TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:23:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế giới của bà chính là xoay quanh một đàn ông, suy nghĩ đều là vì đàn ông, liền cảm thấy tất cả phụ nữ thế giới đều như .

Ninh Yên ngoảnh mặt ngơ, uống một ngụm , ưu nhã mà thong dong.

Lục trường xưởng ha hả: “Tiểu Nghiêm, vị hôn thê của thú vị, phong cách khác biệt với .”

Nể mặt Nghiêm Lẫm, cô thích c.h.é.m gió, khoác, nhưng ấn tượng về cô lắm.

Nghiêm Lẫm thể suy nghĩ của những , trong lòng tức giận thôi, nhưng mặt nhàn nhạt: “Cô đây là tự khiêm tốn .”

Phương Minh Ninh Yên thông minh, nhưng Nghiêm Lẫm bênh vực cô như .

“Không ngờ là Nghiêm Lẫm như .”

Nghiêm Lẫm nhạt: “Cô trong một tháng giải quyết khó khăn sinh hoạt của hàng trăm , trong vòng nửa năm để những dân làng nghèo rớt mồng tơi ăn no.”

Ra vẻ vô hình, mới là đỉnh nhất.

Mọi kinh ngạc, dám tin Ninh Yên.

Phương Minh đều kinh ngạc, chỉ Ninh Yên là ngoài mua sắm, con gái dám một ngoài mua sắm khá lợi hại .

“Cô gì?”

Nghiêm Lẫm thích khoe khoang, nhưng bây giờ trong lòng thoải mái.

“Bước thứ nhất, dẫn dắt dân làng mở một xưởng đậu phụ, từ đến , là một tay cô tạo dựng. Bước thứ hai đem sản phẩm từ đậu nành bán phạm vi tỉnh, dễ như trở bàn tay lấy mấy xưởng quốc doanh lớn của tỉnh thành, đều là cô đích kết nối.”

Anh khuôn mặt khiếp sợ của , trong lòng cuối cùng cũng thoải mái.

“Đương nhiên, điều đối với cô còn đơn giản hơn cả uống nước, một điểm khâm phục, lấy vật đổi vật đều từng , nhưng cô thể hoa, dùng sản phẩm từ đậu nành đổi lấy vật tư cần thiết với đơn vị hợp tác, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, cô dẫn dắt của đại đội sống những ngày tháng nấy.”

Đỉnh ?

Mọi đều chằm chằm Ninh Yên, tuổi còn trẻ như cũng quá yêu nghiệt .

Nghiêm Lẫm còn chê đủ: “ , Ninh Yên, nhớ lúc ăn tết xưởng đậu phụ của các phát nhiều phần thưởng cho nhân viên nhỉ, em ?”

Anh khác thường vẻ, Ninh Yên thầm đến đau bụng, vui quá mất.

“Phần thưởng là phát theo hiệu quả, ai bản lĩnh đó lấy, doanh bán hàng năm ngoái của nhất, dựa thực lực để chuyện.”

Tầm mắt Nghiêm Lẫm rơi cổ tay cô: “Đồng hồ của em là phần thưởng ?”

Ninh Yên sửng sốt một chút: “Không , là lãnh đạo công xã thưởng cho , thưởng cho phát minh máy gặt, lấp đầy trống trong nước.”

Mọi : …

Bọn họ là ai, bọn họ đang ở , bọn họ đang gì?

Từng chữ đều hiểu, nhưng ghép với thì hiểu.

Sao cô ngay cả việc phát minh cũng ? Còn lấp đầy trống trong nước, điều lợi hại đến mức nào.

Nhìn cô đến 20 tuổi, lấy nhiều bản lĩnh như ?

Nghiêm Lẫm cố ý hỏi: “Vậy xưởng phát cho em phần thưởng gì?

Trong mắt Ninh Yên là ý : “Máy may, xe đạp, những thứ dùng đến, đợi năm nay , tìm kiếm mấy cái tivi, đen trắng cần, TV màu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-148.html.]

Khẩu khí thật lớn, những bọn họ đều TV màu.

, ai dám mạo chỉ trích cô khoác.

A Hoa tẩu t.ử đảo mắt: “Các là nông thôn ? Sao thể điện? Cô mua TV màu cũng vô dụng thôi.”

Ninh Yên vuốt vuốt mái tóc, vẻ mặt thản nhiên: “Trước đây , đến thì .”

A Hoa tẩu t.ử theo bản năng hỏi: “Ý gì?”

Ninh Yên nhẹ nhàng bâng quơ : “Không đèn điện thể sách buổi tối, chút vui, cho nên tự một trạm thủy điện nhỏ, tự cấp tự túc, đại đội chúng đều thể dùng điện, mở xưởng cũng thể nhận sự hỗ trợ về mặt điện lực.”

Cô văn văn tĩnh tĩnh, dùng giọng điệu thản nhiên nhất, những lời đỉnh nhất.

Mọi : …

Nói cách khác, cô tự một trạm thủy điện, tự phát điện?

Cô đây là lên trời .

Phương Minh giơ ngón tay cái lên: “Em dâu, em quá lợi hại , thảo nào Nghiêm Lẫm mắt cao hơn đầu trúng em.”

Ninh Yên liếc Nghiêm Lẫm một cái: “Đâu , vẻ nội tâm, may quần áo, việc nhà cũng qua loa đại khái.”

Mọi nhịn ha hả.

“Cô bản lĩnh như , còn việc nhà gì nữa.”

, sự thông minh tài trí nên dùng sự nghiệp, việc nhà ai cũng thể , đàn ông cũng thể mà.”

Người đặc biệt thực lực luôn thể nổi bật, ai sẽ để ý đến tuổi tác và giới tính của đối phương chứ.

Phương Minh ngưỡng mộ thôi, bản Nghiêm Lẫm là nhân trung long phượng, vị hôn thê là đại tài nữ thông minh tuyệt đỉnh như .

“Nghiêm Lẫm, chợt cảm thấy xứng với Ninh Yên.”

Nghiêm Lẫm bực tức lườm một cái, ngậm miệng.

Tiếp theo bầu khí vô cùng hòa hợp, nhao nhao bắt chuyện với Ninh Yên, ngóng những chuyện đó của cô.

Ninh Yên hào phóng tự nhiên, tiến thoái chừng mực, năng nội dung, khiến khỏi cô bằng con mắt khác.

Một bữa cơm trôi qua, chủ khách đều vui vẻ.

Vợ chồng Lục trường xưởng đích tiễn nhóm ngoài, đường , Lục trường xưởng nhịn hỏi: “Đồng chí Ninh Yên, cô giúp nghĩ cách xem, nông trường nên quản lý như thế nào?”

Ông chuyển từ bộ chỉ huy quân sự sang, kinh nghiệm liên quan.

Lâm trường xưởng đây cho chướng khí mù mịt, kinh doanh nông trường dựa sở thích của ông .

Ninh Yên sửng sốt một chút: “ hiểu lắm về mảng nông trường.”

Lục trường xưởng cảm thấy cô là bản lĩnh lớn, cho chút ý kiến cũng mà: “Không , chúng cứ chuyện riêng tư thôi.”

Thấy ông thành ý như , Ninh Yên cũng tiện từ chối, nghiêm túc suy nghĩ nửa ngày: “Vậy cứ bừa vài câu, nông trường chỉ là trồng trọt, mà còn kinh doanh, ưu nhược điểm , điều cần khảo sát, đó định quy hoạch và sắp xếp chi tiết, tập hợp trí tuệ của …”

 

 

Loading...