TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 149
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:39:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bưu tá , liền lên tiếng:
“Con dâu nhà bà chính là thanh niên tri thức từ núi Ao T.ử gả qua đấy.”
Mẹ Kha vội vàng :
“ thế đúng thế, con dâu chính là thanh niên tri thức gả từ núi Ao T.ử qua, tên là Vu Tiếu, quê ở huyện X.”
Nghe thấy là ở huyện X, bưu tá cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ đưa nhầm đồ:
“ ạ, quê của đồng chí Vu Tiếu đúng là ở huyện X.”
Vu Tiếu hằng tháng đều bưu kiện, đều là gửi từ Kinh thành tới, thỉnh thoảng cũng thư gửi từ huyện X, vì tháng nào cũng đưa nên và Vu Tiếu cũng dần quen mặt.
Cô thanh niên tri thức đó bụng, mỗi đưa đồ tới cô đều cho chút gì đó ăn, lúc thì kẹo hoa quả, lúc thì kẹo sữa, cũng khi cho táo... nên đối với bưu kiện và thư của Vu Tiếu, trông coi khá kỹ.
Đây gọi là lấy lòng đổi lòng mà.
Bưu tá lấy thư và bưu kiện :
“Bức thư gửi từ huyện X, còn bưu kiện gửi từ Kinh thành tới.
Thím ơi, thím ký tên đây ạ, nếu ký tên thì thể điểm chỉ.”
Mẹ Kha bảo:
“Được thôi.”
“Ái chà, bưu kiện to quá, bên trong là cái gì thế nhỉ?”
“Đâu chỉ to thôi , chắc chắn là nặng lắm đấy.”
“Không lẽ là thông gia của Bảo Lan gửi tới ?”
“Thông gia của Bảo Lan ở huyện X ?
Đây là gửi từ Kinh thành tới mà.”
“Thế nhỡ thông gia của Bảo Lan gửi từ Kinh thành tới thì ?”
Nghe bàn tán xôn xao, Kha điểm chỉ xong, giấu bức thư túi áo, thấy chắc chắn rơi bà mới ôm lấy bưu kiện.
Đừng chi, bưu kiện chỉ to mà còn thực sự nặng, ngay cả quen việc đồng áng như bà cũng cảm thấy nặng thì đúng là nặng thật.
Mẹ Kha :
“ về nhà đây, lúc khác chuyện với nhé.”
Có gọi với theo:
“Bảo Lan đừng vội mà, mau mở xem bên trong bưu kiện là cái gì ?”
“ đấy, con dâu bà nhà, bà mở xem thử.”
“Mẹ Cảnh Dương, lẽ bà dám mở đấy chứ?”
Mẹ Kha hừ một tiếng:
“ về nhà mở từ từ.”
Bà chẳng hạng tham đồ của con dâu, thể tùy tiện mở đồ của con dâu .
Tuy nhiên, đợi cơm trưa xong bà bưu điện gọi điện thoại cho đơn vị mới .
Tác giả lời :
“Các thiên thần nhỏ mến, mấy hôm nay đang báo cáo đề cương luận văn nghiệp, cuối tháng nộp nên hai ngày nay mới một chương, đợi xong sẽ hai chương nhé!
Nói chứ sang năm mới nghiệp, báo cáo đề cương luận văn nghiệp của cũng sớm thế ?
Nói chứ cái kẻ học dốt luận văn như lúc chọn đề tài chọn ba đều qua, đều bảo phạm vi đề tài của quá rộng, cuối cùng giáo viên tự tay đặt đề mục cho , ôi trời!”
Mười hai giờ trưa, xe hậu cần của đơn vị cuối cùng cũng tới cổng đơn vị.
Mọi xuống xe để kiểm tra định kỳ.
“Vợ ơi...”
Một giọng oang oang vang lên, chỉ thấy một đàn ông vóc dáng vạm vỡ chạy tới.
“Nhà nó ơi.”
Vương Diễm bế đứa con trai nhỏ xuống xe thấy tiếng chồng .
“Cha ơi...”
“Cha, chúng con ở đây.”
Con trai lớn và con gái của Ngưu Chí Cường đồng thanh gọi lên, hai đứa đang ở xe chờ bế xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-149.html.]
