TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:25:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Liễu vô thức tìm kiếm, chỉ tìm thấy một tờ giấy, một ngày tháng năm sinh, đứa bé mới ba tháng tuổi?

Đầu óc Dương Liễu trống rỗng, bà dù ngốc đến cũng hiểu ý nghĩa là gì.

“Đứa bé là trẻ bỏ rơi? Mẹ nó cần nó nữa?”

Ninh Yên vô cùng bất lực, “Mẹ, ngoài cẩn thận việc, nên đụng những thứ nên đụng, đừng chuyện với lạ.”

nhắc nhở , tàu hỏa kẻ lẫn lộn, cẩn thận lúc nơi.

“Mẹ tưởng…” Dương Liễu cả đều .

“Được .” Bây giờ gì cũng vô ích, Ninh Yên chỉ giải quyết vấn đề, “Mẹ, giao đứa bé cho nhân viên phục vụ .”

“Đồng chí nhân viên phục vụ, phiền các vị giúp đứa bé tìm nhà.”

Nhân viên phục vụ thấy nhiều, đầu gặp chuyện như , bất lực thở dài.

“Đưa cho .”

Dương Liễu do dự một chút đưa đứa bé qua, đứa bé oa một tiếng , miệng nhỏ ngừng cử động, trông đáng thương.

Bà vội vàng ôm đứa bé dỗ dành, dỗ mãi vẫn nín, trong toa xe ồn ào, xen lẫn tiếng của đứa bé, Ninh Yên đau cả đầu.

Nhân viên phục vụ thấy , “Đây là đói , tìm chút gì cho đứa bé ăn.”

Dương Liễu chút do dự , “ sữa bột, pha cho nó một bát.”

Nhân viên phục vụ vô cùng vui mừng, “Vậy thì quá, chị dâu, phiền chị .”

“Nên mà.”

Trong toa xe, Dương Liễu bận rộn ngừng, lúc thì pha sữa cho đứa bé, lúc thì dỗ đứa bé, lúc thì lau mặt cho đứa bé.

Bà tự bận rộn đủ, còn sai Tiểu Tứ chạy tới chạy lui.

Khó khăn lắm mới dỗ đứa bé ngủ, Dương Liễu mới xuống thở một .

Ninh Yên thấy, bình luận gì.

Nhân viên phục vụ thấy Dương Liễu chăm sóc đứa bé , thành khẩn yêu cầu bà chăm sóc thêm hai ngày nữa, họ để chăm sóc đứa bé.

Dương Liễu đồng ý ngay, bận rộn quanh đứa bé.

May mà, đứa bé ăn xong là ngủ, ngủ dậy là ăn, mấy quấy .

Ninh Yên nhân cơ hội hiếm , hỏi thầy Đặng vấn đề, thầy Đặng cũng rảnh rỗi, thấy cô năng khiếu, học nhanh, vui lòng dạy cô.

Một dạy nghiêm túc, một học nghiêm túc, mấy ngày Ninh Yên học ít.

Cô bỏ tiền mua đồ ăn tàu, mời thầy Đặng ăn.

Thầy Đặng dám ăn, liên tục từ chối, nhưng Ninh Yên coi như là học phí, để cô tròn bổn phận của học trò.

năng khéo léo, miệng ngọt, luôn thể khiến ch.óng mặt.

Thầy Đặng ăn xong đồ ăn mới phản ứng , hổ càng tận tâm dạy dỗ cô.

Nói thế nào nhỉ, đây là học sinh khiến ông cảm giác thành tựu nhất.

Dù ông dạy gì, cô luôn thể lĩnh hội và hiểu thấu ngay lập tức, điều khiến ông kinh ngạc vui mừng.

“Cháu nên tiếp tục học.”

Ninh Yên khẽ thở dài, “Cháu cũng , nhưng cách nào.”

Thầy Đặng nảy sinh lòng thương tài, “Cháu thể cân nhắc đến đại học công nông binh, đến trường chúng học, thể giới thiệu cho cháu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-234.html.]

