TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 240
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:53:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Tiếu bảo:
“Đừng đ-ánh trống lảng, đồng chí Kha Cảnh Dương, lông chân dài thì tính... tức là nhu cầu về chuyện giường chiếu khá mạnh mẽ, thật ?"
Kha Cảnh Dương đột ngột nheo mắt :
“Em ai thế?"
Trong giọng của thoáng qua một tia nguy hiểm mà ai đó còn nhận .
Vu Tiếu suy nghĩ một chút, tùy tiện bịa một cái cớ:
“Đọc trong một cuốn sách mà, cụ thể cuốn nào thì quên , hình như là của nữ nhà văn họ Trương nổi tiếng nào đó chăng.
nhớ sách của nhà văn họ Trương thiên về tiểu thuyết tình ái, ôi chao, cũng chẳng nhớ nổi nữa."
Kha Cảnh Dương thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng cô thật sự ai đó .
Kha Cảnh Dương tuy chẳng chút tình cảm lãng mạn nào, cũng chẳng xem loại sách của nữ nhà văn họ Trương, nhưng cái tên nữ nhà văn họ Trương thì vẫn .
Vì Vu Tiếu thế cũng nghi ngờ gì.
Tuy nhiên:
“Em ?"
Vu Tiếu phía trong giường, ôm lấy đầu gối :
“Tò mò thôi."
Dù là nam nữ, trong quá trình trưởng thành đều sẽ ngày càng tò mò về chuyện tính d.ụ.c.
Mặc dù giáo d.ụ.c giới tính hiện đại cởi mở , nhưng những thứ một cách khách quan và những thứ tự tìm hiểu một cách chủ quan vẫn là khác .
Kha Cảnh Dương ngoắc ngoắc tay với cô:
“Em gần đây chút, cho em ."
Vu Tiếu mỉm xích gần một chút:
“Thế chứ?"
Kha Cảnh Dương cạn lời:
“...
Chiếc giường dài hai mét, vị trí em đang cách cuối giường 50 centimet thôi, em thấy ?"
Vu Tiếu nhích m-ông gần thêm một chút nữa.
Kha Cảnh Dương nhịn :
“Em sợ cái gì chứ?"
Cô nhỏ nhắn xinh xắn, cái dáng thế trông thật đáng thương, nhưng gương mặt kiều diễm đầy vẻ tò mò, đặc biệt là đôi mắt , dường như đang :
mau cho mà.
Ánh mắt Kha Cảnh Dương dừng ở bàn chân của cô, da cô trắng, một đôi chân trắng trẻo, ngón chân tròn tròn, trông đáng yêu.
Vu Tiếu thuận theo ánh mắt của , cũng dừng ở ngón chân của , cô vô thức co co ngón chân, đột nhiên nhớ đến miêu tả trong nhiều cuốn tiểu thuyết, nhiều đàn ông thích hôn lên ngón chân của phụ nữ.
Cô nhớ từng xem một bản tin giải trí, nhân vật chính là một cặp nam nữ, lúc hai kết hôn, nam quỳ một gối xuống, hôn lên ngón chân của nữ.
Lúc đó thấy cũng thấy khá thú vị.
Đôi chân mềm mại, dù c-ơ th-ể cũng mới mười bảy tuổi, so với đôi chân của c-ơ th-ể gốc của cô thì mỗi một vẻ.
Đôi chân của c-ơ th-ể gốc của cô, cô tốn nhiều tâm tư để chăm sóc đấy.
Hình như cô mới sơn móng chân màu đen xong...
Vu Tiếu từ từ đưa chân , đưa đến mặt Kha Cảnh Dương:
“Đẹp ?"
Cô hỏi, trong giọng mang theo một âm điệu mà chính cô cũng nhận .
Hoặc là, cô cố ý.
“Đẹp."
Kha Cảnh Dương thành thật trả lời, giọng dần trầm xuống.
Đồng thời đưa tay , nắm lấy bàn chân đó.
Bàn chân đó còn chẳng to bằng lòng bàn tay , nhưng nó mềm hơn lòng bàn tay , mượt hơn lòng bàn tay .
Anh nắm bàn chân đó trong tay xoa nắn, chẳng nỡ dùng sức quá mạnh, chỉ sợ bóp hỏng mất.
Vu Tiếu tự chủ mà co co ngón chân, khẽ run rẩy vài cái, cô chút căng thẳng, nhưng kìm nén cảm giác ngứa ngáy .
“Kha Cảnh Dương..."
