TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 247
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:53:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Tiếu hài lòng:
“Đồng chí Kha Cảnh Dương quả nhiên là tuyệt nhất, mắt của em thật ."
Kha Cảnh Dương:
“..."
thật sự cảm ơn em, rõ ràng là khen ngợi, nhưng chẳng thấy vui chút nào, vì đây là “đ-ạn bọc đường" của nàng.
Vu Tiếu:
“ , về chuyện cãi với , giải quyết thỏa chứ?"
Kha Cảnh Dương:
“Ừm, tìm chồng của mấy đàn bà đó chuyện , sẽ chuyện đàm tiếu nữa ."
Vu Tiếu:
“Vậy thì , em thì cũng , chỉ lo bọn họ đàm tiếu về em sẽ ảnh hưởng đến thôi."
Lời đáng sợ, hình tượng vợ sẽ ảnh hưởng đến việc thăng tiến của chồng.
Ăn sáng xong, Vu Tiếu .
Lúc đến công xã trấn Hồng Ngưu, thấy một bé nhặt đ-á ném về phía cán sự Ngô.
Vu Tiếu thấy cán sự Ngô, ngại tình cảnh khó xử nên nàng tiến tới chào hỏi mà đạp xe luôn.
Đến buổi trưa, Vu Tiếu cùng từ xưởng dệt về, thấy cán sự Ngô đang cúi đầu qua cửa tiệm cơm.
“Cán sự Ngô."
Vu Tiếu gọi một tiếng.
Cán sự Ngô ngẩng đầu:
“Cán sự Vu đến , đang tìm cô đây."
Vu Tiếu còn tưởng đối phương chuyện gì, vội vàng mời văn phòng:
“Buổi trưa thường đều ở xưởng dệt, nếu cán sự Ngô việc quan trọng tìm thì thể trực tiếp đến xưởng dệt, mời trong, cô uống nước ấm nhé?"
Cán sự Ngô :
“Được, cảm ơn.
Thực cũng chuyện gì quan trọng, sáng nay thấy cán sự Vu cô, vốn định chào hỏi nhưng thấy cô vội vàng nên kịp chào."
Cán sự Ngô đến đây là để dò xét một chút, nếu Vu Tiếu sáng nay thấy nàng thì những chuyện nàng sẽ nhắc tới, nhưng nếu thấy thì... những chuyện mất mặt, nhưng nàng hối hận.
Vu Tiếu , chút ngượng ngùng :
“Sáng nay em việc gấp, thấy cán sự Ngô chị đang bận nên qua chào hỏi."
Quả nhiên, cán sự Vu thấy , cán sự Ngô thở dài một tiếng.
“Nói thì mất mặt, bé lấy đ-á ném sáng nay là con riêng của chồng ."
Cán sự Ngô kể về chuyện của .
“Hả?"
Vu Tiếu thực sự kinh ngạc, vô cùng kinh ngạc.
Nàng thấy cán sự Ngô là một việc vô cùng quyết đoán, lưu loát, mà là kế.
Không cái khác về kế, mà là với một phụ nữ như cán sự Ngô, nàng khó hình dung đối phương bằng lòng kế của .
Chẳng lẽ ... đàn ông đó đặc biệt ưu tú?
Cán sự Ngô :
“ , ở nông thôn chịu nổi khổ cực nữa, cũng thấy tương lai, nên gả thôi.
Chồng là quân nhân, vợ mất , đang chuẩn tìm đối tượng cho , thế là tự ứng cử, với rằng thể tạm thời sinh con, đợi con lớn khôn, còn đe dọa nữa mới sinh con, cũng cam đoan sẽ bắt nạt, ngược đãi đứa trẻ...
Thế là và cha đứa trẻ kết hôn, cảm thấy đặc biệt...
đặc biệt coi thường ?"
Vu Tiếu đúng là ngạc nhiên về sự thật của chuyện , nhưng:
“Không ạ.
Cha đứa trẻ là quân nhân, tự nhiên mắt , bằng lòng cưới chị chắc chắn chỉ vì những lời đó, mà hẳn là qua suy nghĩ kỹ càng và quan sát đa phương diện, nhất định thấy ưu điểm của chị nên mới đồng ý cưới chị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-247.html.]
