TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 274

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:55:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừm.”

 

Ngày hôm , Vu gia gia và Vu nãi nãi đến bưu điện trấn.

 

Trên trấn chỉ mỗi cái bưu điện , gửi bưu kiện, nhận bưu kiện, thậm chí là xếp hàng gọi điện thoại đều ở chung một sảnh giao dịch, cho nên bên trong khá đông .

 

Vu gia gia và Vu nãi nãi lúc đầu đang yên tâm chờ đợi, nhưng dần dần, họ bắt đầu thấy căng thẳng.

 

Đợi đến lúc sắp đến lượt , Vu nãi nãi lên tiếng:

 

“Ông nó , lát nữa ông gọi điện cho Tiếu Tiếu nhé.”

 

Vu gia gia liếc bà vợ một cái, là bà nhát , ông ừ một tiếng.

 

Họ gọi điện đến tiệm cơm của Vu Tiếu, Vu Tiếu đưa cho họ hai s-ố đ-iện th-oại, một là của tiệm cơm, một là của quân đội.

 

Vu Tiếu , từ thứ Hai đến thứ Bảy cô ở tiệm cơm, điện thoại ở ngay trong văn phòng cô, tiện lợi.

 

Nếu là Chủ Nhật thì cô ở khu nhà trong quân đội, điện thoại của quân đội ở phòng trực điện thoại, điện thoại tiện bằng ở tiệm cơm.

 

Cho nên Vu gia gia và Vu nãi nãi gọi điện đến tiệm cơm của Vu Tiếu.

 

Vu gia gia thật nhiều năm gọi điện thoại , đây từng gọi cho lão nhị tức là Vu phụ, nhưng khi Vu phụ hy sinh, nhà họ còn ai để gọi điện nữa.

 

Lần cầm ống lên, đừng vẻ mặt ông bình tĩnh, nhưng thực tế trong lòng cũng chút hồi hộp.

 

Reng reng reng...

 

Tiếng chuông điện thoại mới reo đến hồi thứ hai nhấc máy:

 

“Xin chào, đây là điểm giao dịch trấn Hồng Ngưu của tiệm cơm quốc doanh, xin hỏi quý khách tìm ai ạ?”

 

Tay Vu gia gia cầm ống siết c.h.ặ.t:

 

“Chào cô, ơn cho hỏi Vu Tiếu ở đó ?”

 

Người điện thoại là Trương Vân Đóa, thấy giọng một cụ già nên chắc đối phương là ai:

 

“Chào ông ạ, đồng chí Vu cán sự xin nghỉ phép , ước chừng một hai tháng, xin hỏi ông là ai ạ?

 

Đợi cô cháu sẽ nhắn một tiếng.”

 

Ý định thực sự của Trương Vân Đóa là lát nữa sẽ gọi điện cho quân đội với Kha Cảnh Dương một tiếng.

 

Vu gia gia ngờ cháu gái xin nghỉ phép, ông :

 

là ông nội của nó, hai ngày nhận thư của nó, trong thư Tết nếu thời gian nó sẽ về quê, định hỏi xem nó chốt thời gian , chốt thì chúng còn lên huyện đón nó, chỗ chúng xe cộ thông, nếu đón thì hai vợ chồng nó về tiện.”

 

Vừa là ông nội của Vu Tiếu, thái độ vốn dĩ khách sáo của Trương Vân Đóa lúc thêm mấy phần thiết:

 

“Hóa là Vu gia gia, cháu chào ông ạ.

 

Tiếu Tiếu ở bên chắc chắn là về quê , họ sẽ xuất phát từ đây ngày 20 tháng 12, nhưng cụ thể bao giờ đến thì cháu cũng rõ, chắc hai ba ngày gì đó ạ?

 

Ông cũng đừng lo lắng, Tiếu Tiếu cùng chồng cô , vấn đề giao thông chắc chắn sẽ giải quyết thôi.”

 

Vu gia gia , cháu gái chắc chắn sẽ về, trong lòng cũng vui mừng:

 

“Đồng chí, thật sự cảm ơn cô nhiều lắm.”

 

Trương Vân Đóa:

 

“Ông đừng khách sáo ạ, cháu tên Trương Vân Đóa, là bạn của Tiếu Tiếu, ông cứ yên tâm, Tiếu Tiếu ở đây sống , nhà chồng đối xử với cô cũng .”

 

Vu gia gia mấy tiếng:

 

“Thật sự cảm ơn cô nhiều, đồng chí Trương, cô là con gái của đội trưởng đại đội nơi Tiếu Tiếu xuống nông thôn ?

 

Tiếu Tiếu nhắc đến cô trong thư gửi về cho chúng .”

 

Trương Vân Đóa ngờ chuyện , cô cũng :

 

“Vâng, là cháu ạ, Tiếu Tiếu là , cũng giúp đỡ cháu nhiều.

