TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 236
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:53:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kha Cảnh Dương mỉm với Vu Tiếu, hổ là vợ , đủ thông minh.”
Vu Tiếu thèm để ý đến nữa, về phía bếp :
“Con nhà ăn mua thêm cơm canh đây."
Kha Cảnh Dương bảo:
“ cùng em."
“Lão Ấu ở ."
Mẹ Kha gọi con trai , “Tiếu Tiếu, vất vả con chạy một chuyến ."
Vu Tiếu :
“Mẹ tới là con vui mừng còn kịp chứ, vất vả gì ạ."
Đợi Vu Tiếu khỏi sân, Kha lườm con trai một cái:
“Nhìn xem con chuyện gì kìa, Tiếu Tiếu - một cô gái như thế tức giận.
Cái cô Đồ Hữu Hy đó là thế nào?
Con gái nhà lành ai quấn lấy đàn ông kết hôn?"
Kha Cảnh Dương giải thích:
“Mẹ, chuyện thực sự trách con , con cô sẽ tới?
Ba năm con từ chối cô , cũng rõ với thầy giáo , đây là cô tự ý hành động, liên quan gì đến con."
Mẹ Kha hừ lạnh:
“Ruồi đậu lên trứng nứt."
Kha Cảnh Dương:
“..."
Mẹ Kha quanh bếp và phòng khách một lượt, sạch sạch sẽ sẽ, thấy cửa hai căn phòng đều mở toang, hai chiếc giường dường như đều ngủ.
như Vu Tiếu dự tính, Kha mặc nhiên cho rằng con trai con dâu đuổi khỏi phòng, nếu là bà thì bà cũng sẽ đuổi ông già nhà khỏi phòng thôi.
“Cũng may là tới, thì con dâu chắc chắn còn giận con thêm mấy ngày nữa, để con một ngủ giường lạnh cho mặt."
Kha Cảnh Dương lập tức :
“Mẹ tới đúng lúc lắm ạ."
Chứ còn gì nữa, cuối cùng cũng thể ngủ ở phòng vợ .
Mẹ Kha bảo:
“Mẹ sẽ ở đây vài ngày, đợi hai đứa hòa thuận mới , tối nay con xin Tiếu Tiếu cho hẳn hoi đấy."
Kha Cảnh Dương hai lời hứa hẹn:
“Nhất định thành nhiệm vụ."
Mẹ ơi, đúng là quý nhân của con mà.
Đợi Vu Tiếu mua thức ăn về, buổi trưa ăn cơm xong, cô liền vội vội vàng vàng về trấn Hồng Ngưu.
Kha Cảnh Dương định xách quần áo hôm qua giặt, Kha gọi :
“Con đấy?"
Kha Cảnh Dương đáp:
“Đi giặt quần áo ạ, từ hôm qua mà giặt."
Mẹ Kha bảo:
“Con cứ để đó, để giặt cho."
Kha Cảnh Dương đặt chậu giặt xuống:
“Vậy con ngủ trưa một lát đây."
Sáng họ dậy sớm, huấn luyện cả buổi sáng cũng khá mệt.
Tuy nhiên, con mặt thì chẳng bao giờ đến hai chữ khách khí.
Mẹ Kha cũng trông mong gì con trai việc, là nỡ, mà là thâm tâm bà thấy con trai việc sạch sẽ.
Mẹ Kha là một yêu sạch sẽ, do nghề nghiệp giải phóng tạo thành, nên một việc vệ sinh giao cho khác bà cũng yên tâm.
Mẹ Kha một tay xách chậu giặt, một tay xách giỏ rau chỗ bồn rửa nước.
Sau bữa trưa, ở quanh bồn nước đương nhiên ít, phần lớn là đến rửa bát.
Mẹ Kha quen ai cả, cũng chẳng bắt chuyện với ai.
Nếu là ở nông thôn, thấy gương mặt mới xuất hiện chắc chắn bà cũng sẽ vài câu, nhưng ở trong bộ đội, thấu hiểu tư tưởng “ nhiều sai nhiều", Kha sẽ chuyện gì ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-236.html.]
Mẹ Kha giặt xong quần áo của con trai và con dâu, bắt đầu rửa rau.
Bà cũng chẳng hề nghĩ ngợi trong chậu giặt quần áo của con dâu, con trai định giặt quần áo cho con dâu đấy.
