TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 301
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:56:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trung đoàn trưởng Dương xem qua bản báo cáo:
“Nhà gần, thể về ăn tết thì cứ về , nếu nhiệm vụ khẩn cấp sẵn sàng chờ lệnh.”
Kha Cảnh Dương:
“Rõ.”
Sau khi Kha Cảnh Dương phê duyệt kỳ nghỉ, và Vu Tiếu chuẩn về quê ăn tết.
Trước khi về thôn Phạm gia, Vu Tiếu đến tiệm cơm quốc doanh tìm Chủ nhiệm Bành để giải thích tình hình.
Thực cũng chẳng gì giải thích nhiều, vì chuyện chiến đấu cơ thể tiết lộ, nên Vu Tiếu chỉ là tình hình đặc biệt của quân đội, tạm thời thể rời khỏi tầm mắt của quân nhân.
Chủ nhiệm Bành đương nhiên thể phê chuẩn, tình hình thể duyệt chứ?
Thế là cả hai trở về thôn Phạm gia.
Kha mẫu mong dời bản đợi hai họ về, điện thoại gọi đến đơn vị định hỏi xem năm nay họ về ăn tết , kết quả đơn vị bảo Kha Cảnh Dương nhiệm vụ , Vu Tiếu thì đang .
Kha mẫu đặc biệt đợi đến Chủ nhật khi Vu Tiếu nghỉ mới gọi điện, nhưng các đồng chí ở đơn vị bảo Vu Tiếu , bà cũng chẳng còn cách nào.
Kha mẫu cũng nghĩ ngợi gì nhiều, bà cứ ngỡ cuối năm nên công việc của Vu Tiếu bận rộn tăng ca.
con trai con dâu về ăn tết, trong lòng bà lúc nào cũng thấy thoải mái.
Đặc biệt là lúc trong đại đội chia thịt, đều hỏi đôi vợ chồng trẻ bao giờ về, lòng bà càng thấy khó chịu hơn.
“Ông nó ơi… hết nước .”
Ở nông thôn hiếm khi tổng vệ sinh, thường là vài ngày tết, cách khác là cả năm chỉ một duy nhất.
Kha mẫu dậy từ sớm để tổng vệ sinh, chỉ dọn dẹp bên mà cả ngôi nhà mới bên cạnh cũng dọn.
Đừng thấy nhà nhiều mà dọn dẹp phiền phức, Kha mẫu trái thích kiểu bận rộn , nhà nhiều là một chuyện đáng mừng.
Lúc từ sáng dọn đến trưa, ăn cơm trưa xong tiếp tục dọn dẹp.
“Tới đây…”
Kha phụ vội vàng xách thùng gỗ lên:
“ xách nước, bà cứ nghỉ ngơi một lát .”
“Nghỉ cái gì mà nghỉ, còn cả đống chỗ lau, nghỉ ?”
Kha mẫu khó chịu .
Kha phụ gì nữa, xách thùng gỗ luôn, ông bà già hỏa khí lớn là vì nhớ con trai con dâu, nhưng ông cũng chẳng cách nào.
Kha phụ xách thùng gỗ đến cửa…
“Bà nó ơi… bà nó ơi xem ai về ?”
Kha mẫu bực bội :
“Mặc kệ ai tới, đang bận lắm.”
“Mẹ bận gì thế, để con giúp một tay.”
Ơ?
Kha mẫu thấy giọng quen thuộc đó, nhịn đầu , chỉ thấy con trai và con dâu đang ở cổng viện, tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc.
Kha mẫu lập tức rạng rỡ:
“Tiếu Tiếu , các con về ?
Công việc bận ?
Việc là quan trọng nhất đấy, nhà cửa thì lúc nào về chẳng .”
Vu Tiếu :
“Công việc quan trọng bằng nhà .
Mẹ, để con lau cùng , đang dọn vệ sinh ạ.”
Kha mẫu :
“Đừng đừng đừng, là rảnh rỗi việc gì nên mới kiếm chút việc thôi, con đừng động , lát nữa bẩn hết quần áo bây giờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-301.html.]
Vu Tiếu:
“Không ạ, quần áo bẩn thì giặt thôi.”
