“Vì Vu Tiếu và Trương Vân Đóa đang đợi vải bông nên sạp hàng của Kha đại tẩu, dẫn đến việc Kim Linh và Lâm Ái Dao thấy họ, Kha mẫu lúc nãy cũng vì mà thấy Vu Tiếu.”
Kim Linh và Lâm Ái Dao cũng thấy Vu Tiếu và Trương Vân Đóa, Lâm Ái Dao :
“Vu tri thức, hai đổi thứ gì ?
Tụi tớ đến đổi mắm tương đậu và mắm thịt, mắm tương đậu và mắm thịt của nhà đặc biệt ngon."
Là tri thức cũ hai năm kinh nghiệm xuống nông thôn, Lâm Ái Dao am hiểu về việc họp chợ, đây cũng chẳng đầu cô đến đổi mắm tương đậu và mắm thịt ở chỗ Kha đại tẩu .
Mắm thịt đắt là điều dễ hiểu vì thịt đắt.
mắm tương đậu đắt là vì một là cho thêm dầu, hai là đậu nành hề rẻ.
Đậu nành thể dùng ép dầu, cũng là một trong những nguyên liệu đậu phụ nên đậu nành hề rẻ chút nào.
Lâm Ái Dao và Kim Linh từ trong gùi lấy một cân đậu nành và năm cân gạo, đổi một hũ mắm tương đậu, một hũ mắm thịt, mắm tương đậu và mắm thịt mặn, lúc nấu cơm múc một ít cho bát nhỏ, đó cho thêm nước hoặc thứ khác đặt nồi hấp, thể ăn cả tháng trời.
Vu Tiếu :
“Tớ đổi tất, cả đồ khô hải sản nữa."
Lâm Ái Dao :
“Vậy đổi ít mắm , thơm ngon, nào tớ đến cũng đổi đấy."
Tuy nhiên khi đến đổi cô đều chuẩn sẵn vật tư ở Ao T.ử Sơn mang theo, gạo và đậu nành là mua ở nhà dân trong thôn Ao T.ử Sơn.
Vu Tiếu lắc đầu:
“Tớ thôi đổi nữa , bà Tống cũng mắm thịt, mùi vị cũng ngon lắm, lát nữa về nhờ bà Tống là ."
Hơn nữa cô cũng mang theo đậu nành và gạo, dùng phiếu đổi thì cô cũng chẳng phiếu thịt.
Còn một nguyên nhân nữa là một hũ ăn lâu, cô cũng sợ hỏng.
Lâm Ái Dao xong:
“Cũng đúng, tay nghề nấu nướng của bà Tống cừ."
“Đồng chí nữ ơi, vải bông đến đây, đây là thứ cô cần."
Con gái của phụ nữ trẻ tuổi mang vải bông tới.
Vu Tiếu nhận lấy xấp vải:
“Vân Đóa, vải bông và tất để gùi của cô ?
Gùi của đựng đồ khô hải sản , mùi."
Trương Vân Đóa sảng khoái :
“Tất nhiên là ."
Kim Linh lúc tới, thấy xấp vải bông và tất sạp hàng, mắt cô sáng lên.
Là hiện đại cô cũng thích những thứ từ chất liệu bông:
“Chị dâu ơi, em cũng đổi vải bông và tất , dùng gạo ạ?"
Cô chỉ gạo thôi, nhưng gạo cũng nhiều vì gạo nặng cô cõng bao nhiêu.
Suy nghĩ một chút cô ghé sát tai phụ nữ trẻ tuổi :
“Chị dâu ơi, thể dùng tiền đổi trực tiếp ạ?"
Người phụ nữ trẻ tuổi gật đầu:
“Vải đang ở nhà, để con gái dẫn cô về nhà mà đổi nhé."
Sở dĩ để vải ở nhà là vì dùng tiền đổi thì cái cớ, thuận tiện cho việc dùng tiền đổi ở trong nhà.
Kim Linh và Lâm Ái Dao đến nhà phụ nữ trẻ tuổi, Vu Tiếu và Trương Vân Đóa tiếp tục đổi đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-90.html.]
“Ở đây dây buộc tóc ."
Trương Vân Đóa tìm thấy dây buộc tóc, với Vu Tiếu:
“Dây buộc tóc quá."
Thật chiếc dây buộc tóc chính là dùng dây thun và len thành.
Nếu dùng trực tiếp dây thun buộc tóc thì tóc sẽ quấn dây thun, đau cực kỳ, nhưng dùng len thì sẽ đau nữa.
Len quấn quanh dây thun một vòng, buộc tóc sẽ thấy đau.
Mặc dù và thì vẻ đơn giản nhưng chiếc dây buộc tóc chẳng hề đơn giản chút nào vì len khó quấn, đặc biệt là quấn cho .
Quan trọng hơn là màu sắc của len nhiều, dây buộc tóc thể thành nhiều màu sắc khác .
Ngoài , một dây buộc tóc còn những mảnh vải vụn để trang trí, mảnh vải vụn thành hình nơ bướm, mảnh thành hình bông hoa, mảnh còn thêu hoa văn lên nữa.
Chính vì trí tuệ của loài nên thế giới mới ngày càng phát triển.
Trương Vân Đóa cầm lấy mấy sợi dây buộc tóc:
“Tiếu Tiếu, cô lấy màu gì?"
Cô lấy màu đỏ, còn hai mẫu đính nơ bướm bằng vải vụn nữa.
Vu Tiếu thích loại sạch sẽ thanh nhã, cô chọn dây buộc tóc bằng len màu đen, còn chọn thêm cái nơ bướm màu xám nữa để phối hợp hài hòa hơn với màu sắc quần áo của thời đại .
“ lấy cái , cái đổi thế nào ạ?"
Người phụ nữ bày hàng khẽ:
“Dây buộc tóc bằng len 2 xu một cái, loại nơ bướm thì 3 xu một cái."
Vu Tiếu xong liền chọn ngay 7 chiếc dây buộc tóc bằng len màu đen, hai chiếc dây buộc tóc nơ bướm màu xám:
“Tổng cộng 2 hào, trả thế nào ạ?"
Người phụ nữ kéo cô bé bên cạnh:
“Đi theo con bé về nhà mà trao đổi."
Đây chính là cái lợi của địa phương , nhà ở ngay đây nên những hành động riêng tư thể thực hiện ở trong nhà.
Dùng tiền đổi dây buộc tóc từ nhà xong bước , họ đến khu giao dịch tự do, đường thấy mấy đang vác bao tải lớn hướng về phía khu giao dịch tự do.
Ánh mắt Vu Tiếu tự chủ mà theo họ.
Tuy nhiên bài học từ vụ trộm mộ nên giờ cô chẳng dám vì tính tò mò mà bám theo nữa.
Trương Vân Đóa :
“Tiếu Tiếu, sang sạp hàng của xem chút ?
Ao T.ử Sơn chúng cũng nơi bày sạp riêng đấy, dân Ao T.ử Sơn đều bày sạp ở khu đó."
Vu Tiếu :
“Được chứ, sang xem thử ."
Nơi bày sạp của Ao T.ử Sơn cũng nhiều , Vu Tiếu liếc mắt một cái thấy bà Tống, cô với Trương Vân Đóa:
“Vân Đóa, sang chỗ bà Tống xem chút, lát nữa sang tìm cô nhé."
Trương Vân Đóa :
“Ái, ."
Bên cạnh sạp của bà Tống đều là nhà họ Tống, ví dụ như của Tống Mãn Đường, bà nội đều ở đó cả.
Vu Tiếu bước tới:
“Bà ơi, hôm nay buôn bán thế nào ạ?"