Ít nhất Vu Tiếu là nghĩ như .
Khả năng quan sát của quân nhân mạnh hơn thường, nếu chỉ vì những lời đó của cán sự Ngô mà cưới nàng thì chẳng quá đơn giản .
Cho nên Vu Tiếu tin.
Nghe cán sự Vu như , cán sự Ngô chút kinh ngạc, đây là đầu tiên nàng nhận Vu Tiếu giống với khác.
Nàng đó liền khổ:
“ kết hôn với tháng Giêng năm 68, qua tháng Giêng về bộ đội thực hiện nhiệm vụ, đó... bao giờ trở về nữa."
Tim Vu Tiếu thắt , đây là... hy sinh ?
Không hiểu khi nghĩ đến khả năng , trong lòng nàng khó chịu vô cùng.
“ thế, hy sinh ."
Cán sự Ngô đến đây, mắt đỏ hoe, “Tin tức truyền đến tháng tư, đồng đội mang di vật của tới, lúc đó bộ đội còn đưa một khoản tiền trợ cấp, nhưng nhận tiền trợ cấp, yêu cầu bộ đội giúp đỡ giới thiệu một công việc."
Vu Tiếu thầm nghĩ, đây là một phụ nữ thông minh và dũng cảm.
Cán sự Ngô:
“Chính là công việc hiện tại đây.
Một khoản tiền trợ cấp chẳng qua chỉ hơn nghìn đồng, hộ nghìn đồng thì vẻ oai đấy, nhưng đây là dùng mạng của đổi lấy, ..."
Cán sự Ngô cúi đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, “Chẳng thà đổi lấy công việc, công việc thể kiếm chỉ một nghìn đồng ."
Vu Tiếu nên gì:
“Vậy... chị với cha chung sống ?"
Nhắc đến cha chồng chồng, cán sự Ngô :
“Họ là .
Sau khi hy sinh, những lời khó , cảm thấy cao, mới khắc ch-ết ."
Vu Tiếu tức giận :
“Đây là tư tưởng mê tín phong kiến, tin."
Cán sự Ngô lắc đầu:
“ miệng lưỡi một thể chặn .
May mà cha chồng chồng đều hiểu lý lẽ, chuyện thể trách .
đứa trẻ...
đứa trẻ lọt tai những lời đó, cảm thấy là khắc ch-ết cha nó.
Hơn nữa, nhận tiền t.ử tuất mà đòi công việc, cũng một lời khó , cho nên..."
Cán sự Ngô cầm chén nước lên, uống liền mấy ngụm lớn.
“Chị uống từ từ thôi."
Cố Linh rót đầy nước cho nàng, nghĩ nghĩ, nàng lấy một viên kẹo hoa quả bóc vỏ sẵn đưa tới bên miệng nàng , “Ăn một viên ạ, thể ngọt đến tận trong lòng đấy."
Cán sự Ngô ngậm viên kẹo trong miệng, đúng là ngọt thật.
Nói cũng , nàng cũng từng ăn kẹo, nhưng bao giờ thấy kẹo ngọt đến thế, chính là hôm nay.
“ cũng tại kể những chuyện với cô, lẽ vì chúng đều là thanh niên tri thức chăng.
cho dù là thanh niên tri thức, cũng nhiều ."
Vu Tiếu thể b-ình lu-ận đúng sai của cán sự Ngô, nếu nàng là cán sự Ngô, lẽ cũng sẽ lựa chọn như .
Khoản tiền t.ử tuất hữu hạn chẳng thà đổi lấy công việc tiền đồ phát triển, cho dù đối mặt với lời tiếng thì ?
Nói trắng chính là vì rảnh rỗi và nghèo túng.
Rảnh rỗi mới buôn chuyện, nghèo túng sinh đố kỵ, chính là thói đời nghèo hèn.
Vu Tiếu vỗ vỗ vai cán sự Ngô:
“Bản sống mới là quan trọng nhất."
Thật đấy, chẳng ai quan trọng bằng chính cả.
Bởi vì cái đau của chỉ , khác đều chỉ là đãi bôi, xem náo nhiệt mà thôi.