TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 301

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:52:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho dù dịp Tết tụ tập cùng ăn cơm, mặc kệ bọn họ vắt óc lấy lòng ông nội thế nào, ông nội cũng sẽ quan tâm đến bọn họ nhiều hơn.

Điều bình thường ?

Thực , bọn họ sớm vấn đề ở Tôn Mỹ Hoa.

hiểu, cho dù chướng mắt đến mấy, bọn họ mang họ Nghiêm mà, trong huyết quản chảy dòng m.á.u nhà họ Nghiêm.

Không , tuổi càng lớn thì càng coi trọng tình m.á.u mủ ruột rà ?

Tôn Mỹ Hoa trong lòng căng thẳng, vẫn dùng lời giải thích cũ rích, “Ông nội con chê xuất bần hàn, xứng với bố con.”

, Nghiêm Kiều tin nữa, “Không đúng, ông nhà họ Tôn thể nuôi dạy thứ gì chứ, tại ông như ? Nhà họ Tôn rốt cuộc gì?”

Sắc mặt Tôn Mỹ Hoa trắng bệch, lão già c.h.ế.t tiệt , chuyện qua bao nhiêu năm , vẫn chịu buông tha như , ngay cả cháu trai cháu gái ruột cũng nể mặt.

theo bản năng đẩy trách nhiệm lên đầu khác, “Ông chính là đầu óc bình thường…”

“Mẹ.” Nghiêm Hàn quát giận một tiếng, “Con thấy, là đầu óc thì .”

Đứng ở đây ông nội, bà còn sống yên ?

Không sống yên , cũng đừng liên lụy đến em bọn họ chứ.

Tôn Mỹ Hoa là nhất thời kích động, lúc cũng hối hận , “Là hồ đồ .”

Nghiêm Hàn về phía lính gác, hạ : “Đồng chí, mấy ngày nay kích động, ngủ ngon giấc nên sảng, đừng những lời ngoài nhé, cầu xin đấy.”

Lính gác thương hại , chuyện đến lượt chủ, những chuyện xảy mỗi ngày đều báo cáo lên .

Đây là khiến phạm sai lầm mà.

Mặc kệ Nghiêm Hàn cầu xin thế nào, lính gác cũng nhả miệng. Ông cụ Nghiêm nhanh chuyện, lạnh một tiếng, gì cả.

Ông sớm đó là một thứ lên mặt bàn, mờ mắt vì lợi ích, từ thủ đoạn, ích kỷ đến cực điểm.

Kẻ tiểu nhân đắc chí sẽ ngông cuồng, sẽ bay bổng, sẽ hỏng việc.

Cho nên, ông cho bà một chút cơ hội nào để lợi dụng, ngay từ đầu đè c.h.ặ.t bà , để bà thế lực nhà họ Nghiêm mà bậy.

Cho dù sinh con thì ? Ông thích, ai dám cho bọn họ cơ hội?

Ninh Yên đối với chuyện , cô vội vã một chuyến đến nhà họ Từ, thông báo với họ một tiếng, hẹn ngày mai sẽ .

Từ Đạt và Kim Tích Như ngờ chuyện thuận lợi như , đều chút dám tin. “Kịp ?”

Ngày mai còn đến ủy ban phường thủ tục, thể ?

“Kịp ạ, cháu hai cấp mà.” Ninh Yên khẽ gật đầu, “Sáng sớm ngày mai cháu bảo Diệp Hưng Học cùng hai thủ tục, nhân tiện chào hỏi một tiếng, xong thì trực tiếp đưa hai đến ga xe lửa.”

“Cháu sẽ đích chạy một chuyến, đến khu nhà tập thể hai từng ở tìm , cô cho cháu một cái tên.”

Từ Đạt vội vàng báo một cái tên, tuy tham lam, nhưng lời giữ lời, chỉ cần cho ông tiền, ông sẽ việc.

Ninh Yên đều ghi nhớ, dậy cáo từ.

Từ Đạt nhịn hỏi: “Ninh Yên, bên chỗ Quý Khả An ?”

