TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 164
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có một bà lão khịt mũi một cái:
“Ai mà mấy thứ đó là ai mua cơ chứ."
Tại huyện X.
“Thế nào ?
Chuyện giải quyết xong ?"
Dư Phương sắc mặt Trương Hạ, ẩn ước chuyện giải quyết , nhưng vẫn tràn đầy hy vọng hỏi một câu.
Trương Hạ lắc đầu, một nghẹn trong cổ họng nuốt xuống , mặt đen mắng:
“Cái thằng ôn Hạ Đại Phúc đó, chỉ hận thể lợi dụng chuyện để kéo xuống đài, mà giải quyết .
quyết định của nhà máy đưa , ôi..."
Dư Phương vội hỏi:
“Quyết định gì?"
Trương Hạ :
“ từ Chủ nhiệm giáng xuống Tổ trưởng, con gái xuống nông thôn.
Bây giờ đang là thời kỳ nhạy cảm, nếu xuống nông thôn, chắc chắn sẽ náo tới Ủy ban Cách mạng, đợi Ủy ban Cách mạng tìm đến tận cửa là coi như xong đời.
Ngày mai đăng ký đưa con bé ngay."
Dư Phương thấy , nhịn lầm bầm:
“Thế chẳng Tiếu Tiếu xuống nông thôn uổng công ?"
Sớm Trương Na , bà can tâm tình nguyện đưa con gái gì.
Đi đành, còn bồi thường bao nhiêu tiền nữa.
Nếu để Tiếu Tiếu , tốn đống tiền đó.
Tuy nhiên, việc Trương Na nông thôn trong thâm tâm bà vẫn thấy vui, vì trong nhà bớt một miệng ăn bám, tiền dư con trai bà cũng hưởng một phần.
Dư Phương sắc mặt Trương Hạ càng tệ hơn, ai mà ngờ xảy chuyện .
Cứ nghĩ đến Vu Tiếu là ông xót xa đống tiền lớn , tận 770 đồng đấy, cả nhà nhịn ăn nhịn mặc ba bốn năm mới dành dụm nổi.
“Đừng chuyện đó nữa, mai đăng ký cho con bé , chuẩn đồ đạc cần thiết, đưa thêm cho nó ít tiền."
Dư Phương :
“Chuẩn đồ đạc tốn tiền, tiền, ông đưa cho ."
Bà ngay cả chuẩn đồ cho con gái còn nỡ chi tiền, huống chi là Trương Na.
Trương Hạ:
“Bà tiền?"
Dư Phương đưa ngón tay tính từng món:
“Chi tiêu trong nhà, chi tiêu cho mấy đứa nhỏ, dùng lương của cả, cộng thêm hồi Tiếu Tiếu nông thôn còn đưa thêm một ít, lấy tiền nữa?"
Trương Hạ nhíu mày:
“Vu Tiếu nông thôn chẳng chúng bồi thường ?
Tiền đó là bỏ mà, bà còn đưa thêm tiền gì nữa?"
Dư Phương :
“Dù cũng là con gái ruột của , đưa tiền chứ?
Trương Na nông thôn lẽ nào ông đưa tiền?"
Tất nhiên là tiền đưa , đó chỉ là cái cớ của Dư Phương thôi, nhưng bảo bà bỏ tiền túi cho Trương Na thì bà cũng đời nào chịu.
Những lời Vu Tiếu khi bà vẫn nhớ như in, giờ bà chỉ còn con trai để dựa dẫm, đương nhiên tính toán cho con trai .
Trương Hạ xong gì nữa:
“Mai rút tiền."
Đưa tiền cho Vu Tiếu thì ông cam lòng, nhưng Trương Na là con gái ruột, ông tất nhiên là hào phóng.
Tại Phạm Gia Câu.
“Tiếu Tiếu, dậy con?"
Sáng sớm tinh mơ, trời còn sáng, Kha mẫu gọi cửa.
“Con dậy ạ."
Vu Tiếu mở cửa phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-164.html.]
Hôm nay hai con định hợp tác xã mua thịt, gạo và bột mì tinh, nên dậy sớm.
Kha mẫu chuẩn xong bữa sáng, cháo gạo khoai lang và hai quả trứng luộc, hôm qua con dâu nhắc đến trứng luộc nên sáng nay bà liền nấu luôn, một quả trứng khác thì để dành cho Kha phụ và ông nội Kha.
