Thôi Quế Phân bất bình : “Vậy cũng sai a. Chị dâu cả của ngay cả một đứa con trai cũng sinh , sinh một đống đồ bồi tiền, bán giữ cái nhà gì. Làm cho con trai nhà họ Thôi chúng đều sợ dám đến nữa .”
Mẹ Tam Nữu từ lúc Đại đội trưởng và bước vẫn luôn im lặng đột nhiên hung hăng : “Đồ bồi tiền đồ bồi tiền, bản mày cũng là đồ bồi tiền, còn con gái mày nữa, đều là đồ bồi tiền. Sao mày đem hai con mày bán !”
Thôi Quế Phân lý lẽ hùng hồn : “Vậy giống , tao con trai!”
Những khác: “…”
Nói thật, như Thôi Quế Phân, đúng là đầu tiên thấy.
“Không , thím cả thím xem, thím cảm thấy con trai tác dụng gì ?” Sở Dao ở bên cạnh nhịn hỏi ngược .
Cô thật sự hiểu nổi, những cảm thấy con trai là vạn sự đại cát chứ. Rõ ràng nhiều gia đình con trai cũng chắc sống hạnh phúc.
Thôi Quế Phân thấy lời cô, giống như gậy đập đầu. Bà theo bản năng đầu cả ruột, đó nghĩ đến cả bà lời chị dâu cả, mà chị dâu cả liên tiếp sinh cho nhà họ Thôi ba đứa con gái…
Giờ phút , bầu trời của Thôi Quế Phân dường như sụp đổ, hai mắt bà trống rỗng, hoảng hốt mơ hồ.
Khóe miệng Chủ tịch Mã giật giật, bà vội vàng nháy mắt hiệu cho Sở Dao, bảo cô lúc chuyện kìm nén một chút, lỡ như dọa xảy chuyện gì thì ?
Tuy nhiên, Sở Dao hề ý định thu liễm, cô tiếp tục : “Thím nghĩ đến sáu đài trong đại đội các thím hôm nay xem, ba đứa con trai đấy, tác dụng gì, còn là hiếu thuận . Cho nên a, đừng quá chấp niệm với con trai, đôi khi, con trai cũng chẳng tác dụng gì .”
Các đồng chí nam mặt ở đó: “…”
Cảm giác lời mắng tất cả bọn họ , nhưng bọn họ thể lên tiếng, nếu chẳng là tự nhận chỗ !
Thôi Quế Phân lẩm bẩm : “Nói hươu vượn, con trai là dùng để nối dõi tông đường, giống với đồ bồi tiền, giống .”
Sở Dao khẽ một tiếng, giọng điệu bình thản : “Thím họ Thôi, con trai thím họ Thôi ?”
Thôi Quế Phân theo bản năng trả lời: “Không họ Thôi.”
Sở Dao dang tay: “Thím xem, là xong . Nếu theo họ thím, thì là đang nối dõi tông đường cho khác, cho nên thím thật sự gì đáng để tự hào cả.”
Thôi Quế Phân: “…”
Lời hình như cũng đúng, con trai bà họ Thôi, liên quan gì đến việc nối dõi tông đường chứ. mà, bà cảm thấy lời chỗ nào đó đúng.
Chủ tịch Mã nhịn đầu sang một bên. Bàn về những ngụy biện , bà chỉ phục Sở Dao!
Bà ho một tiếng : “Được , bây giờ bàn chuyện con trai con gái nữa, cứ chuyện bán trẻ con . Thôi Quế Phân, cô bán trẻ con là phạm pháp ?”
Thôi Quế Phân rụt cổ, bà nhỏ giọng : “Biết, nhưng cũng chỉ một nhà chúng bán a. Hơn nữa đem bán đứa trẻ còn coi như là đấy, còn một gia đình, bé gái sinh liền bóp c.h.ế.t luôn cơ.”
Mặc dù bà chút sợ hãi, nhưng câu cuối cùng dõng dạc, bà còn cảm thấy đang việc nữa.
Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô nhịn xen : “Vậy ý của thím là, thím bóp c.h.ế.t mấy đứa cháu gái, cả chị dâu cả của thím còn cảm ơn thím ?”
Nói xong lời chính cô cũng bật . Sao cảm thấy từ khi Hội Phụ nữ, những kẻ kỳ ba cô gặp đặc biệt nhiều như , hơn nữa còn kỳ ba mỗi một kiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-bi-nu-trong-sinh-cuop-hon-toi-xoay-nguoi-ga-cho-nam-phu-that-tha/chuong-224-trong-nam-khinh-nu.html.]
