TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 157
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trở về phòng, Vu Tiếu xếp gọn bộ quần áo , những quần áo khác ngày mai thể mặc , còn chiếc quần lót cô gói riêng , ngày mang về Phạm Gia Câu mới giặt.”
“Quần áo của cô mua ở bách hóa đại lầu ?”
Đột nhiên, Vu Tiếu thấy cô gái lên tiếng.
Vu Tiếu thấy lời cô chút bất ngờ, cứ ngỡ cô lúc nào cũng lạnh lùng nhạt nhẽo, đương nhiên cũng là bất lịch sự, nhưng cũng hẳn là lịch sự.
“Không , bạn ở kinh thành gửi về cho đấy.”
“Ồ.”
Cô gái đáp một tiếng, ánh mắt dừng Vu Tiếu một hồi lâu, “Bạn cô ở kinh thành còn mua nữa ?”
Vu Tiếu hiểu ý đồ của cô , đây là thích bộ quần áo đây mà.
Cô :
“Cái cũng .”
Cô gái gật đầu:
“Đẹp thật đấy.”
Vu Tiếu:
“Cảm ơn lời khen.”
Cô gái :
“Nếu còn mua thì thể mua giúp một bộ ?
thể đưa tiền , nếu mang đến cô thể mang tới đây đưa cho vị hôn phu của , vị hôn phu của cũng là sĩ quan ở đây, sẽ đưa cho .
cũng để các vất vả , mỗi bộ quần áo gửi hai đồng tiền công, thấy thế nào?
Có điều, cô chứng ở đây, thì tiền đưa cho cô , ngộ nhỡ lấy quần áo thì tính ?”
Vu Tiếu :
“Ngại quá, việc thư hỏi bạn , cô mới thư trả lời , về về cũng mất nửa tháng .
Vả ngày về nhà, một hai tháng cũng chắc tới đây, vì còn nữa.
Cho nên dù quần áo, đợi khi cô nhận cũng tháng sáu tháng bảy , trời nóng mất .”
Quá rắc rối, vả mấy đồng bạc cô thực sự kiếm.
Cô gái cũng tiếp tục dây dưa nữa.
“Cô thì tùy quân ?”
Vu Tiếu:
“ cứ xem thế nào , xem bên ai đổi công tác , việc ở thành phố.”
Cô gái xong, cũng những lời giống hệt Kha Cảnh Dương:
“Công việc thành phố đổi với công việc ở đây thì nhiều sẵn lòng lắm, cô gì ở thành phố?”
Vu Tiếu:
“Tiệm cơm quốc doanh, cho nên nếu đổi thì cũng là ở tiệm cơm quốc doanh, nhưng mà hợp tác xã cũng .”
Cô gái :
“ thì quen ở tiệm cơm quốc doanh đấy, chị đổi.”
Vu Tiếu chút kinh ngạc.
Cô cũng gia cảnh cô gái điều kiện, lời cô , thể đưa tiền , còn đưa thêm tiền công, là tay rộng rãi, nên như quen nhiều cũng là lẽ đương nhiên.
“Thật ?
Nếu như thì quá, vốn dĩ còn định ngày mai qua tiệm cơm quốc doanh huyện hỏi xem ai đổi đấy.”
Cô gái:
“Ở đó một tên là Triệu Nguyệt Nguyệt, cán sự tiệm cơm quốc doanh, cô thể tìm chị , cứ là Hàn Tiểu Tinh giới thiệu, chị là chị họ của .
Anh rể vốn dĩ ở cục công an huyện, điều lên cục công an thành phố .
Ồ, rể đây cũng là sĩ quan ở đây, vì thương nên xuất ngũ, nhưng là con rể ở rể nhà chị , nên xuất ngũ xong thì ở đây luôn.”
Vị hôn phu của cô cũng là do rể giới thiệu cho.
Vu Tiếu giật kinh ngạc:
“Vậy thì thật sự cảm ơn cô quá.
Ngày mai sẽ ngay.
, là Vu Tiếu, chồng là Kha Cảnh Dương.”
Hàn Tiểu Tinh:
“ là Hàn Tiểu Tinh, vị hôn phu của là Chu Võ.
Bộ quần áo cô mặc ban ngày hôm nay cũng lắm, cô phối đồ mắt thẩm mỹ.”
Vu Tiếu:
“...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-157.html.]
Cô chút hiểu tại ban ngày cô gái cứ chằm chằm , là quần áo của cô đấy chứ?
