Thẩm Chi Vi nấu xong lạnh, để nguội bớt mới rót thùng nhỏ, bỏ thêm mấy cái ly nước, đậy nắp , chuẩn để ba em nhà họ Giang buổi chiều mang ruộng.
Chuẩn nhiều nước , những khác cũng thể uống.
Thẩm Chi Vi còn thêm chút mật ong .
Hương vị lạnh tồi, Giang lão thái thái nếm thử tán thưởng thôi: “Tiểu Thẩm, lạnh hương vị thực ngon a.”
Thẩm Chi Vi : “Giang nãi nãi, ngày mai cháu cho ngài thạch sương sáo, hương vị càng .”
Thạch sương sáo dùng gạo tẻ phụ liệu, phía Thẩm Chi Vi là vì dám để Lưu Lệ Lệ cảm thấy xa xỉ, hiện tại Giang lão thái thái mang theo nhiều gạo tẻ tới như , lấy hai ba cân gạo tẻ thạch sương sáo cũng sẽ nghi ngờ.
Giang lão thái thái là hướng tới: “Được a, thạch sương sáo thật nhiều năm ăn qua, trời nóng như , nghĩ đến liền thèm.”
Thẩm Chi Vi : “Vâng, chính là hái một ít lá sương sáo trở về, đợi lát nữa cháu hái cỏ thỏ, thuận tiện cùng hái chút trở về.”
Giang lão thái thái nhảy nhót : “Vậy cùng cháu, mấy năm nay đều ở trong thành, nhớ khí cùng quả dại núi lớn.”
Thẩm Chi Vi đáp ứng : “Được ạ, cùng , hiện tại trời còn nóng, chúng 3 giờ rưỡi hãy .”
“Vậy quyết định thế nhé, xem ba đứa con trai của nghỉ ngơi .”
Giang lão thái thái mới đến cửa ký túc xá, liền một trận động tĩnh rời giường, ba em nhà họ Giang sửa sang quần áo, mở cửa tới.
“Mẹ, nghỉ trưa ?”
Giang lão thái thái vui tươi hớn hở : “Ta hôm nay gì cũng , tinh thần lắm, cần nghỉ trưa. Các con đây là chuẩn xuất công lao động ? Tiểu Thẩm nấu một thùng lạnh, các con mang xuống ruộng cùng các thôn dân chia uống.”
“Vâng ạ.”
Thẩm Chi Vi động tĩnh, từ phòng bếp xách thùng lạnh .
“Các vị lãnh đạo, nước đều ở trong thùng , để bốn cái ly nước.”
“Được, cảm ơn Tiểu Thẩm.”
Giang lão thái thái nghĩ đến cái gì, lập tức : “Tiểu Thẩm a, cháu hiện tại bắt đầu cần xưng hô bọn họ là lãnh đạo, cháu liền gọi bọn họ là chú thì , dù cháu đều đồ của .”
Lão Tam Giang Hải Ninh hỏi: “Mẹ, thu đồng chí Tiểu Thẩm đồ , dạy cái gì a?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-cuoc-doi-du-doi-cua-nu-tri-thuc-xinh-dep-lay-chong-tho-han/chuong-72-ve-sau-goi-bon-ho-la-chu-lien-duoc.html.]
Giang lão thái thái đắc ý : “Kia đương nhiên là dạy con bé quyền cước công phu, hiện tại đ.á.n.h giặc, bằng còn dạy con bé b.ắ.n s.ú.n.g , một cô nương chút vũ lực phòng vẫn là tất yếu. Tiểu Thẩm, về cũng nên gọi cháu là Vi Vi , như gọi chúng cận chút. Ba ông chú của cháu, cháu hiện tại cũng sửa miệng gọi .”
Giang Hải Dương cùng Giang Hải Chính ngược thực vui mừng, nghĩ thầm, nhận đứa cháu gái lớn như , về Tiểu Thẩm cũng thể càng tận tâm chữa bệnh cho , huống chi cô nương xác thật tồi, về hảo hảo tài bồi tiền đồ vô lượng.
Chỉ Lão Tam Giang Hải Ninh chút quá tình nguyện, mới động tâm tư theo đuổi Thẩm Chi Vi , như thế nào lập tức cùng Tiểu Thẩm biến thành quan hệ chú cháu, về còn xuống tay thế nào.
Bất quá nghĩ , rốt cuộc quan hệ huyết thống, vẫn là thể theo đuổi mà, hơn nữa tiên gọi là chú, coi như lời .
Thẩm Chi Vi liền gọi một tiếng: “Chú Giang cả, chú Giang hai, chú Giang ba.”
“Ừ.” Ba em nhà họ Giang đồng ý.
Đặc biệt là Giang Hải Ninh, hiện tại xem bộ dáng lược thẹn thùng của Thẩm Chi Vi, trong lòng càng là thích.
Quả nhiên khi động tâm động niệm, nụ cử chỉ của nha đầu xem ở trong mắt đều cảm giác giống .
“Vậy về chúng cũng liền theo gọi cháu là Vi Vi.”
“Vâng.”
“Mẹ, Vi Vi, chúng con lao động đây.”
Ba em nhà họ Giang mang mũ rơm cùng công cụ, xách theo thùng lạnh tới ruộng lúa lao động buổi sáng.
Hơn mười phút , trưởng đội sản xuất cũng gõ vang tiếng chuông hiệu lệnh xuất công lao động.
Không bao lâu, các xã viên sôi nổi mang theo công cụ lao động cùng ấm nước hướng ruộng lúa xuất phát.
Tiêu Cương ở đồng ruộng thấy Lưu Lệ Lệ, hướng cô thuật lời của Thẩm Chi Vi.
“Lưu thanh niên trí thức, cô giữa trưa về thanh niên trí thức viện Thẩm thanh niên trí thức lo lắng, buổi chiều kết thúc công việc nhớ trở về, Thẩm thanh niên trí thức cô nấu cơm chiều cho cô.”
Anh thấy Lưu Lệ Lệ do dự, bổ sung : “Mấy cán bộ cơm chiều liền sẽ về huyện thành, Giang lão thái thái sẽ ở , bà bình dị gần gũi, cô cũng cần tránh.”
“Vâng, , buổi chiều kết thúc công việc xong sẽ về.”
Lưu Lệ Lệ lúc mới đ.á.n.h tan băn khoăn, vui mừng đồng ý.