Đã thể mua vé giường mềm, điều kiện gia đình chắc chắn tệ, quan hệ xã hội cũng , đại học công nông binh chắc khó.

Ninh Yên khéo léo từ chối, “Cảm ơn thầy, cháu tạm thời cân nhắc việc học, cháu nhiều việc xử lý, thể rời .”

Bằng cấp của đại học công nông binh còn giá trị nữa, đợi thêm chút nữa, đợi khôi phục thi đại học, cô sẽ tham gia kỳ thi.

Học vấn của cô bây giờ quá thấp, phát triển lên cao chắc chắn bù đắp thiếu sót về học vấn.

Bạn học vấn cao, địa vị xã hội tự nhiên khác, khác sẽ coi trọng bạn.

Quan trọng nhất là, nguồn lực quan hệ ở đại học quý giá.

Mà, cô thể giới hạn trong một đại đội Cần Phong nhỏ bé.

Tuy nhiên, bây giờ cân nhắc những điều còn sớm, đến lúc đó hãy .

Thầy Đặng tiếc, nhưng cũng tiện gì, để một địa chỉ cho cô, “Nếu cháu vấn đề gì, thể thư hỏi .”

“Vâng, cảm ơn thầy.”

Thầy Đặng đến trạm , Ninh Yên lưu luyến tiễn ông xuống xe, hẹn sẽ thư từ.

Nửa ngày , sắp đến nơi, Ninh Yên bắt đầu dọn dẹp đồ đạc chuẩn xuống xe.

Dương Liễu đột nhiên kéo tay cô, “Tiểu Yên, bàn với con một chuyện.”

“Chuyện gì?” Ninh Yên tùy ý ngoài cửa sổ cảnh vật đang lướt qua.

Dương Liễu chút do dự, “Mẹ nhận nuôi đứa bé .”

Vừa vệ sinh, nhân viên phục vụ đề nghị như , bà liền động lòng.

Đứa bé thật sự đáng thương.

Sắc mặt Ninh Yên trầm xuống, chút do dự , “Không .”

Nuôi một đứa trẻ đơn giản như .

Dương Liễu nuôi hai ngày, tình cảm.

“Tiểu Yên, đứa bé đáng thương quá, còn nhỏ gia đình bỏ rơi, sống thế nào? Nó gặp cũng là một duyên phận, và nó duyên, nó là tự chủ nghĩ đến con, con sinh rời xa …”

Ninh Yên hê hê, “Ý là con và vô duyên, ý ?”

Dương Liễu giật , “Không, ý đó, chỉ bù đắp nỗi tiếc nuối trong lòng.”

Ninh Yên hiểu bà lấy nhiều lòng như , “Nghèo thì tự lo , giàu thì giúp đời, chúng vẫn đến lúc giàu , đừng quên, cảnh của bố.”

quên cảnh của ? Cuộc sống khá lên một chút nghĩ đến việc cứu giúp khác.

Dương Liễu tuy sợ vẻ mặt lạnh lùng của Ninh Yên, nhưng đứa bé đáng thương, nhịn lấy hết can đảm, “Môi trường của đại đội Cần Phong , thêm một đứa trẻ…”

Sự kiên nhẫn của Ninh Yên đối với bà cạn, “Con thẳng nhé, con trách nhiệm chăm sóc và ba đứa em, đối với khác nghĩa vụ , một đứa trẻ đối xử công bằng sẽ vui vẻ, cũng sẽ lớn lên khỏe mạnh, như còn ép nó ở bên cạnh ?”

Trải qua tận thế, cô bao giờ là một lương thiện.

Sắc mặt Dương Liễu đổi mấy , “Tiểu Tứ, con mau giúp một câu.”

Vẻ mặt Ninh Tứ khó , “Mẹ, chúng con vẫn cần chị cả chăm sóc, đừng tăng gánh nặng cho chị , chị đủ mệt .”

Trước đây sẽ về phía , nhưng bây giờ, ảnh hưởng bởi Ninh Yên, còn là một đứa trẻ đơn thuần.

Dương Liễu ngờ con trai út cũng ủng hộ, “Mẹ thể một chăm sóc nó…”

 

 

Loading...