TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 230

Cập nhật lúc: 2025-12-17 09:42:03
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn bóng lưng Bạch Du dần xa, tay Ôn Tĩnh Uyển nắm chặt ghi đông xe đạp, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

**

Đến cơ quan.

Bạch Du gặp Phó chủ nhiệm Hà, mà hôm qua cô thấy mặt. Phó chủ nhiệm Hà bốn mươi lăm, bốn mươi sáu tuổi, dáng trung bình, mang nỗi phiền muộn chung của đàn ông tầm tuổi — hói đầu. Tóc ông hói đặc sắc, đơn giản mà theo lộ trình "nông thôn bao vây thành thị", tóc xung quanh để khá dài vắt ngược lên để che phần hói ở giữa. Nếu gió thì còn , gió thổi một cái là tóc tai xiêu vẹo, lộ mảng hói ở giữa, cảnh tượng chút nỡ thẳng.

Nhờ Trình Phương tiêm t.h.u.ố.c phòng ngừa , cô căng thẳng thần kinh, chuẩn sẵn sàng để "chiến đấu". Ai dè Phó chủ nhiệm Hà tỏ vẻ ôn hòa như gió xuân, những khó cô mà còn khuyến khích: Cô chính là đồng chí Bạch Du nhỉ, xem bài thi của cô , , nhất là đề xuất ở cuối, tính sáng tạo. Đợi Chủ nhiệm Viên về, chúng sẽ dựa đề tài để triển khai một kế hoạch và sắp xếp, đó cô thể suy nghĩ xem đề nghị nào . Tuổi trẻ, cố gắng lên nhé.

Nếu những lời của Trình Phương, Bạch Du chắc chắn sẽ nghĩ mặt là một lãnh đạo . Cô nén sự ngạc nhiên trong lòng, mỉm cảm ơn: Cảm ơn Phó chủ nhiệm Hà, cháu sẽ cố gắng ạ.

Phó chủ nhiệm Hà gật đầu, đó sang chuyện với Ngụy Quang Tông. Một lúc , một cán bộ vội vàng chạy tới: Phó chủ nhiệm Hà, ngày mai công nhân nhà máy đồ hộp sẽ sang tham quan học tập, nhưng bảng tin kỳ vẫn vẽ xong.

Phó chủ nhiệm Hà nổi giận: Chưa vẽ xong thì mau vẽ , từ giờ đến mai vẫn còn thời gian mà.

Cán bộ gãi đầu: đồng chí Lâm phụ trách vẽ bảng tin hôm qua sốt cao, hôm nay cũng , những khác đều đang kẹt việc...

Phó chủ nhiệm Hà khựng , sang Bạch Du và Ngụy Quang Tông: Trong hai đứa ai vẽ bảng tin ?

Mắt Ngụy Quang Tông lóe lên: Cháu cũng giúp, chỉ là cháu việc bao giờ, sợ .

Bảng tin tuyên truyền của tòa soạn tám bảng, nếu vẽ hết chắc chắn mất cả ngày, hơn nữa việc mệt chẳng ích gì. Đơn giản mà cũng chẳng ai nhớ đến công lao, kể đây còn là khác. Ngụy Quang Tông thực chữ bảng đen cực , vẽ cũng hồn, nhưng chuyện tốn công vô ích . Khó khăn lắm mới gặp Phó chủ nhiệm Hà, còn nhiều vấn đề thỉnh giáo ông .

Phó chủ nhiệm Hà gật đầu, đưa mắt Bạch Du. Bạch Du chỉ suy nghĩ một lát gật đầu : Cháu vẽ một chút, chỉ là học bài bản, đây cũng từng vẽ bảng tin, cháu chỉ lo khiến tòa soạn mất mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-230.html.]

Phó chủ nhiệm Hà: Không , cháu cứ mạnh dạn mà , cứ vẽ .

Thực điều ông là công nhân nhà máy đồ hộp sang đây thì mười năm mù chữ, năm còn là bán mù chữ. Nói cách khác, bảng tin vẽ đến mấy cũng vô dụng, giống như đàn gảy tai trâu , chẳng tác dụng gì. Lời đến nước , Bạch Du đành gật đầu nhận nhiệm vụ.

Đợi Phó chủ nhiệm Hà và Ngụy Quang Tông khỏi, Trình Phương mới kéo tay cô nhỏ giọng: Việc mệt vô ích, tốn công chẳng gì, tự rước việc thế? Cái Ngụy Quang Tông khôn hơn cô nhiều, bảo ngay, cô nên học theo mới .

Bạch Du mỉm : Không , cháu mới , nhiều việc một chút cũng là nên mà.

Trình Phương thấy cô ngốc, nhưng chuyện quyết , nhiều cũng vô dụng, vả cũng việc khác bận. Cô dẫn Bạch Du đến chỗ vẽ bảng tin, giới thiệu vài câu vội vã rời .

Bạch Du tám bảng đen lớn, đột nhiên hiểu tại Trình Phương bằng ánh mắt như kẻ ngốc. Diện tích bảng đen lớn hơn cô tưởng, vẽ hết tám bảng thì e là đến giờ tan cũng xong. lúc hối hận cũng muộn, cô cầm phấn lên bắt đầu phác thảo ý tưởng.

Cô cũng nghĩ đến việc công nhân nhà máy đồ hộp đa phần học vấn cao, thẳng là phần lớn thể mù chữ. Nếu bảng tin chi chít chữ nghĩa, họ chắc chắn hiểu, cũng chẳng hứng thú xem. Bạch Du nhớ đến đề xuất về truyện tranh lúc , quyết định coi vẽ bảng tin là một cuộc thử nghiệm.

Sau khi quyết định, cô cầm phấn vẽ nhanh. Câu chuyện cô định vẽ là câu chuyện về Chiếc tàu hùng trong trận hải chiến núi Đầu Môn, kể về sự kiện thật trong trận hải chiến núi Đầu Môn, pháo hạm 414 của Hải quân Hoa Đông trong điều kiện khó khăn địch đông ít, sợ cường địch, lấy tàu nhỏ đ.á.n.h hạm lớn, một b.ắ.n chìm thuyền buồm của địch.

Bảng tin đây phần lớn là bài , nội dung một bảng đen thì hơn 95% là chữ, còn mới vẽ một hai họa tiết liên quan để trang trí, nhưng Bạch Du thì ngược . Từng bảng một cô vẽ qua cơ bản đều là truyện tranh. Tuy là vẽ nhưng cũng chuyện dễ dàng, vẽ xong một bảng là tay Bạch Du mỏi nhừ.

Bạch Du vẽ từ sáng đến chiều mới xong hết tám bảng đen, một câu chuyện cũng vặn kết thúc. Chỗ vẽ bảng tin khá hẻo lánh, suốt thời gian qua một ai đến tìm cô, thế nên cũng chẳng ai vẽ gì lên bảng.

Cô thu dọn phấn thừa, bóp bóp cánh tay đau nhức, ngẩng đầu lên bầu trời. Ánh hoàng hôn phủ kín trung, nhuộm đỏ cả chân trời, những cánh chim về tổ xếp thành hình chữ Nhất, vỗ cánh bay về phía nhà.

Cô đang định cất đồ để về nhà thì thấy một bóng dáng khoác đầy ánh chiều tà đang tiến về phía . Đợi đến gần, Bạch Du mới rõ. Là Giang Lâm.

"Sao qua đây?"

Giang Lâm bước tới, vén lọn tóc rối tai cô: "Hôm nay tan sớm, nên qua đón em."

Loading...