“Cháu sẽ chuyện với chú .”

Từ Đạt và Quý Khả An là bạn bè hoạn nạn , nay đều lưu lạc đến bước đường , khỏi thổn thức. “ cùng cháu qua đó khuyên nhủ ông .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-301.html.]

Ninh Yên chủ ý, “Không cần , hai ở nhà nghỉ ngơi cho , thu dọn hành lý, chuẩn sẵn sàng, những chuyện khác để cháu xử lý.”

Đột nhiên rời xa cố thổ, trong lòng Từ Đạt rối bời, nhưng khuôn mặt kiên nghị của Ninh Yên, mạc danh một loại cảm giác an .

Hai chị em nhà họ Ninh trong đêm tối, Ninh Miểu con phố xa lạ bất an, cũng một ngọn đèn đường nào, tối đen như mực khá đáng sợ.

Ninh Yên tay cầm một chiếc đèn pin, nhẹ giọng an ủi cô bé: “Đừng sợ, một chị thể đ.á.n.h mười .”

là sự thật, nhưng Ninh Miểu căn bản tin, “Chị cả, chị cũng c.h.é.m gió nữa .”

Trong mắt Ninh Yên lóe lên một tia ý , tin thì thôi .

Lúc hai sắp đến đích, liền tắt đèn pin, mò mẫm tiến lên, hàng xóm sát vách nhà Quý Khả An đều ở, cẩn thận vẫn hơn.

Cô chợt , cao giọng gọi một tiếng, “Ngưu Tam.”

Ngưu Tam từ chui , “Ninh tổng, đang định về nhà khách đây, đến đây?”

Ninh Yên khẽ hỏi: “Thế nào ?”

Ngưu Tam khẽ thở dài một tiếng, “Vẫn là một ngày đ.á.n.h đập.”

Đã mấy suýt nhịn xông lên ngăn cản, đáng tiếc, chỉ một , cô thế cô.

Cậu cũng thể để lộ phận, hỏng chuyện của Ninh Yên.

Ninh Yên khẽ nhíu mày, “Miểu Miểu ở , cùng Ngưu Tam canh chừng cho chị.”

“Vâng, chị cả cẩn thận nhé.”

Ninh Yên lặng lẽ tiếp cận căn nhà nhỏ, giơ tay gõ cửa, “Cốc cốc.”

Bên trong động tĩnh, Ninh Yên hạ thấp giọng : “Thầy Quý, cháu là Ninh Yên, cháu chỉ hai câu thôi.”

“Cô .” Giọng của Quý Khả An trầm thấp thể rõ.

Ninh Yên ăn vạ chịu , “Chú mở cửa , xong cháu .”

Qua một lúc lâu, cửa cuối cùng cũng mở , Quý Khả An còng lưng, dường như cũng thẳng, bực tức khẽ mắng: “Sao cô phiền phức thế? Bị thấy cô xuất hiện ở đây, cô cũng sẽ gặp xui xẻo lây đấy.”

Nói chuyện tuy khó , nhưng ý trong lời Ninh Yên cảm nhận .

“Ngày mai cháu sẽ rời khỏi Thủ đô, chú chuẩn một chút cùng cháu.”

Đây là xin chỉ thị, mà là thông báo.

Quý Khả An đều ngây , “Cái gì?”

Giọng Ninh Yên đè xuống thấp, “Chú cần lo lắng gì cả, cũng đừng mang theo gì, theo cháu là , vợ chồng thầy Từ cũng sẽ cùng rời .”

Quý Khả An ngẩn một lúc lâu, kiên quyết từ chối: “Không, , .”

Ông liên lụy đến bất cứ ai.

“Sẽ , cháu kế hoạch chu , kế hoạch là như thế …” Ninh Yên bộ kế hoạch, Quý Khả An mà ngây , cũng động lòng .

“Cô… tại như ?”

Ninh Yên tùy ý tìm một lý do, “Cháu cần giúp cháu, một đơn thương độc mã quá mệt mỏi.”

 

 

Loading...