Thấy ?
Mai thẩm t.ử sắp đói lả , chỉ chờ bữa thôi, ăn hết bốn cái bánh bao .
So với sự "đao quang kiếm ảnh" ở bàn của họ, các bàn khác cũng hề kém cạnh, ai nấy đều vung đũa lia lịa, động tác nhanh như chớp. Hiếm khi ăn một bữa ngon lành thế , thể tranh giành cho .
Trong lúc các bàn đang điên cuồng tranh giành đồ ăn, bên Trần Thanh Dư dẫn hai đứa nhỏ ăn quán.
Đây là đầu tiên Trần Thanh Dư đến Đông Lai Thuận, cô nhẩm tính phiếu lương thực và phiếu thịt trong tay, đủ!
Trần Thanh Dư gọi thẳng hai cân thịt, gọi thêm lặt vặt đủ thứ. Tuy ba con họ ăn mặc tươm tất cho lắm, nhưng thật, thái độ của nhân viên phục vụ đối với họ cũng khá , vì họ xách theo một cái xô câu cá.
Ai câu cá mà ăn mặc đẽ bao giờ.
Thấy họ gọi nhiều đồ, nhân viên càng gì thêm.
Trong khu tập thể "đao quang kiếm ảnh" tranh giành đồ ăn, thì ba con họ đang ăn thịt thơm nức mũi.
Tiểu Giai và Tiểu Viên ăn đến mức mày bay phất phới, Tiểu Viên ôm bát của ăn lẩu dê, miệng nhỏ phồng lên, lí nhí :"Mẹ ơi, ngon quá, ngon thật sự luôn."
Trần Thanh Dư:"Vậy Tiểu Viên của chúng ăn nhiều một chút nhé."
"Dạ." Cô bé đáp một tiếng, nở nụ ngọt ngào. Trần Thanh Dư cũng hề thiên vị, gắp cho Tiểu Giai một đũa, :"Tiểu Giai của chúng cũng ăn nhiều nhé."
Tiểu Giai:"Vâng ạ, con là đàn ông, ăn thật nhiều để cao lớn bảo vệ và em gái."
Trần Thanh Dư:"Ồ, ngoan quá."
Tốc độ ăn của Trần Thanh Dư cũng hề chậm, cô thầm nghĩ, thịt dê thời đặc biệt thuần tự nhiên, là do cô thiếu dầu mỡ. Cô chỉ cảm thấy món thịt dê ngon đến mức bùng nổ, thật sự quá tuyệt vời.
Hu hu, quả nhiên con ăn thịt mới thấy thỏa mãn.
Ba con ăn uống thỏa thích, miệng đầy dầu mỡ, Tiểu Giai vui vẻ đung đưa đôi chân nhỏ, chân chạm em gái, Tiểu Viên với trai, hề ảnh hưởng đến việc ăn uống. Ba con ăn khá nhiều, cả thịt lẫn rau đều ăn ít. Cuối cùng còn cho mì nồi, cũng ăn sạch sẽ.
Trần Thanh Dư:"Phù~"
Quả nhiên ở thời ăn những món ngon như , vẫn tích phiếu.
Tuy tiêu tiền cũng thấy xót, nhưng thật sự đáng.
Trần Thanh Dư hiếm khi ăn no uống đủ, xoa xoa bụng, :"Chúng về nhà, tắm nhé?"
"Vâng ạ!"
Trần Thanh Dư:"Đi thôi!"
Đừng thấy ngày nào cô cũng câu cá, nhưng thực thời gian câu cá chỉ nửa ngày, chứ cả ngày dầm dề bên bờ sông. Ba con cùng ngoài, bao xa thì gặp một quen, ai khác chính là Đường Ngọc Thiền.
Nhân viên bán hàng ở quầy xe đạp của hợp tác xã cung tiêu.
Cô đeo một chiếc túi nhỏ ngang qua, chạm mặt ba con Trần Thanh Dư, Đường Ngọc Thiền gọi:"Trần Thanh Dư."
Hai trao đổi tên họ với , nên quen .
Trần Thanh Dư:"Tiểu Đường ."
Đường Ngọc Thiền hít hít mũi, ngửi thấy mùi thịt, Đông Lai Thuận ở xa, :"Các chị đến Đông Lai Thuận ?"
Trần Thanh Dư gật đầu:" , vị ngon thật, ngon thì ngon thật, nhưng tiếc là một dùng hết phiếu tích góp. Lần ăn là khi nào."
