TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 308

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:52:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc họp kết thúc, lượt rời , chỉ Hầu Thần là .

Ninh Yên chậm chạp thu dọn đồ đạc, giống như thấy đối diện, dậy định .

Hầu Thần hít sâu một , “Ninh Yên, …”

Ninh Yên thần sắc nhàn nhạt, “Có một chuyện xin giải đáp giúp , tại báo án? Bí thư Ngưu bọn họ hiểu quy trình , nhất định hiểu.”

Chuyện quá nhiều sơ hở, mấy điểm đáng ngờ, đáng ngờ nhất chính là phương án xử lý của Hầu Thần.

Điều bình thường.

Cho dù là xuống đây để mạ vàng, thì tố chất chính trị và kiến thức cơ bản là , thể qua loa đến mức ?

Hầu Thần im lặng một lát, “… Quá hoảng loạn, kinh nghiệm liên quan, nhất thời hồ đồ , xin , đây là sai sót trong công việc của .”

Anh chân thành, nhưng Ninh Yên một chữ cũng tin, “Lý do chỉ thể lừa gạt khác, chứ lừa gạt , tố chất tâm lý của kém đến thế.”

Sắc mặt Hầu Thần lúc xanh lúc trắng, “Ninh Yên, chuyện xảy , truy cứu nữa cũng vô bổ, việc chúng là cố gắng hết sức cứu vãn hai xưởng , chỉ cần là việc thể , nhất định sẽ dốc hết lực.”

Có lẽ lời vài phần thật lòng, nhưng Ninh Yên đối với quá thất vọng .

doanh nghiệp là vì để dân nơi ăn no mặc ấm, trẻ em sách , già thể an hưởng tuổi già, đây là tinh thần trách nhiệm xã hội của , cùng với việc từng bước lên, nhận thức sâu sắc một điểm, địa vị càng cao, trách nhiệm càng lớn.”

về phía Hầu Thần, khóe miệng vẽ lên một đường cong lạnh lẽo, “Trách nhiệm của quan là gì? Là che chở cho một phương bách tính, mưu cầu cuộc sống hơn cho dân, chỉ trong lòng chứa đựng dân, mới thể nhận sự ủng hộ của dân.”

sơ tâm quan của là gì? Là tranh quyền đoạt lợi? Muốn đỉnh thế giới tận hưởng quyền lực?”

Từng câu chất vấn, như d.a.o găm đ.â.m trúng Hầu Thần, sắc mặt khó coi, “Cô hiểu lầm về , cũng một phen sự nghiệp, chút việc thực tế cho dân.”

Ninh Yên nhạt nhẽo : “Con đường chính trị dễ , cho dù gia tộc nâng đỡ, bản bản lĩnh cứng rắn mà cưỡng ép thăng tiến, đó sẽ là tai họa của dân, tai họa của quốc gia.”

Lời quá nặng nề, Hầu Thần khỏi thẹn quá hóa giận, “Ninh Yên.”

Ninh Yên từ phản ứng của thấu nhiều thứ, càng thêm thất vọng, “Mỗi đều tư tâm, cũng , nhưng tự hỏi lòng , thẹn với trời đất lương tâm, thẹn với đại đội Cần Phong, còn thì ?”

Hầu Thần nghiêm mặt hỏi vặn : “Cô đây là nhận định cố ý? Tập đoàn Cần Phong sụp đổ thì lợi ích gì cho ?”

.” Ninh Yên đặc biệt thản nhiên, “ , phụ sự tin tưởng của mỗi một nhân viên Tập đoàn Cần Phong dành cho .”

Ngực Hầu Thần như đè một tảng đá lớn, khiến thở nổi, “Cô…”

Ninh Anh Liên bay nhanh chạy , “Ninh tổng, của ngân hàng đến , kẻ đến thiện.”

Ninh Yên khẽ híp mắt, “Mời .”

Ngân hàng đến hai , một phó giám đốc, một nhân viên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-308.html.]