 

Ông nội, ông một cháu gái thật xuất sắc và ưu tú.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-274.html.]

Vu gia gia đối phương khen cháu gái, trong lòng càng thêm vui vẻ, mắt cũng kìm mà đỏ lên mấy phần, đó họ thêm vài câu nữa cúp máy, dù phía vẫn còn những khác đang đợi gọi điện.

 

Cúp điện thoại, trả tiền xong, Vu gia gia và nãi nãi chuyện rời khỏi bưu điện, còn Vu nãi nãi thì cứ hỏi ngớt, tò mò về những chuyện trong cuộc điện thoại.

 

Vu Tiếu Phạm Gia Câu, vì thư báo cho Kha mẫu, nên đến cửa thành phố thấy xe bò của Phạm Gia Câu đang đợi ở đó, Kha mẫu còn đang xe bò.

 

Đây cũng là kỹ năng Vu Tiếu mới học gần đây, là ở thời đại , gửi thư trong cùng thành phố cũng nhanh.

 

Chẳng , cô gửi thư mười ngày , thế nên cô cần đạp xe đạp từ thành phố về nông thôn nữa, nếu giữa mùa đông giá rét sẽ mệt ch-ết mất.

 

“Tiếu Tiếu...

 

Tiếu Tiếu...”

 

Kha mẫu cũng cứ chằm chằm phía cửa thành phố, thấy con dâu , bà vẫy tay túi bụi, thấy con dâu tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc, bà vội vàng nhảy xuống xe ngựa chạy xách đỡ đồ.

 

Kha mẫu tuy còn trẻ nữa nhưng động tác vẫn nhanh nhẹn.

 

“Mẹ...”

 

Vu Tiếu xe buýt từ bến xe đến đây, còn bộ một đoạn, xách nhiều đồ nên cũng thấy mệt.

 

Kha mẫu đến, cô cũng khách sáo, đưa ngay hai mươi cân bông cho bà:

 

“Mẹ mới hai ngày thì bông mua , nếu thêm mấy ngày nữa thì mang về luôn .”

 

Cũng đỡ công cô xách suốt dọc đường.

 

Thật hai mươi cân bông nặng là một chuyện, diện tích cồng kềnh mới là chuyện đáng , Vu Tiếu đúng là ôm nó suốt cả quãng đường.

 

Kha mẫu :

 

“Chứ còn gì nữa, thấy trong thư con mua bông, cũng thấy về sớm.

 

Quay về chúng đều áo bông mới, cho bà ngoại Lão Nhị một chiếc nữa, chỗ bông vẫn còn dư, con dự định gì ?”

 

Vu Tiếu :

 

“Chỗ dư thêm cho ông bà nội một chiếc chăn ạ?”

 

áo bông, chiếc áo bông và áo khoác mới mua lúc xuống nông thôn năm ngoái vẫn còn đó, kiểu dáng thời cũng chỉ , cô mặn mà với quần áo mới.

 

Kha mẫu cũng phản đối:

 

“Nghe con cả.”

 

Mùa đông là lúc đáng lo nhất cho già, huống hồ con dâu hiếu thảo với đẻ của bà, bà đương nhiên là vui lòng.

 

“Con mua những thứ gì đây?”

 

Thấy cái gùi cô khoác lưng vẻ nặng, Kha mẫu hỏi.

 

Vu Tiếu:

 

“Một ít thịt, cá, tôm, đều là lấy từ nhà máy hải sản bên , còn mấy miếng đậu phụ nữa.”

 

“Thế thì thật là phong phú quá, nếu muộn thêm mấy ngày nữa thì khi để đến Tết ăn .”

 

Kha mẫu chút tiếc nuối, đó sực nhớ chuyện gì đó liền , “Nhắc đến chuyện , ở nhà nghêu và hàu đều tươi, hôm qua nhờ biển đấy, con thích ăn món .”

 

Vu Tiếu , một nữa cảm thán sự bụng của chồng:

 

“Hàu xào trứng, nghêu nấu canh, đều tươi ngon ạ.”

 

Kha mẫu:

 

“Vậy lát nữa về đến nhà chúng luôn, mấy món đều chín nhanh.”

 

Hai con xe bò trò chuyện, cho đến tận Phạm Gia Câu, dọc đường Vu Tiếu bao nhiêu là chuyện bát quái nhà .

 

May mà bác tài xế đ-ánh xe bò bịt tai , nếu một đàn ông mà mấy chuyện bát quái sẽ nghĩ gì.

 

thấy cũng chẳng , đây đều là mấy chuyện vụn vặt đang truyền tai ở Phạm Gia Câu.

 

Kha mẫu cũng hạng chừng mực, mấy chuyện riêng tư thể mặt ngoài .

 

 

Loading...