“Cảm ơn cô, phối đồ cũng khá lắm, chúng thể cùng thảo luận.”
Mắt Hàn Tiểu Tinh sáng lên:
“Được đấy.”
Cô sở thích gì khác, chỉ thích quần áo thôi.
Gia cảnh cô , mỗi tháng tiền tiêu vặt ít, vị hôn phu của cô mỗi tháng cũng đưa cho cô một nửa tiền lương, cơ bản là cô tiêu sạch sành sanh mỗi tháng.
tháng nào cũng mua quần áo , tháng nào cũng mua quần áo thì lấy nhiều phiếu thế.
“Đồng hồ của cô cũng , cũng thích, tiếc là phiếu đồng hồ và phiếu ngoại hối.”
Loại phiếu khó đổi lắm, trừ phi chợ đen mua, nhưng chợ đen thể mua phiếu đồng hồ chứ cũng mua phiếu ngoại hối.
Nói đơn giản, Hàn Tiểu Tinh chính là thích tất cả những thứ đồ .
Vu Tiếu :
“ sẽ giúp cô hỏi bạn ở kinh thành xem bên đó kiếm phiếu ngoại hối nhé.”
Nếu cô đổi công tác thành công, thực sự nên cảm ơn Hàn Tiểu Tinh.
Hàn Tiểu Tinh :
“Vậy quá .”
Ngày hôm .
Sáng sớm, Hàn Tiểu Tinh còn đang ngủ thì Vu Tiếu thức dậy .
Kha Cảnh Dương dậy còn sớm hơn, sáng sớm chờ lầu nhà khách.
Thấy Vu Tiếu xuống, đưa hai quả trứng luộc trong tay cho cô:
“Đây, bữa sáng của em.”
“Oa, hôm nay trứng luộc cơ .”
Vu Tiếu nhận lấy trứng, vẫn còn ấm sực, cô gõ nhẹ cánh cửa bên cạnh, trứng liền nứt .
“Ừ, hôm nay , em gặp may đấy.”
Kha Cảnh Dương .
Hôm nay gì trứng, là nhờ ở căng tin chuẩn riêng, đưa thêm vài xu tiền công đấy.
Vu Tiếu ăn trứng luộc ăn lòng đỏ, cô bóc vỏ trứng, bóc phần lòng trắng , để lộ cái lòng đỏ vàng ươm:
“Cái cho .
, ăn sáng ?”
Kha Cảnh Dương gật đầu, cô vẻ kỳ lạ:
“...”
Cái ... cũng vợ chồng thật, cần nhỉ?
“Em tự ăn .”
Anh cũng chút ngại ngùng.
Vu Tiếu lườm một cái:
“Em ăn lòng đỏ .”
Không vì gi-ảm c-ân gì cả, mà là cô cảm thấy lòng đỏ mùi tanh, “Anh ăn thì em vứt nhé?”
Kha Cảnh Dương hai lời, nhặt lấy lòng đỏ bỏ miệng:
“Sao em ăn lòng đỏ?”
Vu Tiếu:
“Mùi tanh quá.”
Hai quả trứng luộc, Vu Tiếu ăn hai cái lòng trắng, Kha Cảnh Dương ăn hai cái lòng đỏ.
Ăn xong trứng luộc, Vu Tiếu kể chuyện của Hàn Tiểu Tinh, “Chúng trực tiếp qua tiệm cơm quốc doanh tìm Triệu Nguyệt Nguyệt, chị họ của Hàn Tiểu Tinh .”
Kha Cảnh Dương ngờ duyên phận như :
“Hóa là vợ của Chu Võ.”
Vu Tiếu giọng điệu của :
“Anh quen ?”
Kha Cảnh Dương :
“Quen chứ, là Chính liên, từng cùng tham gia nhiệm vụ, chúng qua nhà Đoàn trưởng Dương mượn xe đạp .”
“Dạ.”
Tiếng rưỡi , hai đến tiệm cơm quốc doanh huyện, tìm gặp Triệu Nguyệt Nguyệt.
Vu Tiếu và Triệu Nguyệt Nguyệt chuyện vô cùng thuận lợi.
Thứ nhất giới thiệu là Hàn Tiểu Tinh, thứ hai chồng của Triệu Nguyệt Nguyệt khi xuất ngũ cùng bộ đội với Kha Cảnh Dương, nghĩa là chuyện sợ đối phương đến gây huyên náo khó dễ, đôi bên giữ sự tin tưởng tuyệt đối.