TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có điều, thời gian của Vu Tiếu là mùng 1 tháng 5, cho nên họ hẹn ngày 29 tháng 4 đó sẽ thủ tục.

 

Vu Tiếu hôm nay tới đây cũng tiện thể gặp cấp của Triệu Nguyệt Nguyệt là Chủ nhiệm Cao.

 

Thời buổi việc đổi công tác, mua bán công tác đều là chuyện thường tình, Chủ nhiệm Cao cũng quản chuyện của Triệu Nguyệt Nguyệt.

 

Sau khi Chủ nhiệm Cao gặp Vu Tiếu, đối phương là học sinh trung học, vì là nhà quân nhân nên lý lịch trong sạch, liền ý kiến gì nữa.”

 

Sau khi bàn bạc xong xuôi thì cũng gần đến giờ cơm trưa.

 

Kha Cảnh Dương và Vu Tiếu quyết định ăn trưa luôn tại tiệm cơm quốc doanh, cùng với Triệu Nguyệt Nguyệt.

 

Trong lúc ăn cơm, Triệu Nguyệt Nguyệt giới thiệu cho Vu Tiếu về tình hình của huyện lỵ, ví dụ như công viên huyện, rạp chiếu phim huyện, vân vân.

 

Sau bữa trưa, Vu Tiếu và Kha Cảnh Dương tìm hiểu qua về huyện lỵ, ví dụ như công viên ở , rạp chiếu phim ở , hợp tác xã ở , bách hóa đại lầu ở ...

 

Dạo quanh một vòng, hai ăn tối huyện mới trở về bộ đội.

 

Trở về nhà khách, thấy giường 1 dọn dẹp sạch sẽ, ga trải giường và chăn màn mang , Vu Tiếu mới Hàn Tiểu Tinh về .

 

Vốn dĩ còn định cảm ơn một tiếng, kết quả mất tiêu.

 

Sáng sớm hôm , Vu Tiếu thức dậy, hôm nay xe hậu cần .

 

Kha Cảnh Dương sáng sớm chờ ở , lo Vu Tiếu ngủ quên, kết quả cô gái nhỏ thức dậy khá sớm.

 

“Cho em .”

 

Anh đưa quả trứng luộc bóc gần xong cho cô, “Chúng cổng đợi xe hậu cần thôi.”

 

Vu Tiếu gật đầu, nhận lấy quả trứng bẻ , đưa lòng đỏ cho .

 

Hai ăn trứng.

 

Hôm nay lên huyện nên phụ nữ bên đông một chút, thấy hai họ một ăn lòng trắng một ăn lòng đỏ, tình hình bên trong thế nào, còn tưởng hai họ tình cảm thắm thiết lắm.

 

“Giữa thanh thiên bạch nhật thế mà cũng hổ ?”

 

lẩm bẩm.

 

“Có gì , là vợ chồng mà chẳng lẽ cùng ăn trứng?”

 

“Chứ còn gì nữa, mấy ăn nho thì lúc nào cũng bảo nho xanh.”

 

Mấy lẩm bẩm xì xào cái gì thì Vu Tiếu thấy.

 

Đến cổng bộ đội, vì tới giờ xuất phát nên những lên huyện đều đợi, lên xe đợi .

 

Vu Tiếu cũng rời , cô leo lên xe, với Kha Cảnh Dương:

 

“Anh về nghỉ ngơi , mấy ngày nay nghỉ ngơi chút nào.”

 

Ai dè Kha Cảnh Dương cũng leo lên xe theo.

 

Vu Tiếu ngẩn :

 

“Anh gì thế?”

 

Khóe miệng Kha Cảnh Dương nhếch lên:

 

“Đưa em lên huyện.”

 

“Dạ?”

 

Vu Tiếu chút phản ứng kịp.

 

“Mất công thế gì ạ?”

 

Kha Cảnh Dương thản nhiên :

 

“Không mất công , đưa em lên xe khách về thành phố xong theo xe hậu cần về.”

 

Nếu , cũng thấy lo lắng.

 

Vu Tiếu một hồi lâu.

 

Kha Cảnh Dương :

 

“Sao thế?

 

Bất ngờ lắm ?”

 

Trước đó với cô là để trêu cô một chút thôi.

 

“...”

 

Vu Tiếu gì, nhưng thực sự trong lòng một chút bất ngờ nhàn nhạt.

 

Cảm giác ... giống như hai hẹn hò xong, bạn trai đưa bạn gái xuống tận lầu .

 

Tất nhiên Vu Tiếu đây là tinh thần trách nhiệm của Kha Cảnh Dương.

 

mà... vẫn chút bất ngờ nho nhỏ.

