TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 237
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:53:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kha Cảnh Dương “hừm" một tiếng:
“Cái mụ vợ lười giặt quần áo trong miệng những đó chính là nàng dâu mà yêu thương nhất đấy."
Mẹ Kha xong, cả sững sờ, vẫn kịp phản ứng.
Đợi đến khi bà phản ứng thì con trai mất .
Vu Tiếu tự nhiên chuyện xảy ở khu nhà công vụ, cô đến tiệm cơm trấn Hồng Ngưu, tiên hỏi han tình hình hôm qua và hôm nay, thực đơn mỗi tuần cô đều sắp xếp một tuần, nên các món rau đặt mua cũng đều thông báo một tuần cho các nhà cung cấp hợp tác, trừ phi là trường hợp đặc biệt, nếu thì vấn đề lớn.
Tiệm cơm vấn đề gì, Vu Tiếu cũng yên tâm, cô mời ăn dương mai.
Buổi chiều nhiều việc, quây quần ăn dương mai , đó công nhân rửa rau tiếp tục việc.
Trong văn phòng, Vu Tiếu bắt đầu thu thập tư liệu của tháng , trong cuộc họp huyện cuối tháng cô diễn thuyết, nên cô cẩn thận một chút.
Trương Vân Đóa và Vu Tiếu cùng một văn phòng, cô đang dần tiếp quản công việc của Vu Tiếu, bất kể là thực đơn việc thu mua thực phẩm.
Hai đều tính cách cởi mở, chung sống với cũng khá hài hòa.
Vu Tiếu thu dọn tư liệu một lát, đột nhiên nhớ còn một việc , cô mua đài radio, gửi đài về nhà họ Vu, nên còn thư cho nhà họ Vu nữa.
Lá thư Vu Tiếu đơn giản, đầu tiên qua tình hình ở đây, cũng nhắc đến việc đang việc tại tiệm cơm quốc doanh ở đây, một công việc tại tiệm cơm quốc doanh thể khiến ông bà nội nhà họ Vu yên tâm hơn nhiều.
Viết thư xong, đến lúc bốn giờ tan , Vu Tiếu liền đến bưu điện, gửi thư và đài radio cùng một lúc.
Tại khu nhà công vụ bộ đội, Kha bắt đầu nấu cơm.
Vì con trai năm rưỡi mới tan , nên bà cũng nấu quá sớm, tránh để thức ăn nguội.
Vừa mới xong món cá hố kho tộ, thấy tiếng của con dâu:
“Mẹ, con về đây."
Mẹ Kha từ trong bếp chạy :
“Về , mệt ?
Để rót cho con."
Vu Tiếu bảo:
“Mẹ ơi con mệt, con mua ít thịt về, lát nữa thể thịt muối, ngày mai mang về quê."
Mẹ Kha :
“Tiếu Tiếu , thịt chúng để tự ăn , ngày mai về quê ."
Vu Tiếu liền vui mừng :
“Thế thì quá , ở đây, con phúc ăn ngon ."
Trước đây khi cùng Kha Cảnh Dương là hôn nhân hợp tác, cô thích tính cách và tài nấu nướng của Kha, chỉ lo bà ở đây sẽ nhận vấn đề của họ.
Hiện giờ cô và Kha Cảnh Dương là yêu của , cô đương nhiên hoan nghênh Kha ở , tuy rằng ở hiện đại, con dâu thường thích sống chung với chồng, nhưng một phần lớn nguyên nhân là vì ở xã hội hiện đại, việc nhà cần con dâu lo lắng, giặt quần áo máy giặt, cơm nước đồ ăn ngoài.
Nếu ở xã hội hiện đại, giống như cuộc sống những năm sáu bảy mươi, cái gì cũng tự , thì lẽ những nàng dâu trẻ việc nhà sẽ suy nghĩ .
dù thế nào nữa, ít nhất là lúc , Vu Tiếu hoan nghênh Kha ở .
Có lẽ qua một thời gian nữa cô sẽ thích, nhưng ít nhất hiện giờ thì .
Mẹ Kha thật cũng lo lắng con dâu thích bà ở , dù nhiều nàng dâu thích sống chung với chồng, bà cũng hiểu điều .
Kha ở cũng vì sống chung với con trai con dâu, bà lo vì chuyện Đồ Hữu Hy mà gây hiểu lầm cho con trai và con dâu.
