TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:36:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Mật Hồng nức nở:
“Con ạ, giờ con hiểu chuyện hơn , còn ngang bướng như xưa nữa ... con cúp máy nhé."
Mẹ Chu sợ con gái ngốc nghếch hiểu ý nên dặn thêm:
“Thư gửi con lén một thôi nhé, đừng để ai thấy.
Trong thư mấy chuyện riêng tư của phụ nữ chúng , để khác thấy thì ngại lắm.
Với còn gửi kèm ít phiếu nữa, nên con tự xem thư đấy."
Bà chỉ sợ đứa con khờ khạo rủ khác xem cùng, những chuyện sắp xếp trong thư lộ ngoài.
Thật thấy cũng chẳng , nhưng nhất là nên để ai .
Chu Mật Hồng lời:
“Con nhớ ạ."
Sau khi gọi điện xong, mắt Chu Mật Hồng cứ đỏ hoe mãi, cho đến khi khỏi bưu điện cô mới oà :
“Tiếu Tiếu ơi, giờ mới nhận hồi đó thật điều, bố buồn lòng quá.
Trước đây vì Hàn Giản mà đòi xuống nông thôn, đúng là đồ ngốc."
Vu Tiếu an ủi:
“Bây giờ hết ngốc là .
Trong điện thoại bạn nhắc gì đến chuyện về thành phố ?"
Chu Mật Hồng lắc đầu:
“Không , bảo lén xem thư, đừng để ai thấy.
Mình đoán chắc trong thư gì đó."
Chu Mật Hồng cũng đến nỗi quá đần độn.
Vu Tiếu gật đầu:
“Ừm."
Trong lòng cô cũng thầm vui mừng, nếu nhà họ Chu gửi thư hồi âm và hứa sẽ sắp xếp thì ngày cô về thành phố chắc cũng còn xa.
Khi Vu Tiếu và Chu Mật Hồng đại đội thì trời muộn, ít nhất quá giờ việc một lúc .
Vu Tiếu bảo Chu Mật Hồng , còn cô dắt xe đạp sang nhà đại đội trưởng.
Thực tế, Chu Mật Hồng cũng sang nhà đại đội trưởng cho lắm.
“Vu tri thức về đấy ."
Bà nội Trương thấy cô về, chiếc gùi trĩu nặng lưng cô:
“Mua đồ hả cháu?"
Vu Tiếu đáp:
“Dạ mua ạ, nhưng cháu còn nhờ bà giúp một tay."
Bà nội Trương sảng khoái bảo:
“Nhờ vả gì chứ, chuyện gì cháu cứ ."
Vu Tiếu giải thích:
“Chuyện là thế ạ, hôm qua cháu thưa với đại đội trưởng, để cảm ơn vất vả lên núi tìm cháu, hôm nay cháu mua ít thịt về biếu mỗi một lạng.
tảng thịt to quá cháu thái thế nào cho chuẩn.
Cháu bà nấu ăn ngon, kỹ thuật dùng d.a.o cũng thuộc hàng nhất nhì trong làng, bà giúp cháu thái thịt ạ?"
Chuyện vốn thể nhờ bà Tống, nhưng bà nội Trương là đẻ của đại đội trưởng, để bà chứng kiến thì dường như thỏa đáng hơn.
Bà nội Trương Vu Tiếu khen ngợi thì nén nổi vẻ tự hào, ưỡn ng-ực :
“Vu tri thức cứ yên tâm, việc bà nhất định sẽ giúp.
Danh sách những tìm cháu hôm đó con trai bà thống kê xong từ hôm qua , tính cả thanh niên tri thức nữa là 78 , mỗi một lạng thì cần tám cân thịt.
Bà thấy chỗ thịt cháu mang về chắc cũng tầm hai ba mươi cân đấy."
Vu Tiếu bảo:
“Dạ, cháu cảm ơn bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-71.html.]
Cháu cũng cụ thể bao nhiêu nên cứ mua dư .
Đợi thái thịt xong, đến trưa khi bàn giao nông cụ thì nhờ Trương chia cho luôn ạ?"
Trương Vân Đóa là ghi điểm nên việc bàn giao nông cụ hằng ngày đều do cô phụ trách đăng ký.
Bà nội Trương gật đầu:
“Thế thì tiện quá .
bây giờ đang là mùa đông mà thịt cũng chẳng để lâu , quá ba ngày là hỏng mất, chỗ thịt còn cháu định tính ?