Cô gọi tên một cách dịu dàng mà gấp gáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-240.html.]
“Ừm?"
Kha Cảnh Dương vẻ ngoài vẻ bình tĩnh, nhưng từ lực tay đột ngột siết c.h.ặ.t thể thấy lòng đang đ-ập loạn xạ.
Phụ nữ thời đại cơ bản đều bảo thủ, hàm súc, thậm chí đều là hướng tới việc sống qua ngày mới kết hôn.
Giống như Vu Tiếu, sẽ trêu chọc , đùa giỡn , đây là đầu tiên trong đời gặp , đầu tiên của mỗi đều đặc biệt khác thường, thế nên cánh cửa thế giới của Kha Cảnh Dương như đột ngột mở toang , sự rực rỡ muôn màu bên trong cánh cửa đang quyến rũ một cách sâu sắc.
Anh đôi mắt cô, từ tò mò đến thiện cảm, đến sự nồng nhiệt như lửa đốt.
Ngón cái thô ráp của Kha Cảnh Dương lướt qua lòng bàn chân Vu Tiếu.
“Nhột quá."
Vu Tiếu nhịn rụt chân , nhưng Kha Cảnh Dương nắm c.h.ặ.t hơn một chút, cô rụt .
“Anh gì thế hả?"
Cô hờn dỗi lườm một cái.
Kha Cảnh Dương dùng thêm vài phần lực, nắm lấy chân cô, kéo cô về phía , đồng thời hỏi:
“Vừa nãy em định gì?"
Thân Vu Tiếu ngửa , hai tay chống giường:
“ định hỏi , hôn một cái ?"
Kha Cảnh Dương xong, ánh mắt trầm xuống, Vu Tiếu với vẻ đăm chiêu.
Thông minh như , tự khắc hiểu lời Vu Tiếu hết.
Tim Vu Tiếu đ-ập thình thình:
“Trong tiểu thuyết của nữ nhà văn họ Trương...
Trương đó đấy."
Kha Cảnh Dương một tiếng, tiếng trầm thấp khiến Vu Tiếu thấy ngượng ngùng, cô chủ động quá ?
mà... khó khăn lắm mới yêu đương, cũng tò mò đủ thứ mà.
Đột nhiên, Kha Cảnh Dương cúi xuống, môi đặt lên mu bàn chân của Vu Tiếu.
Chân Vu Tiếu run lên, cái cảm giác mang theo ngứa ngáy đó, như sợi lông vũ lướt qua, nhẹ nhàng, cảm giác chạm mạnh nhưng khiến cô... suốt đời khó quên.
Cô Kha Cảnh Dương, chỉ thấy mái tóc đen và cái xoáy đỉnh đầu .
Cô kìm lòng đưa tay , xoa lên tóc , chắc là lúc tắm rửa gội đầu , tóc khô .
Lần đầu tiên Vu Tiếu chạm tóc đàn ông, tóc của những đàn ông khác , nhưng tóc của đàn ông cứng, dùng lực một chút đại khái còn đ-âm lòng bàn tay.
cô chạm đến mức chút luyến tiếc rời tay.
Kha Cảnh Dương ngẩng đầu lên:
“Chân em bôi kem tuyết hoa thế?
Sao mà thơm thế ?"
Tay Vu Tiếu khựng , bầu khí ám đột ngột tan biến.
“Ừm."
Cái đàn ông chuyện thế?
Kha Cảnh Dương dáng vẻ ngượng ngùng của cô, đột nhiên bật thành tiếng.
Ngay đó vươn tới, ép Vu Tiếu giữa và bức tường:
“Đồng chí Vu Tiếu, thể hỏi một vấn đề ?
Em cũng thành thật trả lời đấy."
Vu Tiếu lời , lập tức nhớ một chuyện:
“Vừa nãy cũng trả lời vấn đề của nhé."
Kha Cảnh Dương nhướn mày:
“Vậy bây giờ trả lời em.
cảm thấy bắt đầu từ giây phút , đáp án của vấn đề đó là... chính xác."
Vu Tiếu cảm thấy câu trả lời vòng vo, cái gì mà bắt đầu từ giây phút ?
cô còn tâm trí mà suy nghĩ nữa, vì cái gã Kha Cảnh Dương nâng đầu cô lên và hôn tới tấp.
Kha Cảnh Dương đây môi phụ nữ thể mềm mại đến thế, mềm đến mức khiến c.ắ.n một miếng.
Anh hôn một cái, buông Vu Tiếu :
“Giờ thể hỏi ?"