Vợ chồng mà, cùng một phòng cùng một giường mới thể giải thích rõ ràng .
Mẹ Kha nghĩ như đấy.
Tuy nhiên, thấy con dâu hoan nghênh như , trong lòng Kha vẫn tự hào.
“Vậy thì quá, mấy ngày tới sẽ món ngon cho hai đứa, tẩm bổ cho c-ơ th-ể thật ."
Vu Tiếu :
“Cám ơn nhiều lắm ạ.
ơi, ở đây mấy ngày, liệu lỡ mất sinh nhật của bố ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-237.html.]
Ngày là sinh nhật bố Kha .
Mẹ Kha để tâm :
“Tụi câu nệ cái , hồi , lúc tụi đón sinh nhật chỉ ăn một quả trứng gà thôi.
Cũng là nhờ giờ điều kiện hơn một chút mới một bàn đồ ăn ngon."
Vu Tiếu bảo:
“Đó cũng là tấm lòng của mấy và mấy chị dâu mà, họ hiếu thảo với bố đấy ạ."
Mẹ Kha mỉm , đúng là tấm lòng của các con, nhưng cũng một phần nguyên nhân là vì Lão Ấu tiền đồ, họ duy trì quan hệ với Lão Ấu, chẳng chính là nhờ hai già ?
Tuy nhiên dù thế nào nữa, tấm lòng của con trai và con dâu quả thực là ở đó.
“Đừng lo cho bố con, ở nhà ông đều thể ăn uống sướng miệng cả.
Ngược nhà, ông còn thể uống thêm vài hớp r-ượu nhỏ, ăn uống càng sướng hơn chứ."
Vu Tiếu ôm bụng dám thành tiếng, nhưng chồng đúng là tự giác quá mà.
“ , con mua quà sinh nhật cho bố, lát nữa về quê thì mang theo ạ."
Vừa đến cái , Kha liền chê bai:
“Còn mua quà sinh nhật gì cho ông nữa?
Sướng cho ông quá.
Các con tiêu mất năm tệ , cần mua cho ông ."
Hết tiền bạc đến quà cáp, lát nữa ông già nhà bà dịp vênh váo cho xem.
Lời thì , nhưng ý trong mắt Kha thì chẳng giấu .
Vu Tiếu :
“Con cũng chỉ là mượn cớ sinh nhật bố để tìm lý do mua thôi, bảo là quà cho bố, thực cũng là cho cả nhà dùng ạ."
“Ồ?
Quà gì thế?"
Sự hiếu kỳ của Kha khơi dậy, bản bà vốn là một tính hiếu kỳ khá mạnh.
Buổi trưa khi về nhà, những thứ Vu Tiếu mua về Kha đều động , Vu Tiếu vội nên cũng với Kha.
Lúc Vu Tiếu tháo hộp , lấy chiếc đài radio bên trong :
“Mẹ xem , nhận nó ?"
“Ôi chao..."
Mẹ Kha kêu lên một tiếng, “Đây...
đây chẳng là đài radio ?"
Sao bà thể nhận cơ chứ?
Trước đây đài radio của thanh niên tri thức mang tới bà từng qua .
đài của thanh niên tri thức cũ , còn chiếc đài mắt mới tinh khôi, giống như con d.a.o bếp bà dùng cỗ giải phóng , mài sáng loáng.
Vu Tiếu sự ví von của Kha, nếu chắc ch-ết mất:
“Mẹ và bố cùng ông nội ở nhà lúc buồn chán thể , chẳng đây bảo đài radio ạ?"
Mẹ Kha đưa tay , cẩn thận sờ chiếc đài, thật sự là dám dùng chút sức lực nào, chỉ sợ mạnh tay một chút là hỏng mất.
“Cái ... cái đắt lắm ?"
Bà là thích đấy, từ ánh mắt và động tác đều .
Đặc biệt là đài radio thể hát, bài gì cũng .
Mẹ Kha thích Việt kịch, giải phóng bà cỗ cho các nhà giàu, lúc đó đều là khi hỷ sự, khi đó các nhà giàu sẽ mời gánh hát đến hát kịch, Kha xong cỗ cũng thể một lát, mãi mãi, bà còn thể nghêu ngao vài câu đấy.
Thế nên Kha thực thích hát.