TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 209
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:52:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc Kha bưng bát mì thấy bàn một đống đồ lớn:
“Con gái , con mua nhiều đồ thế ?”
Nhìn mà hoa cả mắt.”
Vu Tiếu húp vài ngụm nước dùng , ăn món mì trứng rau xanh do Kha nấu cô cảm thấy cả tâm hồn như sống .
Nếu vì sống chung với Kha Cảnh Dương sợ phát hiện vấn đề, cô thực sự đón Kha cùng, như mỗi ngày bà đều thể giúp họ nấu cơm.
“Mẹ ơi, ba hộp sữa bột một hộp là cho Cảnh Dương ạ, hằng ngày luyện tập vất vả nên con bồi bổ cho một chút, còn hai hộp là cho và cha, ông nội và bà ngoại ạ.
Còn thịt, đường đỏ và lương thực tinh đều là để bồi bổ sức khỏe cho .”
Mẹ Kha xong liền hỏi:
“Sao con mua cho ?”
Cái đứa trẻ ...
Vu Tiếu đương nhiên mua cho , hộp của Kha Cảnh Dương chính là để hai cùng uống, hai cùng uống thì hết nhanh hơn, mỗi tháng một hộp.
cô thẳng như :
“Con vẫn còn từ mà , chắc uống thêm một tháng nữa.
Hơn nữa ơi, về chuyện tiền lương của Cảnh Dương, đây chẳng mỗi tháng đều gửi cho cha mười lăm đồng ạ?”
Mẹ Kha xong lập tức :
“Không cần đưa tiền sinh hoạt phí nữa , ở nhà cha thiếu ăn thiếu mặc.
Số tiền sinh hoạt phí thằng Út đưa đây vẫn để dành đấy, hai đứa kết hôn, tiền xây nhà mới, tiền sính lễ đều là do thằng Út tự bỏ , chỗ cha vẫn còn hơn năm trăm đồng tiền gửi tiết kiệm cơ.
Nếu hai đứa cần dùng tiền gấp thì chỗ cha thể đưa cho hai đứa dùng .”
Phải rằng tình yêu của cha dành cho con cái thực sự là vô tư.
Giống như Kha , chỉ mong đem hết tiền dành dụm cho con trai.
Vu Tiếu vô cùng cảm động :
“Không cần ạ, Cảnh Dương mỗi tháng bốn mươi lăm đồng, con mỗi tháng cũng hơn hai mươi đồng, cần dùng tiền của cha chứ ạ.
Tiền của cha cứ để dành đó, cha thích mua gì thì mua.
Còn tiền sinh hoạt phí hiện nay, đây mỗi tháng gửi cho cha mười lăm đồng, giờ chúng con bàn bạc , mỗi tháng gửi cha năm đồng, còn mười đồng chúng con bớt ạ, mà là để mỗi tháng mua sữa bột cho cha .
Vốn dĩ Cảnh Dương mỗi tháng gửi cha mười lăm đồng là hy vọng cha ăn ngon mặc , giữ gìn sức khỏe, nhưng tiết kiệm, chẳng nỡ tiêu tiền, thì tiền Cảnh Dương gửi mỗi tháng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Thế nên khi bàn bạc chúng con mới quyết định, đưa cha năm đồng, còn mười đồng chúng con tự mua sữa bột.
Mua sữa bột về cha nhất định uống nhé, nếu để đến ngày hết hạn là hỏng mất đấy ạ.
Với , mỗi tháng chúng con đều sẽ mua, nếu cha nỡ uống, cứ để dành tháng qua tháng khác thì nó chỉ nhiều thêm thôi ạ.”
Mẹ Kha lời con dâu , thực sự gì nữa.
Sau bốn già họ mỗi tháng tiêu tốn hết mười đồng tiền của con cái, thật là tổn thọ quá, họ nỡ uống chứ, đúng hơn, cho bố chồng và đẻ uống thì bà nỡ, nhưng bà và ông nhà...
Bà và ông nhà tuổi tác cũng ngày một cao, chẳng lẽ ông nhà bồi bổ t.ử tế ?
Nghĩ đến đây đầu óc Kha rối tung cả lên.
Ông nhà cần bồi bổ, chẳng lẽ cũng cần bồi bổ ?
cứ nghĩ đến mười đồng tiền trắng hếu mỗi tháng trôi như thế, bà thấy xót xa.
Mẹ Kha cũng con dâu là vì cho họ, bà hiểu hết, chỉ là bà nỡ tiêu mười đồng tiền đó thôi.