Nếu định kiến gì thì là mắm thịt hoặc thịt hun khói?"
Vu Tiếu đáp:
“Dạ, cháu định nhờ bà Tống thịt hun khói giúp, để cháu gửi về cho ông bà nội ở quê."
Ngay từ đầu cô mua nhiều thịt cũng dự tính như .
Bà nội Trương :
“Tay nghề nấu nướng của bà nội Tiểu Thông đúng là , cháu đúng là phúc ăn uống đấy."
Vu Tiếu mua tổng cộng 30 cân thịt, cô lấy 8 cân để thái thành từng miếng nhỏ, còn 1 cân biếu nhà đại đội trưởng, 1 cân biếu nhà bà Tống coi như tiền công nhờ thịt hun khói, thái thêm 1 cân thịt cộng với 2 cân bánh kẹo mua để tặng Kim Linh.
Số còn cô mang sang nhà bà Tống nhờ thịt hun khói.
Phải thừa nhận rằng thái gần tám mươi miếng thịt cũng khá tốn thời gian.
Bà nội Trương tuổi cao nên Vu Tiếu nỡ để bà thái suốt sợ bà mỏi tay, vì những miếng là do cô tự thái sự chỉ dẫn của bà.
Sau khi thái xong gần tám mươi miếng thịt, Vu Tiếu mang sang văn phòng đại đội.
Ở đó chỉ mỗi Trương Vân Đóa đang tính toán điểm công và đợi tan về trả nông cụ.
Thấy Vu Tiếu xách theo đống thịt lớn tới, mắt cô dán c.h.ặ.t rời.
Ở núi Ao Tử, nhà đại đội trưởng tuy điều kiện nhất nhưng một tháng cũng chỉ ăn thịt một hai .
Giờ đột nhiên thấy nhiều thịt thế , Trương Vân Đóa thể thèm thuồng cho ?
Mặc dù tối qua bố cô nhắc qua chuyện , nhưng khi thấy Vu Tiếu thực sự mang thịt đến là một chuyện khác.
“Vu tri thức."
Trương Vân Đóa lên tiếng chào.
Vu Tiếu :
“Đồng chí Trương , phiền bạn giúp một tay, trưa nay khi đến trả nông cụ, nhờ bạn chia thịt cho những lên núi tìm hôm nhé."
Trương Vân Đóa sảng khoái đáp:
“Được thôi, danh sách bố thống kê từ hôm qua , đến trưa sẽ chia cho họ.
Vu tri thức, bạn khách sáo quá, thật cũng cần thiết thế ."
Chỗ thịt cộng thêm phiếu nữa chắc tốn ít tiền.
Vu Tiếu mỉm :
“Cũng chỉ một thôi mà, dù phiếu thịt để đó dùng thì sang tháng cũng hết hạn.
đồng chí Trương, bạn đính hôn ?"
Hả?
Trương Vân Đóa hiểu Vu Tiếu đột ngột hỏi , nhưng nhắc đến chuyện cưới hỏi, mặt cô khỏi ửng đỏ.
Trong đầu cô hiện lên hình bóng của Hàn Giản.
Từ nhỏ tới lớn, đây là đầu tiên cô thấy một nam thanh niên khôi ngô tuấn tú như , khác hẳn đám trai làng đám thanh niên trấn.
Trương Vân Đóa học hành , nghiệp cấp hai xong lấy suất học cấp ba nên cũng đành nghỉ học.
Xã nơi núi Ao T.ử tọa lạc tổng cộng hơn mười đại đội sản xuất, trường trung học chính là trường trung học của xã.
Những học sinh đỗ cấp ba hoặc trung cấp chuyên nghiệp thể lên thành phố học mà cần suất đề cử, nhưng những thi trượt như cô thì suất của đại đội.
Cô học kém, bố cô dù thương con đến mấy cũng thể thiên vị cho suất đó , nếu khiến dân làng nể phục?
Hơn nữa, năm nào đại đội cũng suất.
Sau khi nghỉ học, cô về ghi điểm cho đội.
Người ghi điểm cũng coi là cán bộ thôn, cán bộ thôn đồng nhưng mỗi năm vẫn 360 cân lương thực và 30 đồng tiền lương, nếu đồng thêm thì lương thực và tiền sẽ tính riêng, nên điều kiện của cô thể là nhất ở núi Ao T.ử .
Lúc rảnh rỗi, cô vẫn đồng việc.