Hóa đàn ông chính là chồng của Vương Diễm.
Những giấy tạm trú ở đơn vị lượt , còn những mới tới như Vương Diễm và Vu Tiếu thì giấy tạm trú.
Tuy nhiên chồng của Vương Diễm xin tư cách theo đơn vị nên đưa đơn xin là dẫn vợ con luôn.
Còn Vu Tiếu thì nhờ Kha Cảnh Dương bảo lãnh mới .
Đăng ký tên xong, Vu Tiếu với Kha Cảnh Dương:
“Đồng chí Kha, quả thực xin một suất theo đơn vị, đó em cái giấy tạm trú cho thuận tiện, việc gì tới cũng dễ hơn.”
Có giấy tạm trú thể thẳng, cần đón.
Kha Cảnh Dương đúng là cũng ý đó.
“Được, lát nữa xin ngay.
Về ký túc xá của cất đồ nhé?”
Họ hành lý.
“Sau đó đưa em nhà ăn dùng cơm.”
Vu Tiếu:
“Được.”
Ký túc xá nam tương tự như nhà chung cư kiểu cũ, mỗi tòa ba tầng, mỗi tầng mười phòng, mỗi phòng tám , thực chất là bốn chiếc giường tầng.
Phòng cuối cùng của mỗi tầng là phòng tắm kèm chỗ vệ sinh cá nhân.
Kha Cảnh Dương dẫn Vu Tiếu lên lầu:
“Anh ở phòng 203, bên trong bừa bộn một chút, mấy gã đó cầu kỳ lắm, ở là .”
Nói đoạn, gõ cửa :
“Có ai ở nhà ?”
Không tiếng trả lời, Kha Cảnh Dương bảo:
“Tầm chắc ăn cơm hết , chúng để đồ cũng thôi.”
“Vâng.”
Kha Cảnh Dương mở cửa, Vu Tiếu chẳng cần cũng bên trong chắc chắn bừa bộn, vì một mùi hôi nồng nặc bốc , mùi mồ hôi, mùi tất thối trộn lẫn , thể xông ch-ết .
Vu Tiếu vội vàng :
“Đồ của em đừng để bên trong, chỗ chẳng nhà khách cho nhân quân nhân ?
Anh mở phòng cho em .”
Cô sợ quần áo của để trong cũng sẽ ám mùi mất.
Kha Cảnh Dương phì , dường như đoán ý nghĩ trong đầu cô:
“Bình thường ở đây, lũ thỏ con đó đến mức bừa bãi thế .”
Bởi vì sẽ quản lý.
Anh ở nội trú từ cấp ba cho đến tận khi nghiệp trường quân sự, nên khá là ưa sạch sẽ.
Chỉ là lính trong đơn vị chín phần mười đều là con em nông dân, nông thôn sạch sẽ, chỉ là khi nhập ngũ họ đều mới mười sáu đến mười tám tuổi, còn trẻ con, ở nhà một nên chẳng cầu kỳ gì.
Vu Tiếu lườm một cái:
“Cười cái gì mà , em còn sợ cả cũng ám cái mùi đó nữa, thật là thối quá mất.”
Kha Cảnh Dương đặt túi xách của xuống:
“Được, mở phòng .”
Phòng ở nhà khách đơn vị ở khu nhân, kiểu nhà cũng giống ký túc xá nam bên , ba tầng lầu, mỗi tầng mười phòng, điểm khác biệt là mỗi phòng chỉ hai giường, kèm theo hai cái tủ.
Trước cửa nhà khách một bà thím quản lý, bà cũng là vợ quân nhân, công việc của bà chính là quản lý nhà khách.
Nhà khách tuy ba tầng nhưng tầng một là dành cho nhân nam, tầng hai tầng ba mới dành cho nhân nữ.
Lúc hai tới nơi, bà thím quản lý đang ăn cơm trưa, cơm trắng trộn với đậu phụ cải thảo, ăn trông khá ngon lành.
“Mở phòng , mấy ?
Giới tính gì?
Thân nhân nhà ai?”
Thấy tới, bà thím đặt hộp cơm xuống, từ tốn hỏi.