Ông nội lớn tuổi cần bồi bổ, Kha phụ cũng cần sức, còn thì Kha mẫu tính đến.
“Tiếu Tiếu, một bát cháo gạo khoai lang, một quả trứng luộc, đủ ăn con?"
Biết con dâu thích ăn khoai lang, Kha mẫu càng thêm vui mừng, chỉ sợ con dâu thích khoai lang mà chỉ thích ăn gạo trắng thôi.
Đâu ngờ, con dâu thích ăn khoai lang đến .
“Đủ , con cảm ơn ."
Vu Tiếu khi vệ sinh cá nhân xong, pha một cốc men sứ sữa bột, bếp lấy một cái bát nhỏ, rót cho Kha mẫu một bát:
“Mẹ, bát sữa uống ạ."
Vì cốc men sứ lớn, cô pha đầy một cốc nên hai uống là đủ.
Kha mẫu :
“Mẹ uống , con để mà uống."
Vu Tiếu:
“Mẹ đừng khách sáo với con, gì đạo lý con uống đồ mà đưa uống chứ?
Mẹ cứ thế con cũng chẳng dám uống nữa."
“Được , khách sáo nữa."
Nói đoạn, bà cũng xuống, nhấp từng ngụm sữa bột.
Vu Tiếu ăn một bát nhỏ cháo khoai lang, ăn một cái lòng trắng trứng, đưa lòng đỏ cho Kha mẫu, đó uống nửa cốc sữa bột là bụng no căng.
Đối với Kha mẫu mà , sáng nay cũng là bữa sáng ngon nhất trong bao nhiêu năm qua.
Có sữa bột, trứng gà, húp một bát cháo khoai lang nóng hổi, ngày tháng hạnh phúc nhất cũng chỉ đến thế mà thôi.
Ăn sáng xong, hai con hợp tác xã, Vu Tiếu đạp xe, Kha mẫu .
Trên đường , Kha mẫu còn ngớt lời khen:
“Tiếu Tiếu con thật giỏi, chở luôn ."
Đến hợp tác xã, Vu Tiếu dựng xe khóa , hai con xếp hàng.
Toàn là dậy sớm mua thịt, cũng chờ .
Đợi cửa hợp tác xã mở , ùa , chờ ở cửa sổ bán thịt.
Vu Tiếu :
“Mẹ, chúng mua ít xương về hầm canh ạ, canh củ cải canh khoai tây đều ngon, ông nội răng yếu, uống canh là hợp nhất."
Kha mẫu :
“Được, chúng mua ít xương."
Người xếp hàng bên cạnh thấy, nhịn khen:
“Bà em ơi, con gái bà đúng là hiếu thảo thật."
Kha mẫu đáp:
“Ái chà, đây là con dâu đấy, nhưng con dâu đúng là hiếu thảo nhất vùng ."
Người bên cạnh:
“Thế thì cô con dâu còn hiếu thảo hơn cả con gái ruột chứ."
Kha mẫu đắc ý:
“Chứ còn gì nữa, con dâu mới cưới con trai mấy hôm thôi, may cho hai bộ quần áo mới đấy.
Còn nữa nhé..."
Kha mẫu bắt đầu bắt chuyện khoe khoang với bên cạnh.
Dù da mặt Vu Tiếu dày, nhưng một bên Kha mẫu khoe, cô cũng thấy chút ngượng ngùng.
Rất nhanh đến lượt Kha mẫu, Kha mẫu hai cân phiếu thịt, đương nhiên cũng nỡ mua hết, bà chỉ mua một cân thịt, mua thêm hai cân sườn, sườn thì cần phiếu.
Thực , mua một cân thịt là nhiều , là nhà bình thường chỉ mua vài lạng thôi.
Mua xong thịt và sườn, bỏ thẳng chiếc gùi Kha mẫu đeo lưng, hai con mua lương thực, năm cân gạo, năm cân bột mì tinh, mua một luôn.
Mua xong về đến nhà, vặn lúc bắt đầu .
Hai con thôn, gặp nhiều đang đồng.
Nhìn thấy họ đạp xe đạp qua, từng một đều rời mắt nổi.