 

Cạnh họ đều là các bà các chị, thấy đôi trẻ nào như cả, các bà các chị đó cứ tự tán gẫu với .

 

Mỗi xe đều định lượng , vì nếu đông quá thì đồ hậu cần mua về sẽ chỗ để, nên cứ đủ là dù tới giờ cũng sẽ xuất phát.

 

Tuy nhiên, những ai lên huyện đều đăng ký từ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-158.html.]

 

Xe chạy là còn ai tán gẫu nữa, vì tiếng xe kêu o o o to, cộng thêm đường xá bằng phẳng, xóc nảy đau m-ông, nên đều khá im lặng.

 

Khoảng tám giờ, xe đến huyện lỵ, Kha Cảnh Dương xuống xe , đó đưa tay :

 

“Cẩn thận nhé.”

 

Vu Tiếu vịn tay , động tác nhanh nhẹn nhảy xuống.

 

“Cuối cùng cũng tới nơi , nếu lên đây việc, vẫn nên đạp xe thì hơn.”

 

Không chỉ là xóc nảy dữ dội đau m-ông, mà xe mười mấy , mùi vị cũng chẳng dễ chịu gì.

 

Kha Cảnh Dương :

 

“Kiều khí quá.”

 

Vu Tiếu chẳng thèm để ý đến , con gái thời hiện đại ai mà chẳng kiều khí chứ?

 

Anh là cái của cuộc sống hiện đại thôi.

 

Rất nhanh đó, hai đến bến xe, Vu Tiếu :

 

“Anh thể về đấy ạ.”

 

“Em đúng là lương tâm mà.”

 

Kha Cảnh Dương cũng lên xe khách, phịch xuống cạnh cô, vì xe chạy nên nhân viên bán vé cũng tới thu tiền xe.

 

Vu Tiếu :

 

“Em còn cho ăn hai cái lòng đỏ trứng còn gì nữa.”

 

Đâu chỗ nào là lương tâm .

 

“...”

 

Kha Cảnh Dương , hai cái lòng đỏ trứng chẳng lẽ bỏ tiền mua ?

 

Vu Tiếu :

 

“Vậy em tới, sẽ bảo cho thật nhiều tương thịt nhé.”

 

Kha Cảnh Dương:

 

“...”

 

Cũng hiếm lắm.

 

“Lần ngày 29 tháng 4 em mới tới ?”

 

Vu Tiếu:

 

“Vâng, sáng ngày 29 tháng 4 em hẹn chị Triệu gặp ở tiệm cơm quốc doanh thành phố, gặp xong thì thủ tục của chị , buổi chiều em qua tiệm cơm quốc doanh huyện thủ tục của em.”

 

Kha Cảnh Dương:

 

“Vậy đến lúc đó em mang cái xe đạp nữ của em qua đây .

 

Nếu sắp xếp thời gian, tháng ngày lẻ xe hậu cần, nếu chiều ngày 29 tháng 4 em mới huyện thì sẽ lỡ mất chuyến xe hậu cần buổi sáng, em đạp xe về bộ đội đấy.”

 

Vu Tiếu :

 

“Không ạ, đến lúc đó em đạp xe cho quen đường luôn.”

 

Kha Cảnh Dương:

 

“Được.”

 

Thấy giờ giấc cũng hòm hòm , Kha Cảnh Dương dậy, “Anh về đây.”

 

Vu Tiếu:

 

“Bai bai!”

 

“Bai bai?”

 

“Hẹn gặp ạ.”

 

Kha Cảnh Dương dù cũng là sinh viên đại học chính quy, tuy ở đại học học tiếng Anh nhưng cũng hiểu đôi chút.

 

Cái gọi “bai bai" cũng là cách gọi trong nước.

 

Nói trắng thì nó cũng tương tự như “byebye" trong tiếng Anh.

 

Nếu tâm lợi dụng, dù chuyện gì lớn nhưng cũng lắm.

 

Cho nên nhắc nhở:

 

“Sau đừng bai bai nhé.”

 

Vu Tiếu xong là hiểu ngay, cô gật đầu, vẫy vẫy tay.

 

Kha Cảnh Dương xuống xe, lát xe liền chạy mất, cũng chỉ mới tám giờ rưỡi.

 

Từ huyện lên thành phố hai chuyến xe, một chuyến lúc sáu giờ rưỡi sáng, một chuyến lúc tám giờ rưỡi bây giờ, chuyến về cũng hai chuyến hai giờ rưỡi chiều và bốn giờ rưỡi chiều.

 

Gần mười giờ, Vu Tiếu về tới thành phố.

 

 

Loading...