày mai của đại đội Du Gia đến tìm , cũng lời để với họ .”
Du Minh nhướng mày: “Ngày mai? Chắc nhanh đến nhỉ.”
Sở Dao ho một tiếng, cô chút ngượng ngùng : “Lúc em rời đại đội, em với đội trưởng là sẽ chuyện đăng báo.”
chuyện đăng báo, ảnh hưởng đến con trai và con dâu của bà bảy lớn, nhưng ảnh hưởng đến đại đội Du Gia thì khá lớn.
Du Minh bật , nghĩ một lát : “Anh thấy chuyện cần thiết cho đội trưởng họ nhanh như , chi bằng cứ để họ lo lắng sợ hãi một thời gian, như họ cũng sẽ để tâm hơn đến những chuyện .”
Sở Dao lập tức : “Lời là , liên quan gì đến em.”
Là một cán bộ của Hội Phụ nữ, cô gì đó, tuyệt đối dối!
Khụ khụ khụ, đương nhiên, cô còn cùng chồng về nhà bà nội ăn chực nữa.
Đương nhiên, quan trọng nhất là, đội trưởng và bí thư đại đội Du Gia cũng khó cô trong chuyện của bà bảy. Không hề khoa trương khi , nếu đổi là khác đưa từ đại đội Du Gia, e là tốn ít nước bọt, nhưng ai bảo cô cũng xem là một thành viên của đại đội Du Gia chứ, của đại đội Du Gia khó cô.