TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Gả nhà họ Kha đúng là hưởng phúc , việc đồng áng cũng chẳng ."

 

“Trước đây Phạm Bảo Lan , giờ con dâu bà cũng , thế ?"

 

“Chẳng đây là đứa con dâu Phạm Bảo Lan kén chọn mãi mới ?

 

thấy đúng là một mụ lười."

 

“Quản chuyện nhà gì?

 

con trai Bảo Lan cũng nuôi nổi họ."

 

Người là sĩ quan đấy, tiền lắm.

 

“Chứ còn gì nữa."

 

Vu Tiếu và Kha mẫu tự nhiên thấy lời bàn tán của , về đến nhà, Kha phụ và ông nội Kha cũng ăn xong, hai cha con đang chuẩn , thấy con họ về thì chào một tiếng đồng.

 

Vu Tiếu dừng xe, phòng kho lấy gùi :

 

“Mẹ, con cắt cỏ lợn đây ạ."

 

Kha mẫu :

 

“Mẹ cùng con."

 

Vu Tiếu:

 

“Không cần , cứ lo việc trong nhà ạ."

 

Kha mẫu:

 

“Lần đầu con lên núi, tình hình núi non vùng , dắt con ."

 

Bà thực sự yên tâm để con dâu một .

 

Nói xong, bà cũng tìm một chiếc gùi trong phòng kho, theo Vu Tiếu cùng.

 

Trên đường gặp quen, Kha mẫu dắt Vu Tiếu chào hỏi .

 

Núi ở Phạm Gia Câu sát biển, ở chân núi là thể thấy bờ biển.

 

Kha mẫu :

 

“Con bờ biển đằng kìa, bãi đ-á dài rộng, lúc thủy triều rút thể nhặt ốc biển, lật mấy tảng đ-á , bên còn nghêu nữa.

 

Đi quá lên một chút cửa xả nước, mùa đông lúc thủy triều xuống, ở chỗ cửa xả thể đào hàu, vùng các con hàu ?"

 

Vu Tiếu đáp:

 

“Dạ , nhưng con về hàu, hàu xào trứng ngon lắm ạ."

 

Nhà họ Vu , nhưng ở thế giới hiện đại của cô thì cô ăn thoải mái.

 

Kha mẫu:

 

“Hàu còn thể chưng trứng ?"

 

Vu Tiếu :

 

“Con cũng chỉ thôi, hồi ở quê, một chị ở khu nhà tập thể công nhân, nhà ngoại chị cũng ăn món , chị bảo hàu xào trứng là ngon nhất, tươi."

 

Kha mẫu:

 

“Vậy đợi nửa năm , đào ít hàu về cho chúng xào trứng ăn.

 

Đào hàu thì tốn thời gian lắm, cả ngày cũng chỉ một đĩa thôi."

 

Vu Tiếu nghĩ một lát :

 

“Con dùng cọc tre cắm ở gần đó, cọc tre cũng sẽ mọc hàu đấy ạ."

 

Kha mẫu:

 

là như , đằng cắm nhiều cọc tre, nhưng vô ích thôi, cắm nhổ mất ngay, ai mà là của nhà ai?"

 

Hai cùng cắt cỏ lợn nhanh, cỏ cắt xong đều bỏ gùi của Kha mẫu, Vu Tiếu :

 

“Mẹ, về nhà , con hái rau dại."

 

Nghĩ một chút hỏi:

 

“Mẹ, cha cần câu ạ?"

 

Kha mẫu thấy :

 

“Con định câu cá ?"

 

Vu Tiếu chỉ tay về phía ghềnh đ-á đằng :

 

“Con thấy lúc thủy triều lên, ghềnh đ-á đó thể câu cá, nửa năm nay con ăn cá ."

 

Lần ăn cá là hồi đón năm mới ở núi Ao Tử.

 

Kha mẫu:

 

“Nhà con cần câu, lát nữa qua nhà họ mượn là ."

 

Vu Tiếu , thấy lúc vẫn còn đang lúc thủy triều lên, liền :

 

“Vậy giờ mượn luôn ạ?"

 

Kha mẫu đáp:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-165.html.]

“Được."

 

Hai con xuống núi, Vu Tiếu cõng cỏ lợn về nhà, Kha mẫu qua nhà họ Phạm mượn cần câu.

 

Tuy nhiên, Kha mẫu mượn cần câu về cũng dắt theo một bé.

 

“Đây là cháu nội của nhị con, tên là Phạm Gia Ngư, năm nay bảy tuổi , sang năm là học.

