TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 181
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:47:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Những ngang qua tiệm cơm, thỉnh thoảng ngó nghiêng bên trong.”
“Cô là ai thế?
Sao đây ăn cơm?"
Đột nhiên, một giọng vang lên, “Ra ngoài , ngoài , chỗ chúng vẫn đến giờ kinh doanh, tiếp khách."
Lúc Vu Tiếu mới đến thấy ai, nên cũng chẳng nhân viên nào thấy cô.
Nghe thấy tiếng động, Vu Tiếu đầu , thấy một đồng chí nữ từ phía bước , đôi mắt tròn xoe đang giận dữ lườm cô.
Vu Tiếu ấn tượng với , cô là nhân viên thu ngân ở đây, phụ trách thu tiền.
Cô dậy :
“Chào đồng chí, tên là Vu Tiếu, là tiếp nhận vị trí công tác của Triệu Nguyệt Nguyệt, đồng chí còn nhớ ?"
Vu Tiếu tổng cộng mới đến đây hai .
Lần đầu tiên là hồi đầu tháng Tư khi mới gặp Triệu Nguyệt Nguyệt, đó ăn trưa ở đây, lúc đó Triệu Nguyệt Nguyệt giới thiệu cô với .
Lần thứ hai là ngày 29 tháng 4 đến nhận việc, lúc đó cô thẳng từ cửa lên văn phòng thủ tục nên sảnh tiệm.
Nhân viên thu ngân tên là Chương Tiểu Phấn, ấn tượng về Vu Tiếu còn sâu đậm lắm, nhưng cô thì cũng bảo là quen.
Cô lập tức :
“Hóa là đồng chí , lúc nãy kỹ, thật ngại quá."
Đây là cán bộ, khác hẳn với những ở sảnh tiệm như họ.
Bất kể ở đơn vị nào, văn phòng bao giờ trông cũng vẻ cao hơn một bậc so với ở phân xưởng.
Vu Tiếu mỉm :
“Chị Chương ăn cơm ạ?
Em thấy văn phòng vẫn mở cửa nên đây một lát, sẵn tiện ăn bữa sáng luôn."
Chương Tiểu Phấn là trong huyện, dĩ nhiên là ăn cơm ở nhà .
Cô thấy bữa sáng của Vu Tiếu bánh bao trứng, cách ăn mặc của cô, bèn nghĩ thầm điều kiện gia đình cô chắc chắn là .
Có điều Chương Tiểu Phấn cũng thèm thuồng gì, trong huyện khoan hãy điều kiện , ít nhất là việc ở tiệm cơm quốc doanh thì ăn uống đều là đồ cả.
Cho nên trứng gà bánh bao cô cũng chẳng ghen tị.
“Chị ăn .
Văn phòng của các em chắc tầm tám rưỡi đến chín giờ mới mở cửa, chủ nhiệm đến sớm thế ."
Văn phòng của Vu Tiếu và văn phòng của chủ nhiệm chung một chỗ, nhưng chỗ của Vu Tiếu là phòng ngoài, của chủ nhiệm là phòng trong.
Người văn phòng ở tiệm cơm quốc doanh cực ít, nên nhiều vị trí công tác đều chung một văn phòng.
Vu Tiếu bèn gật đầu:
“Cảm ơn chị Chương cho em ạ."
Chương Tiểu Phấn:
“ , gặp cũng dịp trò chuyện, em là ở thế?
Nghe giọng giống địa phương nhỉ."
Vu Tiếu :
“Nhà đẻ em ở huyện X, nhà chồng ở công xã Đại Phong, em theo quân đến khu quân sự Bắc Cảng.
Chị Chương là ở ạ?"
Chương Tiểu Phấn cũng ngờ Vu Tiếu gả cho quân nhân.
Hôm đó Triệu Nguyệt Nguyệt tuy giới thiệu Vu Tiếu với nhưng cũng chi tiết tình hình của cô, nên lúc Chương Tiểu Phấn thấy thì chút bất ngờ.
cũng chỉ là bất ngờ thôi, Chương Tiểu Phấn là trong huyện, điều kiện gia đình cũng , nên đối với nhà quân nhân cũng suy nghĩ gì đặc biệt.
Có điều khi nhắc đến phận thành phố của , trong giọng của cô cũng mang theo chút kiêu hãnh:
“Chị là ở đây, nhà chị ở đường Thiên Thông, là ở cái đất chẳng ai mà chị quen cả."
Nghe thấy , mắt Vu Tiếu sáng lên:
“Chị Chương nhà máy hải sản ở ạ?"