Vu Tiếu để Kha thời gian suy nghĩ, tiếp:
“Mẹ hãy nghĩ xem, đây chỉ một Cảnh Dương , mỗi tháng chỉ bốn mươi lăm đồng, giờ con cũng , mỗi tháng hai mươi lăm đồng, dù trừ mười đồng tiền sữa bột mỗi tháng thì chẳng trong nhà vẫn dư mười lăm đồng ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-209.html.]
Tính tổng thì thu nhập của gia đình vẫn đang tăng lên mà.”
Mẹ Kha cũng hết cách :
“Được , con cái gì cũng lý hết.”
Bà lườm con dâu một cái, cất đồ ăn trong tủ chạn, “Tiếu Tiếu , lát nữa đổ nửa hộp sữa bột mang qua cho bà ngoại con, miếng thịt con mua về cũng cắt hai lạng mang qua đó.”
Vu Tiếu :
“Mẹ cứ quyết định là ạ.
, con còn việc nhờ đây, một buổi chiều kịp ạ.”
Mẹ Kha:
“Việc gì thế con?”
Vu Tiếu:
“Con nhờ may cho con hai bộ quần áo...”
Nói đoạn, cô lấy trong túi một cuốn sổ tay, chỉ hình vẽ đó , “Kiểu như thế ạ, dùng vải cotton trắng may áo, vải đen may quần dài, hai bộ ạ.
Ngoài dùng vải trắng may cho Cảnh Dương hai cái áo, vải còn xem xem tự may cho hoặc các trưởng bối khác nhé.”
Về chuyện Vu Tiếu mua nhiều vải như , Kha cũng nghĩ ngợi nhiều, ở thời đại vải cotton khá rẻ vì ở Phạm Gia Câu cũng nhà tự dệt , vả con dâu cũng tự kiếm tiền , còn mua cho con trai bà nữa, hơn nữa may một bộ quần áo như cũng mặc lâu.
Huống hồ con dâu đối xử với họ cũng .
Vì Kha nhận lấy xấp vải :
“Trong nhà máy khâu, chỉ cần cắt xong thì hai tiếng đồng hồ là may xong thôi.
Tiếu Tiếu, con phòng , đo kích thước cho con.”
Còn kích thước của con trai thì bà vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
“Vâng ạ .”
Lúc Kha đo kích thước, Vu Tiếu kể cho bà một chuyện khác:
“Mẹ ơi, về tiệm cơm của chúng con còn một việc nữa ạ...”
Cô kể chuyện tiệm cơm lập chi nhánh tại thị trấn Hồng Ngưu một lượt, “Lần việc tuyển là do con phụ trách, cần một trợ thủ cho con, hai đầu bếp và hai rửa rau.
Ý định ban đầu của con là mời đến đầu bếp, nhưng nghĩ đầu bếp vất vả quá, nghĩ trong nhà còn cha và ông nội, chắc chắn cũng yên tâm xa.
Rồi con cũng từng nghĩ đến việc mời các chị dâu rửa rau, nhưng trong nhà gì chuyện chồng ở nhà mà vợ xa chứ?
Như thì chồng các chị sống ?
Thế nên con từ bỏ ý định đó.
Hơn nữa, nếu tuyển ở đơn vị bộ đội thì thể giúp đỡ những quân nhân phục viên, giúp lãnh đạo đơn vị ghi nhớ cái của Cảnh Dương ạ.”
Nói trắng là cô thực sự từng nghĩ đến việc tuyển các chị dâu nhà họ Kha họ Phạm ở tiệm cơm, kỵ việc cùng , vả quen ở cùng một chỗ thì mâu thuẫn cũng nhiều.
cô thể thẳng với Kha như , nên đành lấy Kha Cảnh Dương cái cớ.
Tuy nhiên đó cũng là cái cớ, nhà tiền đồ, quan tâm giúp đỡ những cần giúp trong đơn vị thì sẽ lợi cho việc thăng tiến của Kha Cảnh Dương .
Mẹ Kha xong thấy tiếc nuối, tiếc công việc đầu bếp tuột mất.
“Tiếu Tiếu , thực thể đến tiệm cơm đầu bếp mà.”
Nếu tiệm cơm , chắc chắn bà sẽ chấn động cả đại đội cho xem.
Phạm Bảo Lan bà cả đời giai cấp nông dân lao động, cuối cùng cũng đổi đời công nhân .
“Còn về cha con và ông nội con thì thể qua nhà thằng Cả ăn cơm.”