TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 223
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:53:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Làm mà xuể cho , chẳng qua là tuyển thêm vài nhân viên rửa rau và đầu bếp mà thôi.
Hơn nữa, vì tiệm cơm bên mở cửa đón khách nên nhân viên rửa rau dư dả thời gian để việc.
Tuy nhiên, Vu Tiếu sẽ như .
Cô mỉm :
“Sẽ cố gắng khiến quý nhà máy hài lòng."
Vương chủ nhiệm gật đầu:
“ cán sự Vu, tiệm cơm các cô còn tuyển ?"
Vu Tiếu suy nghĩ một chút:
“Hiện tại thì cần, nhưng nếu xưởng dệt các ông tăng thêm cơm phần thì chắc cần thêm ba đầu bếp và hai nhân viên rửa rau nữa."
Vương chủ nhiệm thấy , khẽ hỏi:
“Không cán sự Vu yêu cầu gì đối với đầu bếp và nhân viên rửa rau ?"
Việc đơn giản thôi, Vu Tiếu tiện miệng ngay:
“Dù là đầu bếp nhân viên rửa rau đều chỉ hai điều kiện, đầu bếp món ngon, sạch sẽ.
Nhân viên rửa rau rửa rau thật sạch, chịu khó, siêng năng."
Vương chủ nhiệm cảm thấy điều kiện là đương nhiên, bèn :
“Không bao giờ các cô tuyển dụng, vị trí tuyển công khai bên ngoài ?"
Vu Tiếu:
“Không tuyển bên ngoài, vì nhân viên tiệm cơm bên thuộc biên chế của tiệm cơm quốc doanh, tuy tham khảo mức lương của nhân viên tiệm cơm quốc doanh nhưng phần phúc lợi.
Đồng thời, nếu tiệm cơm bên giải tán thì những cũng sẽ cho thôi việc.
Nói cách khác, đây là một vị trí thể bãi bỏ bất cứ lúc nào."
Vương chủ nhiệm suy nghĩ một lát:
“Vậy nếu việc hợp tác với xưởng dệt chúng cứ tiếp tục mãi, thì tiệm cơm quốc doanh bên cũng sẽ giải tán chứ?"
Vu Tiếu :
“ là như ."
Nói đến đây, Vu Tiếu bỗng nảy một ý kiến, “Vương chủ nhiệm, một ý , chúng chỗ chuyện một chút."
Vương chủ nhiệm tò mò:
“Mời cán sự Vu."
Hai một góc, tuy vẫn thể thấy những ở cách đó xa nhưng xung quanh ai, chuyện cũng tự nhiên và yên tĩnh hơn.
Vu Tiếu thẳng vấn đề:
“Vương chủ nhiệm, nếu các ông tăng thêm 300 phần cơm nữa, thể tuyển ngay trong xưởng dệt, đối với các ông mà ... cũng thể coi như là phần thưởng dành cho nhà của những công nhân viên ưu tú, dù gia đình nào cũng hai ba cùng , nếu ai bình chọn là công nhân ưu tú thì nhà của họ thể đến tiệm cơm chúng việc, tất nhiên đãi ngộ sẽ như đó."
Vương chủ nhiệm suy nghĩ kỹ, cảm thấy ý kiến của Vu Tiếu , như thể khơi dậy tính tích cực việc của công nhân viên, đồng thời cũng lợi cho danh tiếng của xưởng dệt, ít nhất trong mắt công nhân viên, đây chính là phúc lợi dành cho nhà.
Vương chủ nhiệm cũng lập tức quyết định ngay, ông :
“Chuyện bàn bạc với xưởng trưởng, nhưng việc tăng thêm 300 phần cơm là chắc chắn , lát nữa cán sự Vu cùng để ký thỏa thuận mới."
Vu Tiếu sảng khoái đáp:
“Tất nhiên là vấn đề gì , nhưng 300 phần bắt đầu từ khi nào, vì chúng cần tuyển thêm nhân thủ , nếu nhân lực hiện tại đủ."
Vương chủ nhiệm :
“Cô yên tâm, đợi khi bàn bạc với xưởng trưởng xong sẽ liên lạc với cô ngay, dù chúng cũng ở gần ."
Từ tiệm cơm quốc doanh đến xưởng dệt quả thực gần.
Vu Tiếu :
“Vậy ."
Bên để Trương Vân Đóa, Vu Tiếu về tiệm cơm một chuyến, nếu tăng thêm cơm phần và ký thỏa thuận thì cô về lấy bản thỏa thuận cũ mang tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-223.html.]