Mộng Vân Thường
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-cuoc-song-cua-qua-phu-o-dai-tap-vien/chuong-287.html.]
Đường Ngọc Thiền bật , xong, bí ẩn ghé sát Trần Thanh Dư, :"Nếu chị phiếu để ăn cơm cũng thôi."
Trần Thanh Dư khẽ nhướng mày, nhỏ:"Cô xem."
Đường Ngọc Thiền:"Chị dọc theo con phố về phía , qua hai con ngõ, một nhà dán chữ 'Phúc' cửa, nhà đó là một quán ăn nhỏ."
Cô đầy ẩn ý:"Không cần phiếu."
Trần Thanh Dư hiểu ngay lập tức.
Quả nhiên thời nào cũng to gan.
Cô hạ giọng:"Người thể tùy tiện cho ?"
Đường Ngọc Thiền:"Chị cứ là Tiểu Đường ở hợp tác xã cung tiêu giới thiệu, họ sẽ cho chị . Đồ ăn nhà họ lẩu, nhưng các món xào cả cá lẫn thịt, ngon lắm. Chỉ là giá cả rẻ, nếu chị hứng thú thì đến thử xem."
Đường Ngọc Thiền nhỏ hơn:"Nhà họ cũng thu mua đồ."
Cô cái xô của Trần Thanh Dư, trong xô mấy con cá lớn nhỏ đang quẫy đuôi, vẫn c.h.ế.t.
Trần Thanh Dư bừng tỉnh, ghé sát Đường Ngọc Thiền nhỏ:"Cái để dành cho nhà ăn, nếu đổi thì nhà ăn gì."
Đường Ngọc Thiền ngẩn , nhưng cũng thêm gì. Cô vốn tưởng Trần Thanh Dư ngày nào cũng câu cá là để lén bán cá kiếm thêm thu nhập, ngờ cô bán. họ cũng quá thiết, tuy ngày nào cũng gặp, , Trần Thanh Dư chiều nào cũng đến hợp tác xã cung tiêu ngắm xe đạp.
cũng chỉ là trao đổi tên họ, tính là quen. Có lẽ cũng tin tưởng cô, thật mà thôi.
Nụ của cô nhạt vài phần, :"Vậy , chị tự xem , đây."
Trần Thanh Dư:"Ừ, cô cẩn thận."
Hai vẫy tay chào , Trần Thanh Dư :"Đi thôi, chúng về nhà, về nhà ướp cá, mùa đông sẽ cá ngon để ăn."
Tiểu Giai:"Con giúp việc."
Trần Thanh Dư:"Được thôi."
"Con cũng giúp." Tiểu Viên mềm mại, luôn cùng chiến tuyến với trai.
Trần Thanh Dư:"Được ."
Đường Ngọc Thiền thấy, đầu liếc một cái, nhưng cũng nghĩ nhiều.
Hôm nay Trần Thanh Dư mua bốn con cá, câu ba con, lớn nhỏ, nhưng thu hoạch . Từ khi bắt đầu câu, mấy con mèo hoang trong con ngõ nhà Trần Thanh Dư thường xuyên lượn lờ quanh khu tập thể của họ. May mà những con mèo từ nhỏ là mèo hoang, "xã hội", thường thì nếu ai tấn công điên cuồng, chúng sẽ tấn công .
"Vâng ạ!"
Tiểu Giai và Tiểu Viên hôm nay ăn hai bữa ở quán, còn đến Đông Lai Thuận trong truyền thuyết, hai đứa trẻ đều mãn nguyện. Chúng là những đứa trẻ dễ thỏa mãn, mỗi ngày mắng, ăn no, là chuyện vui nhất .
Ba con cùng về nhà, bước ngõ thấy tiếng ồn ào, âm thanh náo nhiệt phát từ khu tập thể của họ. Mắt Trần Thanh Dư sáng lên, :"Đi nhanh lên."
"Vâng ạ!"
Hai đứa nhỏ vội vàng theo , đôi chân ngắn cũn cỡn bước thoăn thoắt.
Trần Thanh Dư nhanh, bước sân, lúc quá trưa, vẫn tan tiệc, vẫn tụ tập với , vô cùng náo nhiệt. Vì uống rượu, mấy đồng chí nam nữ đặc biệt phấn khích, giọng oang oang, cũng khoa tay múa chân.