TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vu Tiếu mỉm gật đầu:

 

“Chào các cháu nhé, các cháu tự gian chính mà bê ghế .”

 

Nói , cô phòng, bốc một nắm kẹo hoa quả, “Vân Cầm cháu, cháu chia kẹo cho ăn .”

 

Đây lẽ chính là cái lợi của việc bề , cần cô bê ghế rót .

 

Nếu hôm nay tới là bề , thì từng một như thế , cô bê ghế rót , tiếp chuyện, chắc mệt ch-ết mất.”

 

Nắm kẹo hoa quả Vu Tiếu bốc khá nhiều, Kha Vân Cầm dùng cả hai tay mới bưng hết :

 

“Cháu cảm ơn thím út ạ.”

 

Cô bé bẽn lẽn , chia cho mỗi hai viên kẹo hoa quả, chỗ còn thì đưa cho chị dâu cả Kha.

 

“Em dâu , em ở bộ đội về, đây là định tùy quân ?”

 

Chị dâu cả Kha hỏi.

 

Cũng chẳng quan tâm gì chuyện đó, chẳng qua là chuyện phiếm lúc rảnh rỗi thôi.

 

Vu Tiếu :

 

“Vâng ạ, Cảnh Dương đơn xin tùy quân và xin cấp nhà , đợi thông báo là em thể tùy quân .

 

Đến lúc đó tụi em ở nhà, cha và ông nội còn nhờ chị cả để mắt trông nom nhiều hơn ạ.”

 

Việc chăm sóc thì cần, sức khỏe Kha còn cứng cáp, nhưng dù cũng là già , ngộ nhỡ chuyện gì thì cũng yên tâm.

 

Chị dâu cả Kha :

 

“Cái đó là đương nhiên , chồng chị dù gì cũng là con trai ruột của cha mà.”

 

Chị dâu cả tuy lúc nào cũng vẻ ghen tị với bên , nhưng cũng chẳng ác ý gì, nếu cha chồng chuyện gì thì họ chắc chắn trông nom một hai .

 

Vu Tiếu mỉm :

 

“Các cháu đây đều đang học cả chứ ạ?”

 

Chị dâu cả Kha :

 

“Cũng hẳn.

 

Thằng cả học ba năm thì học nữa, bản nó chẳng thiết tha gì chuyện học hành, suốt ngày hết lên núi xuống ruộng thôi.

 

Đứa thứ hai học hết tiểu học cũng thôi , đang theo cha nó học nghề mộc, đứa thứ ba thì vẫn đang học tiểu học.

 

Chỗ trường học, sang tận đội sản xuất Đại Đồ mới trường tiểu học mà học đấy.”

 

Không đội sản xuất nào cũng trường tiểu học , thường là mấy đội mới chung một cái trường.

 

Vu Tiếu :

 

“Dù là lên núi xuống ruộng là nghề mộc, học một cái nghề thì cũng thêm một lối thoát, học cũng , thể việc văn phòng.”

 

Chị dâu cả Kha :

 

“Ai mà chứ, nếu học mà thông minh như chú út thì quá , nhưng cả cái công xã Đại Phong cũng chẳng tìm thứ hai như chú út .

 

Cho nên bảo học thì cũng thôi, cứ mấy thanh niên tri thức mà xem, đều là học sinh trung học cả đấy, kết quả là nhà máy thì chẳng , vẫn xuống nông thôn lụng như đám chân lấm tay bùn chúng thôi, nên theo thấy , học cũng chẳng tác dụng gì mấy.”

 

Thực chẳng riêng gì thời đại như chị dâu cả Kha mới suy nghĩ đó, mà ngay cả những năm 90, những năm 2000 khi các nhà máy mọc lên như nấm, nhiều phụ cũng nghĩ như , học chẳng bằng nhà máy mà , học tác dụng gì ?

 

Mãi tới khi kinh tế thành thị nông thôn phát triển mạnh mẽ, mới bắt đầu coi trọng việc học hành, chỉ điều lúc đó sinh viên đại học nhan nhản , sinh viên đại học chẳng còn gì đặc biệt nữa.

 

Xét về việc tìm việc , trừ phi là các đơn vị sự nghiệp, doanh nghiệp nhà nước coi trọng bằng cấp, chứ các doanh nghiệp tư nhân thông thường tuyển dụng cũng chẳng mấy ai quan tâm là sinh viên đại học cao đẳng, cũng chẳng quan tâm nghiệp trường nào.

 

Tuy nhiên, dù là sinh viên đại học cao đẳng, một thứ vẫn luôn tồn tại, đó chính là bằng cấp, bằng cấp chính là cái ngưỡng để bước chân các doanh nghiệp.

 

Lời của chị dâu cả Kha nếu lọt tai một thanh niên tri thức bình thường thì chắc chắn sẽ thấy khó chịu.

 

tính cách chị vốn dĩ là như , cộng thêm việc Vu Tiếu vốn là xuyên thư, cũng hẳn là thanh niên tri thức theo nghĩa thực thụ, nên cô cũng chẳng bận tâm.