Đợi Vu Tiếu mang thỏa thuận , cơm của công nhân bên cũng lĩnh xong, Vu Tiếu và Trương Vân Đóa dạo quanh xưởng dệt một lát, đợi Vương chủ nhiệm và xưởng trưởng ăn cơm xong, họ mời văn phòng xưởng trưởng.
Xưởng trưởng xưởng dệt tuổi tác khá lớn, chừng năm mươi tuổi, ông là nhân tài kỹ thuật nghiệp đại học, khi nghiệp thì đến xưởng dệt, lúc mới đến chỉ là công nhân kỹ thuật, xưởng dệt trải qua mấy đổi, ông trở thành xưởng trưởng.
Thật hiếm khi nhân viên kỹ thuật xưởng trưởng, nhưng nhân viên kỹ thuật xưởng trưởng cũng một cái lợi, đó là ông hiểu rõ về kỹ thuật hơn.
“Mời cán sự Vu ."
Xưởng trưởng quản lý hơn hai ngàn công nhân viên, cũng vòng vo với Vu Tiếu, vả giữa họ xung đột lợi ích, cũng cần diễn kịch.
“Cán sự Vu, sự việc cụ thể Vương chủ nhiệm với , cô chúng tăng thêm 300 phần cơm thì thể cho chúng năm chỉ tiêu việc, ba đầu bếp và hai nhân viên rửa rau?"
Vu Tiếu :
“ ."
Dù tiệm cơm cũng tuyển , bán một cái ân huệ cho xưởng dệt?
Xưởng trưởng :
“Về đề nghị của Vương chủ nhiệm dùng phần thưởng cho nhà công nhân ưu tú , cán sự Vu thể nghĩ điều đúng là lợi hại."
Vừa việc, đối nhân xử thế, “Vậy thì cứ theo lời cô bàn bạc với Vương chủ nhiệm, tăng thêm 300 phần cơm, chúng lấy năm suất việc .
Về danh sách, chúng sẽ đưa cho cô ngày 25, phần cơm tăng thêm bắt đầu từ tháng bảy, cô thấy thế nào?"
Vu Tiếu :
“Bên tất nhiên là vấn đề gì ."
Xưởng trưởng :
“Vậy hợp tác vui vẻ."
Tiếp đó, Vu Tiếu và xưởng trưởng ký thỏa thuận tăng thêm 300 phần cơm.
Rời khỏi xưởng dệt, tâm trạng của Vu Tiếu và Trương Vân Đóa vô cùng .
Trương Vân Đóa kìm mà :
“Tiệm cơm của chúng ăn ngày càng khấm khá, chúng thể việc ở đây mãi ."
Những nhân viên tính chất như họ, sợ nhất là tiệm cơm giải thể.
Vu Tiếu :
“Sau sẽ ngày càng hơn thôi, đến mức cô kết hôn sinh con luôn cũng ."
Nghe thấy lời trêu chọc của Vu Tiếu, Trương Vân Đóa đỏ mặt:
“Tiếu Tiếu, bây giờ cô ngày càng tính đấy."
Kẻ ngày càng “ tính" là Vu Tiếu ngớt.
Việc xưởng dệt tăng thêm cơm phần tất nhiên báo cáo với Bành chủ nhiệm, cho nên khi về đến văn phòng, Vu Tiếu liền gọi điện cho Bành chủ nhiệm, đồng thời cũng phản ánh việc đưa năm suất nhân viên cho xưởng dệt.
Bành chủ nhiệm xong khen ngợi Vu Tiếu xử lý .
Năm suất nhân viên thì đáng là bao?
Đối với ông mà , còn chẳng bằng 300 phần cơm phần .
Có thêm 300 phần cơm tức là lợi nhuận tiệm cơm tăng lên, lợi nhuận thì cái mặt chủ nhiệm của ông cũng hào quang chứ.
“ đồng chí Vu Tiếu, hậu nhật cô lên huyện một chuyến, hậu nhật phát lương, cô đến lĩnh lương, sẵn tiện còn chuyện với cô."
Vu Tiếu :
“Vâng, hậu nhật sẽ qua."
Vừa hậu nhật xe của bộ đội lên huyện.
Nhân tiện, cô sẽ đến đại lầu bách hóa huyện xem máy thu thanh .
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Bành chủ nhiệm, Vu Tiếu ghi chép những việc hôm nay.
Đợi đến bốn giờ thì cô tan .
Cô thì tan , nhưng Trương Vân Đóa đến năm giờ rưỡi mới về, nhưng cũng , Trương Vân Đóa thuê phòng trấn, về bộ đội.