Nói đoạn, hai con bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.
Kha Cảnh Dương xách hết đồ đạc ngôi nhà mới của họ, ngôi nhà để thoáng nửa năm , thể ở , thêm dọn dẹp bên trong nên sạch sẽ.
Kha Cảnh Dương cất hành lý xong cũng tìm hai cái thùng gỗ gánh nước, chỉ dựa một cha thì .
Kha Cảnh Dương gánh nước suốt dọc đường nhiều chào hỏi :
“Cảnh Dương, về ăn tết đấy ?
Vợ về cùng ?”
“Cảnh Dương , mấy ngày nay ngày nào cũng nhắc hai đứa đấy.”
“Chẳng , cuối cùng cũng chịu về .”
Kha Cảnh Dương :
“Vợ cháu cũng về ạ, dạo công việc của cô bận nên về muộn, chúc năm mới vui vẻ nhé.”
“Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ.”
“Đây là cái tết đầu tiên khi hai đứa kết hôn nhỉ.”
“…”
Đợi Kha Cảnh Dương gánh nước về, phát hiện trong nhà là , bên nhà họ Kha, bên nhà họ Phạm, cả lớn lẫn trẻ con đều tới, mà vợ đang cầm kẹo hoa quả tiếp đãi .
Kha Cảnh Dương lúc mới phát hiện vợ nhân duyên ở cả hai nhà Kha và Phạm thực sự , ít nhất là hơn nhiều.
Đặc biệt là những đó vây quanh nàng, thì bao giờ vây quanh như cả.
Nếu Vu Tiếu suy nghĩ của , chắc chắn sẽ , em , nhân duyên của nàng , mà là sức hấp dẫn cực đại của kẹo hoa quả và đủ loại tem phiếu đấy.
Đám trẻ con hai nhà đúng là vì kẹo mà tới, nhà hai bên đều đôi vợ chồng về chắc chắn sẽ mang theo đồ.
Mà lớn hai nhà thực sự là vì tem phiếu mà tới, đổi một ít tem phiếu.
Thế nên khi họ rời , những tem phiếu Vu Tiếu đều đổi hết cho họ , ví dụ như phiếu vải , phiếu đường , phiếu công nghiệp , những tem phiếu đều là phúc lợi của nàng và Kha Cảnh Dương, dù họ cũng dùng tới, đổi cho cũng chẳng .
Sau khi những , Kha mẫu :
“Tiếu Tiếu , con đúng là quá lương thiện .”
Vu Tiếu chẳng hề lương thiện chút nào :
“Tem phiếu chúng con cần dùng đều để riêng , tem phiếu chúng con giữ cũng chẳng để gì.
Hơn nữa đều là hai họ, cùng ở trong thôn, đổi cho họ thì những lúc chúng con ở bên cạnh cha , họ cũng thể trông nom giúp một chút.”
Kha mẫu đổi cho họ, nhưng một lúc lấy nhiều tem phiếu như , bà thực sự chút nỡ.
tấm lòng của con dâu cũng là vì để cùng chăm sóc họ, bà trái cũng thấy chút cảm động.
Đứa con dâu quả thực là cưới đúng .
“Ái chà, Tiếu Tiếu, hai đứa chắc ăn cơm trưa nhỉ?
Mẹ nấu cho hai đứa bát mì.”
Kha Cảnh Dương bất lực :
“Mẹ, cuối cùng cũng nhớ là bọn con ăn cơm .”
Kha mẫu :
“Ai bảo ngốc thế?
Về tầm giờ mà đưa Tiếu Tiếu tiệm cơm quốc doanh ăn cơm trưa hả?”
Kha Cảnh Dương thấy tủi quá:
“Mẹ , đây là con dâu nhớ quá nên nôn nóng về ngay, đến thời gian tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa cơm trưa cũng chẳng nữa .”
Kha mẫu đây là con trai đang lời để dỗ dành , nhưng bà ngăn việc thích dỗ dành như , thế là bà toét miệng :
“Vẫn là Tiếu Tiếu lương tâm, trông cậy thì cỏ cửa cao quá đầu .”