TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:39:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hạ Đại Phúc xong thư, bắt đầu trầm tư.

 

Ông thể lên vị trí phó chủ nhiệm, đương nhiên cũng kẻ đầu óc.

 

Đầu tiên, chuyện cần kiểm tra một chút.

 

Thứ hai, nhỡ mục đích khác thì ?

 

, Hạ Đại Phúc cần suy nghĩ kỹ.”

 

Phạm Gia Câu.

 

Con trai con dâu về đơn vị , ông lão cũng , Kha cho gà và lợn ăn xong, rảnh rỗi việc gì liền gốc cây đại thụ trong thôn buôn chuyện.

 

Tuy bây giờ đang là mùa nông nhàn bận rộn, nhưng trong thôn những phụ nữ tuổi hoặc cũng ít.

 

Có những giống như Kha, điều kiện gia đình tệ, bản tuổi tác cũng còn nhỏ nên nữa.

 

thì cả gia đình đều sống chung một nhà, bà già phụ trách nấu cơm nên khá nhiều thời gian rảnh.

 

Cũng bản lười biếng, đẩy hết việc đồng áng cho những khác trong nhà.

 

Mẹ Kha nghêu ngao hát vài câu cây cổ thụ đầu thôn, đều thích tụ tập ở đó trò chuyện vì nó ngay đầu thôn, ai đến là đều thấy ngay.

 

Hơn nữa tán cây to, mùa hè thể hóng mát, mùa đông thể phơi nắng.

 

Người dân Phạm Gia Câu đều thích đó.

 

Khi Kha tới nơi, mấy phụ nữ ở đó , từ xa bà thấy giọng của Tưởng Đông Hoa.

 

Tưởng Đông Hoa cũng thấy Kha tới, bà hừ một tiếng, mặt chỗ khác thèm .

 

Lần nào bà già tới cũng là để khoe khoang, bà chính là ưa cái bộ dạng đó.

 

“Cứ như cái đài thu thanh , còn hát hò nữa chứ.”

 

thích Kha nhưng Tưởng Đông Hoa vẫn nhịn mà lầm bầm.

 

Mẹ Kha dĩ nhiên là thấy, khi bà bước tới gần, một bà lão lên tiếng:

 

“Ái chà, đây là chồng nên thảnh thơi quá nhỉ, tay chân lụng gì nữa ?”

 

Mẹ Kha đáp:

 

“Nói gì thế ạ, Lão Ấu nhà hai đứa về đơn vị , vả , dù chúng nó về đơn vị thì hạng bắt con dâu việc ?”

 

“Về đơn vị ?

 

Lão Ấu nhà bà đây là vợ theo đơn vị ?”

 

kinh ngạc thốt lên, gả theo chồng về đơn vị, đúng là cái phúc lớn, sống trướng chồng hằng ngày, thế thì thoải mái bao nhiêu.

 

nghĩ hồi trẻ sống cực khổ hơn hai mươi năm tay chồng, đó chua xót :

 

“Mới gả theo chồng là , tâm tính con dâu bà sẽ sinh hư đấy, con trai bà khi chỉ lời vợ thôi.

 

Cái hạng con dâu mà, giữ bên cạnh mà dạy dỗ quy tắc, để nó cái nhà là bà chủ, thế mới là quan trọng nhất.”

 

Mẹ Kha mới đồng ý với lời đó:

 

“Mấy đứa con dâu khác của cũng chẳng giữ bên cạnh dạy quy tắc, giờ khó con dâu út gì?

 

Vả , tuy chịu khổ tay chồng, nhưng nhớ đây bà chẳng than vãn chồng bà thế thế nọ .

 

Giờ bà còn chồng nữa, bà học theo chồng bà cách khó con dâu ?”

 

chen :

 

“Cái bà , Bảo Lan là sống với con trai út mà, khó con dâu gì, giờ khó nó, già hiếu thảo cho .”

 

cũng , đàn ông ở đơn vị, con dâu ở nhà phục dịch chồng là chuyện đương nhiên.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-148.html.]

Mẹ Kha bảo:

 

“Lãnh đạo phụ nữ gánh vác nửa bầu trời , cần con dâu phục dịch.

 

Người nhà chúng tư tưởng giác ngộ đều cao, cứ theo lời lãnh đạo thôi.”

 

thấy là con dâu bà thì .”

 

Một giọng khinh khỉnh vang lên.

 

Nhìn thì chẳng là Tưởng Đông Hoa .

 

Tưởng Đông Hoa nhịn , thấy Kha thèm để ý tới cất lời.

 

Cộng thêm chuyện hôm qua Vu Tiếu cho mấy câu, trong lòng bà vẫn còn hậm hực:

 

“Tìm con dâu thì mắt nhất định tinh, tìm đứa nào lời , tìm địa phương , tìm con dâu ngoại tỉnh gì?”

 

Mẹ Kha liếc bà một cái:

 

mà, chỉ cần con dâu may quần áo mới cho , chỉ cần con dâu là học sinh cấp ba, ngoại tỉnh địa phương đều màng.”

 

“Nói cũng , con dâu ngoại tỉnh cũng , nhà ngoại ở đây nên tâm tính sẽ hướng về nhà chồng hơn.”

 

phụ họa:

 

“Lời cũng lý đấy.”

 

Tưởng Đông Hoa:

 

“Cứ mạnh miệng , chỉ hạng cưới nổi vợ mới lấy vợ ngoại tỉnh thôi, nên là đừng đặt tiêu chuẩn cao quá.”

 

Mẹ Kha hơ hớ:

 

“Ái chà, mà, cả đời từng mặc quần áo mới do con dâu may cho nên mới cứ đó mà mạnh miệng thôi.”

 

“Bà...”

 

“Có bưu tá tới kìa, xem, cái đạp xe đạp là bưu tá ?”

 

“Chỗ chúng cũng bưu tá ?

 

Chắc là đồ của mấy thanh niên tri thức thôi nhỉ?”

 

“Chứ còn gì nữa, nhà chúng ai gửi đồ .”

 

Ở Phạm Gia Câu ngày thường hiếm khi thấy bưu tá, dù bưu tá tới thì cũng là đưa bưu kiện và thư từ cho thanh niên tri thức, còn địa phương Phạm Gia Câu hiếm khi nhận , ít nhất là họ bao giờ nhận .

 

Có lẽ nghĩ rằng bưu tá cũng tới đưa đồ cho thanh niên tri thức nên mấy bà lão mấy để tâm.

 

Tuy nhiên, bưu tá dừng xe ngay mặt họ:

 

“Chào các thím, cho hỏi trong thôn ai tên là Vu Tiếu ạ?”

 

Ơ?

 

Vài Vu Tiếu là ai, đúng hơn, ngoại trừ Kha thì đều Vu Tiếu là ai, bởi vì tên của con dâu út nhà họ Kha.

 

Mẹ Kha lập tức giơ tay:

 

“Người nhà , nhà , Vu Tiếu là con dâu nhà , chuyện gì thế chú?”

 

Bưu tá Kha một cái:

 

“Cháu thư và bưu kiện của Vu Tiếu, nhưng mà...”

 

Bưu tá là một trách nhiệm, nên khi đưa thư và bưu kiện cho Kha, thăm dò thêm một chút:

 

“Cháu nhớ Vu Tiếu là thanh niên tri thức ở núi Ao T.ử ạ?

 

Cháu đưa thư và bưu kiện cho cô mấy , hai Vu Tiếu là cùng một ạ?”

 

 

Loading...