Câu đầu tiên của phó giám đốc chính là, “Ninh tổng, cô nên trả tiền .”

Ninh Yên nhướng mày, kỳ lạ hỏi vặn : “Tiền lãi vẫn trả đúng hạn, vay 3 năm, vẫn đến hạn mà.”

Phó giám đốc nhíu c.h.ặ.t mày, “ Tập đoàn Cần Phong còn trụ bao lâu, Ninh tổng, cô cũng để quốc gia tổn thất chứ.”

Lời thật đường hoàng, nhưng Ninh Yên ăn bộ , lẽ nào hợp đồng là một tờ giấy lộn? Vậy còn ký cái rắm gì nữa, một chút tinh thần khế ước cũng . “Không tiền.”

Phó giám đốc lập tức biến sắc, “Vậy thì tịch thu bộ tài sản, nhà xưởng máy móc và hai tòa nhà nhỏ hai chiếc xe tải của Tập đoàn Cần Phong đều tịch thu, cô chuẩn bàn giao .”

Ninh Yên một chút cũng hoảng, chậm rãi : “Xe tải là vật thế chấp của ngân hàng thành phố, chúng chỉ thế chấp nhà xưởng thôi nhỉ.”

Phó giám đốc ngờ cô dầu muối ăn, đến lúc mà vẫn cứng miệng, “Nhà xưởng căn bản đáng giá 10 vạn, chuyện đến lượt cô quyết định.”

“Nếu lời tính, tìm gì?” Ninh Yên liền cảm thấy kỳ lạ, giậu đổ bìm leo cũng quá nhanh , dường như phía bàn tay nào đó thúc đẩy.

“Để nghĩ xem, các gấp gáp như tìm nhà chứ?”

Phó giám đốc dám tin cô, Ninh Yên hiểu ngay, “Bị đoán trúng ?”

“Chúng việc theo quy định.” Phó giám đốc đột nhiên thở dài một tiếng, “ cũng đồng tình với các , nhưng, lấy lợi ích của quốc gia trọng, 10 vạn đấy, là con nhỏ .”

Ninh Yên nghịch chén , thần thái nhàn nhã, dẫn dắt.

“Nhà xưởng và tòa nhà nhỏ đều ở đại đội Cần Phong, ai đến tiếp quản cũng vô dụng, dân làng sẽ đồng ý .”

Tất cả dân làng cùng ầm lên, đủ cho bọn họ uống một vố.

“Cô đây là quỵt nợ?” Phó giám đốc tức chỗ phát tiết, “Bí thư Hầu, hành vi kinh tế giải quyết , thể dùng biện pháp cưỡng chế hành chính.”

Ánh mắt Hầu Thần lúc sáng lúc tối, “Đều nhượng bộ một bước , gì từ từ .”

Phó giám đốc khí thế hùng hổ, “Không thể nào.”

Ninh Yên chống cằm, đầu óc cực kỳ tỉnh táo, “Thực , ông lấy những thứ đều vô dụng thôi, thứ quý giá nhất là công thức, công thức thì tất cả đều là hư ảo, chép sự thành công của chúng , đó là điều thể.”

Đã nhắm cơ nghiệp của Tập đoàn Cần Phong, nhưng, chiếm tiện nghi từ tay cô, cửa cũng .

Phó giám đốc từng tiếp xúc với Ninh Yên, lúc thủ tục vay vốn chính là ông phụ trách, hai bên đều khách khách khí khí.

bây giờ, vì đòi nợ mà đều xé rách mặt mũi . “Cô gì?”

Ninh Yên vốn dĩ là thăm dò một chút, ngờ chứng thực. “Bởi vì, công thức đều trong tay , các bước then chốt là do một tay kiểm soát.”

Phó giám đốc trầm ngâm nửa ngày, “Vậy thì giao bộ đây, đổi lấy nhà xưởng.”

 

 

Loading...