Thôi Quế Phân dám gì. Không tại , đồng chí nữ đó vẫn luôn híp mắt, bây giờ mặc dù cũng đang , nhưng khiến cảm thấy sợ hãi.
Chủ tịch Mã thấy Thôi Quế Phân gì nữa, bà nhịn Chủ nhiệm Phụ nữ, ngay đó nghiêm mặt : “Lát nữa cô dẫn Thôi Quế Phân cùng lên thành phố, báo cáo chuyện với Bí thư Nhậm. Cô cũng suy nghĩ kỹ xem, đại đội các rốt cuộc còn ai loại chuyện vi phạm pháp luật .”
Bí thư Liễu: “…”
Đã thế , ông còn thể gì nữa?
Nghe thấy lời của Chủ nhiệm Phụ nữ, Sở Dao cũng sang, cô : “Chúng lái máy kéo đến, chỗ , Bí thư Liễu cũng cùng nhé, ngài thấy thế nào?”
Bí thư Liễu: “…”
Lời mặc dù là giọng điệu dò hỏi, nhưng nét mặt của đối phương, ông thấy bất kỳ ý dò hỏi nào!
Cứ như , trong tình huống Bí thư Liễu một lời nào, ông ấn định là cùng lên thành phố báo cáo chuyện với Bí thư Nhậm.
Sở Dao chú ý tới một tình huống buồn , khi Bí thư Liễu và bọn họ cùng lên thành phố, Đại đội trưởng và thế mà đều thở phào nhẹ nhõm. Xem , vị Bí thư Liễu cũng khá lợi hại a.
“ .” Thôi Quế Phân nhận muộn màng lớn tiếng gầm lên. Lỡ như bà lên thành phố, bắt bà thì ?
Không đợi bọn Sở Dao lên tiếng, Bí thư Liễu cảm xúc sang: “Cô bắt buộc !”
Ông đều , đương sự tại !
Cuối cùng khi rời khỏi đại đội Liễu Câu, máy kéo là một xe đầy ắp , thêm một nữa cũng chen lên .
Cho nên hết cách, đành đưa bọn họ về thành phố , đó máy kéo đón con trai và con dâu của Thất đường nãi nãi!
Trở Thị ủy, Chủ tịch Mã một đám theo phía , bà suy nghĩ một chút : “Sở Dao, gặp Bí thư Nhậm , cô tạm thời đưa bọn họ đến văn phòng chúng .”
Dù văn phòng bọn họ bây giờ cũng ai, cứ sắp xếp mấy qua đó .
Sở Dao gật đầu, dẫn một đám của đại đội Liễu Câu về phía văn phòng. Bố Tam Nữu cùng , bóng lưng Sở Dao phía , hai vợ chồng , liếc Thôi Quế Phân đang hoảng hốt mơ hồ, hai đều gì.
Đến văn phòng, Sở Dao bảo bọn họ cứ tự nhiên, còn bản cô thì rót cho một cốc nước , đó mới bắt đầu : “Mọi cũng cần hoảng, Bí thư Nhậm là lý lẽ, loại động một tí là lăn lộn ăn vạ .”
Thôi Quế Phân lăn lộn ăn vạ: “…”
Bà tài đức gì a, trong đời thể gặp Bí thư Nhậm đành, thế mà còn thể so sánh với Bí thư Nhậm? Bà xứng a!
Bí thư đại đội Liễu Câu sầu não vò đầu. Ông thể Bí thư đại đội, đương nhiên là chút bản lĩnh và khôn vặt. bây giờ là ở Thị ủy, ông sắp đối mặt là Bí thư Nhậm của Thị ủy, cho dù ông nhiều khôn vặt đến cũng dám dùng a.
Xem tiếp theo ông cố gắng kéo những khác của đại đội Liễu Câu thôi. Còn về Thôi Quế Phân…
Con gái gả như bát nước hắt , chuyện thuộc đại đội Liễu Câu bọn họ quản.
Nghĩ thông suốt , Bí thư đại đội thở hắt một dài. Bình tĩnh, ông nhất định bình tĩnh. Thôi Quế Phân não, mà đôi khi não chuyện càng khiến kiêng dè hơn. Quan trọng nhất là, Thôi Quế Phân đó còn lỡ lời !