 

Nghe con câu cá nên nó đòi theo."

 

Phạm Gia Ngư là một đứa trẻ nhút nhát, Vu Tiếu bẽn lẽn:

 

“Cháu chào thím nhỏ ạ."

 

Vu Tiếu thích những đứa trẻ ngoan, giống như Tống Tiểu Thông , trẻ con ngoan thì ai cũng thương.

 

với Phạm Gia Ngư:

 

“Cháu câu cá với thím ?"

 

Phạm Gia Ngư hồi hộp :

 

“Cháu chỉ xem thôi, cháu sẽ phiền thím nhỏ ạ."

 

Vu Tiếu hỏi:

 

“Cháu đào giun ?"

 

Phạm Gia Ngư:

 

“Dạ ạ, hằng ngày cháu đều đào giun cho gà ăn, nuôi gà nhà cháu lớn thật là lớn.

 

Mẹ cháu bảo, gà đẻ trứng cũng đặc biệt to nữa."

 

Vu Tiếu:

 

“Vậy cháu giúp thím đào giun, thím cho cháu kẹo hoa quả, thấy nào?"

 

Mắt Phạm Gia Ngư sáng lên, nhưng lắc đầu :

 

“Dạ cần , cháu đào giun cho thím, thím cần cho kẹo ạ."

 

thế nhưng bé vẫn theo bản năng l-iếm môi một cái.

 

Vu Tiếu mỉm , cũng gì thêm, cô phòng bốc mấy viên kẹo hoa quả bỏ túi, xách cái gùi nhỏ, vác cần câu lên:

 

“Đi thôi Tiểu Ngư."

 

Phạm Gia Ngư vội vàng theo.

 

Kha mẫu xoay băm cỏ lợn chuẩn cho lợn ăn.

 

Ở Phạm Gia Câu vì sát biển nên những lúc nông nhàn cũng biển câu cá, nhưng câu cá ít.

 

Bởi vì câu cá cần sự kiên nhẫn, mà đôi khi kiên nhẫn cũng chắc câu cá, nên vì lãng phí cả ngày ở đây, thà tìm việc khác .

 

Ví dụ như đóng gạch, đan giỏ, hái rau dại, vân vân.

 

Dưới ghềnh đ-á là nước biển, thủy triều vẫn rút, kèm theo tiếng sóng vỗ rì rào.

 

Mùa câu cá thực sự thoải mái, thời tiết lạnh cũng nóng.

 

Vu Tiếu bảo Phạm Gia Ngư đào giun ở chỗ xa biển, còn thì tìm một vị trí đặt đồ xuống.

 

Giun trong núi dễ đào, bao lâu , Phạm Gia Ngư đào một con:

 

“Thím nhỏ ơi, cháu đào ."

 

Vu Tiếu:

 

“Lại đây, cháu ngắt con giun thành từng đoạn, móc lưỡi câu nhé."

 

Phạm Gia Ngư dùng hòn đ-á đ-ập thẳng con giun thành từng đoạn, móc lưỡi câu.

 

“Xong ạ."

 

Vu Tiếu khen ngợi:

 

“Tiểu Ngư giỏi quá, cháu ở đây nhé, đừng gần quá, thím câu cá ở phía , nhớ kỹ đấy."

 

Vừa bóc một viên kẹo nhét miệng bé, “Nào, ăn viên kẹo ."

 

Phạm Gia Ngư thấy ngọt đến mức mắt sáng như :

 

“Cháu , thím nhỏ cứ yên tâm ạ."

 

Vu Tiếu:

 

“...

 

Tiểu Ngư, cứ gọi thím hoặc thím nhỏ là , bỏ chữ 'biểu' nhé."

 

Nghe chữ 'biểu thím nhỏ' (biểu thẩm) cứ thấy nó giống giọng điệu kiểu khác thế nào .

 

“Dạ cháu , thím... thím nhỏ."

 

Nhà họ Kha.

 

Kha mẫu cho lợn ăn xong, cho gà ăn xong, đem đậu đỏ hôm qua mua ngâm nước.

 

Sau đó lấy miếng thịt hôm nay mua , khi rửa sạch thì đặt lên bàn thái miếng, chủ yếu là thái phần mỡ để rán tóp mỡ.

 

Rán tóp mỡ xong, rắc lên một chút muối, bà chuẩn hái rau xanh, cái chảo chẳng cần rửa, trong chảo là mỡ, thể xào rau trực tiếp luôn.

 

 

Loading...