Vì Kha là chủ gia đình ở nhà , nên bà bao giờ đặt phụ nữ ở vị trí quá thấp.
Con dâu bận rộn, tan muộn, thời gian giặt quần áo, bà cảm thấy con trai giặt cũng là chuyện bình thường.
Trước giải phóng, bà cỗ cho nhà giàu, lúc đó cũng bận rộn, thỉnh thoảng chồng cũng theo phụ giúp một tay, khi đó việc con cái và việc nhà đều do chồng và bố chồng bà cả.
Mẹ Kha lấy con cá hố con dâu mua về rửa, trong lòng thầm tính tối nay món cá hố kho tộ.
Đang rửa thì đến bên cạnh Kha:
“Thím ơi, con cá hố của thím to thật đấy, còn tươi nữa."
Cũng đừng chi, lúc Kha lấy cá hố , ít đang chằm chằm đấy.
Vì cá hố mùi tanh, hễ lấy là ngửi thấy ngay, tự nhiên cũng thu hút sự chú ý của .
Mẹ Kha :
“Chứ còn gì nữa, đây là sáng sớm nay mới mang từ cảng hải sản về đấy, nên mới tươi."
Lúc lên tiếng:
“Hôm nay bộ đội hải sản về ?"
Bộ đội thỉnh thoảng sẽ hải sản gửi tới, nhưng là chuyên môn chia cho các lãnh đạo, hoặc là cho những từ chức vị nhất định trở lên.
Mọi Kha , tưởng đây là họ hàng của nhà ai hoặc là ruột của vị lãnh đạo nào đó.
“Chưa thấy bao giờ."
“Không nữa, dù hải sản cũng chẳng đến lượt nhà ."
Mẹ Kha họ bàn tán liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy , bà giải thích:
“Đây hải sản của bộ đội, là con dâu quen ở nhà máy hải sản, công nhân nhà máy hải sản phúc lợi hải sản chia cho, vợ của công nhân đó t.h.a.i , con dâu dùng phiếu sữa bột đổi lấy cá hố với đấy."
Lai lịch rõ mồn một, tránh để hiểu lầm.
“Thím ơi, con dâu thím quen cả công nhân nhà máy hải sản cơ ?
Thế thì cừ thật đấy."
“Chứ còn gì nữa, nhà máy hải sản, lò mổ thịt, thì chẳng bao giờ thiếu hải sản và thịt."
“Nhà máy hải sản và lò mổ thịt đều khó lắm đấy."
“Thím ơi, thím là mới tới ?
Trước đây thấy thím bao giờ."
Mẹ Kha đáp:
“Phải , ..."
Mẹ Kha là hễ ai bắt chuyện với bà là bà chắc chắn sẽ trở thành một “cây hài" trong cuộc trò chuyện.
Đợi đến khi Kha rửa xong thứ, vòng tròn xung quanh cơ bản bà quen hết cả.
Bà về khu nhà công vụ, con trai mới thức dậy, việc giặt quần áo rửa rau ngốn của bà hơn một tiếng đồng hồ, trong đó một nửa thời gian là dành cho việc tán gẫu với .
Mẹ Kha phơi quần áo với con trai:
“Hôm nay quen mấy bạn ở chỗ bồn nước đấy, nhà quân đội ở đây thực sự nhiệt tình."
“Vậy ạ?"
Kha Cảnh Dương ứng một câu.
Đây nhiệt tình, là các chị em phụ nữ đều thích buôn chuyện thôi.
Mẹ Kha tiếp lời:
“Chứ còn gì nữa, còn ở khu nhà công vụ một mụ vợ lười, quần áo trong nhà ngày nào cũng để chồng giặt.
Mẹ bảo cái lũ cũng thật là, quần áo nhà ai giặt thì liên quan gì đến họ chứ?"
Kha Cảnh Dương khựng , để lộ một biểu cảm như :
“Mẹ, con mụ vợ lười mà họ là ai ."
“Hả?"
Mẹ Kha sững sờ.
Kha Cảnh Dương :
“Dù hôm nay con , con nghĩ ngày mai ngày lẽ cũng sẽ thôi."
Mẹ Kha càng hiểu nổi:
“Con thế là ý gì?"