Chương Tiểu Phấn :
“Dĩ nhiên là chứ, nhà máy hải sản Bắc Cảng đừng là ở cái huyện , mà ngay cả thành phố Y của chúng cũng nổi tiếng lắm, đó là một trong những đơn vị nhất, bát cơm sắt đấy.
Đặc biệt là phúc lợi của nhà máy hải sản Bắc Cảng cực kỳ, ít nhất mỗi tháng đều ăn thịt cá."
Thịt cá, thịt lợn đều là những loại thịt xa xỉ nhất ở thời đại mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-181.html.]
“Nhắc mới nhớ, hôm nay em đến trình diện đúng là gặp may, hôm nay nhà máy hải sản Bắc Cảng gửi một đợt hải sản đến, hôm nay hải sản ăn .
, suất phúc lợi nhân viên của em hôm nay mua ?
Mỗi chúng thể mua một cân hải sản đấy."
Đây là việc nội bộ cho phép, mỗi tuần hải sản về một , nhân viên nội bộ mỗi thể mua một cân, cũng vì họ ít nên mới phúc lợi mỗi một cân .
Nếu đông thì sẽ phúc lợi đó .
Vu Tiếu xong hớn hở:
“Thế ạ?
Vậy để em xem thử, cũng lâu lắm em ăn hải sản.
Chị Chương ơi, những loại hải sản nào thế ạ?"
Chương Tiểu Phấn:
“Đi, chị dẫn em xem, loại gì cũng , nào cá nào tôm đủ cả, em cứ mà chọn.
Có điều loại chúng thể chọn cũng hạn chế, những loại ngon nhất là dành cho tiệm cơm, chọn ."
Vu Tiếu :
“Em hiểu mà, cái đó là đương nhiên ạ."
Phía hậu cần hai bà thím đang rửa rau, trong chậu gỗ bên cạnh đựng hải sản rửa sạch, hải sản là để nấu món cho bữa trưa.
Bên đặt mớ rửa chính là phần dành cho nhân viên thu mua.
“Thím Miêu, thím Phương."
Chương Tiểu Phấn gọi một tiếng.
cũng chỉ là gọi thôi, thợ dọn dẹp và rửa rau ở đây đều là nhân viên thời vụ hoặc thử việc, lương chỉ bằng một nửa chính thức, và phúc lợi cuối năm.
Có điều tuy phúc lợi cuối năm, nhưng phúc lợi hải sản mỗi tháng một cân thì vẫn , dù phúc lợi hải sản là tự bỏ tiền mua mà.
“Ơi, Tiểu Phấn , đồng chí là ai thế?"
Thím Miêu hỏi.
Trên gương mặt già nua mang theo nụ hiền hậu, trông thiết.
Chương Tiểu Phấn giải thích:
“Đây là Vu Tiếu, là tiếp nhận vị trí cán bộ của chị Triệu, hôm nay chẳng hải sản ?
Cháu dẫn em đến xem thử.
Hải sản phúc lợi đều ở đây hết chứ ạ?"
Thím Miêu:
“Ở đây cả , bên văn phòng vẫn mua , hai đứa cứ mà chọn ."
Vu Tiếu:
“Cảm ơn thím Miêu ạ."
Đống hải sản để chung một chỗ tuy nhiều nhưng cũng ít, ít nhất mỗi mua một cân là đủ.
Vu Tiếu quan sát, đây cô nấu cá, nhà họ Vu lúc đó cá nên bà nội Vu cũng dạy.
Trong ký ức của nguyên chủ thì cá xuất hiện, nhưng đó là do Dư Phương nấu chứ nguyên chủ.
May mà thời gian ở nhà họ Kha , cô câu ít cá, nên lúc Kha nấu cô học khá nhiều.
Nếu mua cá, cô chọn một con cá đù vàng lớn nhất, tức là cá hoàng ngư.
Một cân cá đù vàng hai con, đủ ăn một bữa.
Vu Tiếu chọn cá xong, hỏi Chương Tiểu Phấn:
“Chị Chương ơi, nếu lát nữa mà còn thừa thì em thể mua thêm một cân nữa ạ?"
Chương Tiểu Phấn :
“Không chuyện thừa em."
Chỗ còn chắc chắn sẽ mang hết.
Vu Tiếu mỉm , hiểu.
Một cân cá năm hào, Vu Tiếu trả tiền xong liền đặt cá vị trí quy định.
Một lúc , chủ nhiệm đến.
Chủ nhiệm họ Đồng, chủ nhiệm Đồng với Vu Tiếu:
“Đây là chìa khóa văn phòng, việc mở cửa cứ giao cho Tiểu Vu phụ trách nhé."