 

Cô mỉm , cũng chẳng buồn tranh luận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-161.html.]

 

Vợ Kha Giang Quốc ngược ý thức điều đó, cô :

 

“Đi học vẫn cái lợi của nó chứ, ít nhất là thể tìm một đàn ông tiền đồ.”

 

Chị dâu cả Kha sang cô, Vu Tiếu cũng sang.

 

Vợ Kha Giang Quốc thấy đều thì cũng thấy lúng túng, cô tiếp:

 

“Cứ lấy chú út ví dụ ạ, bà nội tìm vợ cho chú út với điều kiện là thành phố, là học sinh trung học, nếu thím út là học sinh trung học thì cũng chẳng gả cho chú út .

 

Cho nên bảo con gái học vẫn cái lợi đấy chứ, ít nhất là thể tìm một đàn ông .

 

Sau đợi con gái con lớn lên, con cũng sẽ cho nó học, ít nhất là để nó tìm một đàn ông .”

 

lời chẳng hề chút ghen tị nào mà là lời thực lòng thực , dù là con trai con gái thì học cũng là một lối thoát.

 

Bản từng học, thể gả nhà họ Kha với điều kiện thế tồi , ít nhất là cha chồng nghề nghiệp, thêm chú út phận, nhưng nếu con gái cô nuôi dưỡng , học hành giỏi giang thì chắc chắn thể gả nhà hơn.

 

Chị dâu cả Kha cho là :

 

“Mấy ai gả nhà như thím út của con chứ?

 

Thành phố bao nhiêu là nữ sinh trung học kìa, chẳng đa đều xuống nông thôn cả , cứ ở đội , các đội khác nữa, mấy cô thanh niên tri thức gả cho đám chân lấm tay bùn ở nông thôn như ít .

 

Đám con gái mà, học mấy năm để xóa mù chữ là lắm .”

 

Đừng là cháu gái, ngay cả con gái chị dâu cả cũng nghĩ như đấy.

 

Học hết tiểu học là , học tiếp gì?

 

Vài năm nữa là lấy chồng thôi.

 

Vợ Kha Giang Quốc :

 

“Mẹ cứ yên tâm, tiền cho Tiểu Miêu học vợ chồng con sẽ tự kiếm.”

 

Giống như nhà họ Kha , dù vài năm nữa cũng ở riêng , đến lúc đó hai vợ chồng cô kiếm tiền cho con gái học, cũng chẳng lấy tiền của cha chồng, nên cha chồng cũng chẳng quản .

 

Chị dâu cả Kha:

 

“Tùy tụi con thôi, tụi con tự kiếm tiền cho con cái học thì tụi chẳng quản .”

 

Giống như cha chồng kiếm tiền cho chú út học , họ chẳng quản thì thôi nữa.

 

Vu Tiếu hai con họ chuyện mà chen lời .

 

Nói cũng , cô đồng tình với lời của vợ Kha Giang Quốc, dù là đàn ông phụ nữ thì chỉ khi bản nâng cao điều kiện, thì yêu cầu tìm đối tượng mới thể nâng cao , đó là sự thật.

 

Phụ nữ nhan sắc, học vấn, vóc dáng, thì tìm đàn ông điều kiện .

 

Đàn ông tài hoa, vóc dáng, học vấn, cũng tìm phụ nữ điều kiện .

 

Đó đều là chuyện bình thường.

 

Cho nên vợ Kha Giang Quốc cho con gái học, còn học cao một chút để tìm cho nó một đàn ông , thì cũng thể là tấm lòng của dành cho con gái .

 

Có điều, đợi khi Kha Miêu đến tuổi học thì kỳ thi đại học cũng sắp khôi phục , chỉ cần cô bé thành tích thì chắc chắn là thể học lên cao .

 

“Sao cả đám cứ bâu hết ở đây thế ?”

 

Mẹ Kha xách đống bát đĩa rửa xong về, thấy cả nhà thằng cả đều ở đây, “Không cần nữa ?”

 

Chị dâu cả Kha hì hì :

 

“Thì vẫn còn chút thời gian mà , với vợ chú út còn quen mặt , nên con dắt tụi nó qua nhận mặt, thì nhỡ gặp đường chẳng .”

 

Mẹ Kha tâm tư của chị dâu cả chứ, nhận mặt ư?

 

Chắc chắn là thấy Tiếu Tiếu về , đó biếu nhà thằng cả hai lạng đường đỏ, nên cứ tưởng trong tay con bé còn thứ khác nữa, nhận mặt là phụ, chiếm chút hời mới là thật.

 

Nghĩ , Kha sực nhớ đống thư và bưu kiện đó, mấy thứ đó vẫn còn ở trong phòng bà.

 

Thế là bà đuổi :

 

“Người cũng nhận mặt xong , Tiếu Tiếu đường vất vả cả buổi sáng cũng mệt , cần nghỉ ngơi, mấy con về thôi.”

Loading...