Mọi xe đều nín thở, im lặng quan sát, chuyện như thế , họ từng thấy bao giờ.
Một vài cô gái trẻ đều Khương Trân với ánh mắt ngưỡng mộ, ngưỡng mộ yêu thương cô đến , dám quỳ xuống mặt bao nhiêu , thể thấy là thật lòng yêu cô . Người đàn ông sẵn lòng trao tình cảm chân thành như , còn nhiều nữa!
Thật sự quá cảm động.
Từng một nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Trân, nhỏ: “Ở bên , ở bên !”
Chỉ hận thể thế cô .
những chút kinh nghiệm thì nhíu mày, vô cùng coi thường màn kịch của Trần Kiến Thành, một thằng đàn ông, mềm xương như ? Quỳ trời quỳ đất quỳ cha , thể vì cái gọi là tình yêu mà quỳ xuống? Lại còn ở nơi như thế ?
Mất mặt hổ!
Thật là mất mặt hổ!
Có những lớn tuổi hơn còn cảm thán, nếu nhà một đứa con trai như , thì chỉ hận thể đ.á.n.h gãy chân ch.ó của nó, để nó quỳ.
“Đây là cái gì, đàn ông là trang nam t.ử hán đội trời đạp đất, cái kiểu ẻo lả mở miệng là yêu thương quỳ một phụ nữ, thật là mất mặt hổ.” Có một đồng chí lớn tuổi thật sự nổi nữa, : “Cậu mau dậy, nam nhi gối vàng, đây là cái gì.”
“ ! Từ đến nay đều là cha đặt con đấy, như thế , cha sẽ tức giận đến mức nào?”
Cũng giúp Trần Kiến Thành phản bác: “Bác ơi, lời của bác đúng , cái gì mà cha đặt con đấy? Đó là hủ tục của xã hội cũ, bây giờ là hôn nhân tự do. Chỉ cần tình cảm, là thể vượt qua khó khăn để ở bên . Những gì bác đều là lối cũ .”
“Cô gái thế, cô xem, một trai trẻ mặt bao nhiêu mà ‘bụp’ một tiếng quỳ xuống một cô gái, thế thể thống gì ?”
“Sao thể thống gì? Đấu tranh vì tình yêu, đây là điều đáng ca ngợi bao!”
Đám đông xem chia thành hai phe cãi , nhường , cũng nhường .
Trần Kiến Thành ngờ ủng hộ như , ngay lập tức cảm thấy cái quỳ của thật quá đúng đắn, tỏ một bộ dạng càng thêm thâm tình, : “Khương Trân, tấm chân tình của , ngoài đều thấy, chẳng lẽ em thấy ? Chẳng lẽ cứ để moi t.i.m cho em xem ?”
Trần Thanh Dư nhỏ: “Có Tỷ Can , moi t.i.m là c.h.ế.t đấy.”
“Phụt!”
“Lời cũng đúng!”
“Ha ha ha ha!”
Trần Kiến Thành thật sự ghét c.h.ế.t Trần Thanh Dư, đây là khoảnh khắc tỏ tình sâu như biển của , mà là một kẻ phá đám.
Hắn chằm chằm Trần Thanh Dư, : “ gì để với cô, cô cũng đừng gần , thấy cô! Chúng chẳng tình cảm gì cả. Cô cũng đừng ở đây giả chị gái, từ nhỏ cô ở nhà, lớn lên tự lén lút lấy chồng, bây giờ đừng giả với . Không thấy buồn ? Chính cô cũng là lén lút trộm sổ hộ khẩu để kết hôn, còn quản qua với ai?”
Không là phá đám ?
Hắn cũng phá đám.
Trần Thanh Dư sợ.
Cô chỉ mong một hình tượng lụy tình, như thật sự tiết kiệm ít phiền phức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-cuoc-song-cua-qua-phu-o-dai-tap-vien/chuong-186.html.]
Cô tha thiết Trần Thanh Dư, : “Đại , em hiểu lầm chị , em thật sự hiểu lầm chị , là chia rẽ quan hệ của hai đứa, chị cũng phá hoại quan hệ của hai đứa. Chị là hy vọng em tìm tình yêu đích thực! Chính vì chị tìm yêu nhất, nên chị mới thích một là như thế nào, cũng tâm ý của em, cho dù cả thế giới về phía em, chị cũng sẽ về phía em, cho dù em vì tình yêu mà đối đầu với cả thế giới, chị đều hiểu, chị thật sự đều hiểu. Bởi vì, tình yêu chính là , chị cũng yêu rể của em nhất!”
Đám đông xem: “…………………………”
Ủa , nhà các vấn đề gì !
Vốn tưởng chị coi như bình thường, hóa , chị cũng chút lụy tình kỳ quặc?
Đây là chuyện gì !
Ngay cả Trần Kiến Thành cũng cảm thấy, những lời của Trần Thanh Dư khiến nổi da gà!
Hắn tức giận : “ cần cô về phía , tình yêu của , tự thể bảo vệ, cô là cái chổi mau cút xa , thấy cô là phiền.”
Trần Thanh Dư tỏ tủi .
Cô nhẹ giọng: “Chị hiểu, chị hiểu sự kiên cường của em, sự khó xử của em, chị em thật lòng đối xử hung dữ với chị như , em là vì mất tình yêu mà quá đau lòng…”
Hì hì, mặc dù kịch bản Quỳnh Dao sến súa, nhưng cô diễn vẫn nhập tâm!
Trần Thanh Dư càng diễn càng vui, lóc thút thít, tủi : “Sao em thể đối xử với chị lạnh lùng như ? Chị là hiểu tình yêu của em nhất mà!”
Trần Kiến Thành ghê tởm đến mức cơm tối hôm qua cũng sắp nôn , lạnh lùng : “Cô là cái thá gì, cần cô hiểu ? Ai mà vô dụng như cô, một công việc cũng giữ , cô chính là đồ vô dụng!”
Trần Thanh Dư vội vàng: “Không , , là chị , em hiểu tình yêu của chị, em hiểu sự kiên trì của chị, em cũng hiểu tấm lòng của chị dành cho Tuấn Văn, chị bằng lòng nhường công việc cho chồng, chị nghĩ Tuấn Văn ở trời linh thiêng, nhất định sẽ vui khi chồng tuổi già chỗ nương tựa.”
Nói đến đây, cô rưng rưng nước mắt : “Đại , em tiền ?”
Chủ đề chuyển đột ngột, còn đang về tình yêu ? Sao bây giờ liên quan đến tiền ?
Vay tiền?
Đừng hòng!
Trần Kiến Thành: “Cái quái gì ?”
Mộng Vân Thường
Trần Thanh Dư tha thiết: “Mẹ chồng chị quản lý gia đình, chị eo hẹp, em thể giúp đỡ chị một chút ?”
Trần Kiến Thành tròng mắt trợn lên như sắp rơi , gào lên: “ tiền! một xu nào!”
Bản còn đủ tiêu.
Hơn nữa, Trần Thanh Dư cô là cái thá gì, mà dám vay tiền!
“Sao cô mặt mũi mở miệng !”
Trần Thanh Dư cúi đầu, yếu đuối như cành liễu gió: “Em là em trai của chị mà, bố , em trai, sẽ chỗ dựa ? Em trai, tuy chúng cùng một , nhưng chúng cùng một bố mà! Em giúp chị ?”