Ngay khi Thẩm Chi Vi húp xong một bát cháo trắng, cổng sân đập vang.
Năm sáu giọng cùng gọi cô từ ngoài cửa: "Thẩm Chi Vi, mau mở cửa, chúng tới thăm đây..."
"Thẩm Chi Vi, tớ là Trương Lan Phương, khỏe ?"
Giọng hình như là của mấy đồng đội thanh niên trí thức .
Thẩm Chi Vi buông bát đũa, bước nhanh mở cửa.
Cửa mở, liền thấy sáu nam nữ thanh niên trí thức tay xách theo đồ đạc, vẻ mặt quan tâm cô, nhao nhao hỏi han.
"Hơi Hơi, bọn tớ tan về, Triệu Đại Trụ tới bắt nạt , chứ?"
"Hơi Hơi, đại đội trưởng mới xử phạt chứ?"
"..."
Trong lòng Thẩm Chi Vi tức thì trào dâng một dòng nước ấm.
Cô , đón bọn họ : "Tớ , đang ăn cơm tối đây, mau ."
Mấy đồng đội thanh niên trí thức là bạn học cùng lớp và bạn cùng trường cùng từ Kinh Thị tới huyện Nam xuống nông thôn cắm đội với nguyên chủ lúc đó.
Tuy bọn họ kết hôn với trong thôn, dọn khỏi khu thanh niên trí thức, nhưng tan tin Thẩm Chi Vi xảy chuyện liền lập tức chạy tới quan tâm cô.
Tình nghĩa bạn học khiến Thẩm Chi Vi xuyên qua cảm thấy chấn động sâu sắc.
"Hai quả trứng gà là gà mái già nhà tớ mới đẻ đấy."
"Nhà tớ còn nửa gói đường đỏ ."
"Tớ mấy mớ rau xanh, mới hái từ đất phần trăm."
"..."
"Cảm... cảm ơn ."
Thẩm Chi Vi vốn định tỏ kiên cường, nhất thời sự quan tâm của bọn họ cảm động, trong lòng cực kỳ ấm áp.
Cô phát hiện một gian siêu thị, vật tư phong phú, ăn mặc lo, nhưng ý của đồng đội cô vẫn chuẩn nhận lấy.
Đợi đến khi thời cơ chín muồi, cô sẽ báo đáp bọn họ.
"Chờ thu hoạch vụ thu chia lương thực xong, sẽ trích một ít cho , hiện tại thể yếu, lúc việc đừng quá cố sức."
Đội trưởng đội thanh niên trí thức Trương Thắng Lợi dặn dò.
Anh lớn hơn các thanh niên trí thức khác hai tuổi, xuống nông thôn ba năm nay vẫn luôn giống như một cả che chở cho đám đàn em .
"Hơi Hơi , đừng học theo bọn tớ, thích thì nhất định đừng miễn cưỡng gả." Lưu Lệ Lệ vuốt cái bụng nhô lên, "Lấy chồng chỉ hưởng phúc mấy ngày, đó đều là ngày tháng khổ cực."
Trong mắt cô lấp lánh ánh nước, dường như muôn vàn hối hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-5-gap-go-dong-doi-thanh-nien-tri-thuc.html.]
"Hơi Hơi, nhất định kiên trì, kiên quyết ở đây lấy chồng, cơ hội thì hãy về thành phố ." Thái Văn Linh lau nước mắt, "Tớ hối hận c.h.ế.t , gả cho một ông chồng thất học, mỗi ngày việc xong về còn nấu cơm cho cả nhà, hầu hạ cha chồng, chăm sóc em trai chồng, mệt c.h.ế.t mệt sống còn ghét bỏ, mắng tớ chân tay vụng về. Trước khi cưới bọn họ cả nhà ngon ngọt dỗ dành tớ, cưới xong bản tính đều lộ hết."
" đấy, một chút cũng chú ý vệ sinh, ăn cơm rửa tay, khi mấy ngày tắm..."
Ngô Mẫn Quyên cũng vẻ mặt ảo não.
"Vợ tớ cũng thế, khi cưới giả vờ ôn nhu hiền thục, cưới xong đanh đá vô cùng, lười nóng tính, cả nhà cô coi tớ như con rể tới cửa ở rể ..."
Nam thanh niên trí thức Lý Duệ Chí cũng nhịn một bụng chua xót.
"Vốn dĩ Tôn Kiên cũng tới thăm , nhưng mụ vợ đanh đá của ngăn cản."
Nữ thanh niên trí thức Trương Lan Phương .
Nam thanh niên trí thức Từ Châu thở dài: "Mấy đứa chúng tớ lúc chính là ý chí đủ kiên định, kết hôn quá qua loa."
"Vương Mỹ Viện ở nhà trông con, rảnh rỗi cũng sẽ tới thăm ."
Nữ thanh niên trí thức Quan Chỉ Tình .
"Trước mắt chồng tớ đối xử với tớ cũng , cũng sẽ thế nào."
Nghe những khác oán giận, cô cũng ẩn ẩn chút lo lắng.
"Ừ, tớ hiểu , cảm ơn quan tâm, tớ thể tự bảo vệ , đừng lo lắng, cũng chăm sóc cho bản nhé."
Thẩm Chi Vi cổ vũ bọn họ: "Mọi tuy rằng kết hôn, rảnh rỗi vẫn thể tiếp tục sách học tập, chừng ráng chịu đựng thêm mấy năm, tương lai khôi phục thi đại học, còn thể thông qua thi đại học đổi vận mệnh."
Bọn họ cùng đến từ Kinh Thị, hoặc là bạn cùng lớp hoặc là bạn cùng trường lớp bên cạnh.
Tại thôn Điền Lĩnh lao động ba năm, đồng đội thanh niên trí thức cùng nguyên chủ thiết lập tình bạn thâm hậu, mà hơn cả .
Là xuyên việt, Thẩm Chi Vi ít thanh niên trí thức nhờ tham gia thi đại học mà đổi vận mệnh công nhân và nông dân, trở thành giáo sư đại học, học giả, nhân viên nghiên cứu, tỏa sáng rực rỡ ở các lĩnh vực, trở thành trụ cột vững vàng cho sự phát triển của quốc gia.
Thẩm Chi Vi hy vọng bọn họ cũng thể khỏi ngọn núi lớn , cuộc đời hơn, cho nên nhắc nhở đôi chút.
"Ừ, hy vọng ."
Trương Thắng Lợi trầm giọng : "Nếu cả đời trói buộc ở đây việc nhà nông thì thật sự là cam lòng."
"Haizz, đôi khi tớ đều chạy trốn về, nhưng xuống nông thôn xong hộ khẩu liền chuyển tới đây, về thành phố sẽ biến thành dân hộ khẩu, cũng việc , thật là mệnh khổ a." Trương Duệ Chí vẻ mặt đau khổ.
Quan Chỉ Tình nữa dặn dò: "Hơi Hơi, nếu việc gì thì tớ đây, chăm sóc bản , nếu gặp ai khó dễ , nhất định cho bọn tớ , bọn tớ sẽ chống lưng cho ."
"Chúng tớ nhập hộ khẩu ở đây, cũng thành gia lập thất , hỗ trợ lẫn ."
"..."
Bọn họ dặn dò xong đều dậy cáo từ.
Thẩm Chi Vi tiễn bọn họ cửa, bóng lưng bọn họ kết bạn rời , cảm khái tình nghĩa thâm hậu .
Cô âm thầm quyết định, nhất định sẽ để những đồng đội quan tâm chôn vùi tại nông thôn chịu khổ.