Yêu cầu của bố đối với bà chính là lời, yêu cầu của chồng đối với bà chính là một hiền thê lương mẫu, còn về tiền bạc, tùy ý tiêu.
Bà đều kinh ngạc đến ngây , từ đến nay từng nghĩ tới chuyện như : “Thương hiệu trang sức?”
Ninh Yên nghiêm túc lừa dối: “ , nhập khẩu ngọc trai từ nước chúng , đem về nước các đóng gói đàng hoàng một chút, tuyệt đối sẽ thua kém ngọc trai Akoya.”
Đời khuyên tai ngọc trai nhà Chanel đắt bao nhiêu a, đó đều là ngọc trai nước ngọt, bán chính là thương hiệu và thiết kế.
Thương hiệu trong nước lên , thì xuất khẩu ngọc trai, cũng là một con đường mà. Một là thể kiếm ngoại tệ, dẫn nước chảy , thúc đẩy ngành nuôi trồng. Hai là, đè ép ngọc trai nhà hàng xóm một chút, bên tiêu bên trưởng mà.
Đỡ cho bọn họ quá tiền, suốt ngày yêu thiêu .
Ba là, thể cùng gia tộc Smith thiết lập thể quan hệ lợi ích lâu dài, định, cái so với việc ông chiêu đãi ăn ngon uống ngon chơi vui hữu dụng hơn nhiều.
Lợi ích mới là vĩnh hằng.
Cô như , đối với các em của Ninh Yên sinh lòng hiếu kỳ, ngài Henry về phía Ninh Lỗi trong đám đông: “Đó là em trai cô?”
Ninh Yên vẫy vẫy tay: “ , qua đây chào hỏi ngài Smith một tiếng.”
Ninh Yên nhạt: “Vậy thì quan hệ gì? Học thôi, giống như mấy đứa em của , lúc mới bắt đầu bọn chúng cái gì cũng hiểu, theo bên cạnh mấy năm, bọn chúng học cách vẽ bản thiết kế, các loại thí nghiệm , giải phương trình khó, cũng học kiến thức quản lý thương mại cơ bản, lúc ném bọn chúng ngoài. Bọn chúng thể tự nuôi sống bản .”
“Thêm vài năm nữa, bọn chúng thể độc đương một mặt, khai sáng vương quốc sự nghiệp thuộc về riêng .”
Ánh mắt trường đều tập trung Ninh Lỗi, căng thẳng, nhưng trong đầu chỉ một ý niệm, thể để chị gái mất mặt.
Nền giáo d.ụ.c bà tiếp nhận từ nhỏ chính là một hiền thê lương mẫu, một bình hoa mỹ.
Ninh Yên về phía ngài Henry ở một bên, mắt đảo một vòng: “Ngài Henry, thể vài câu ?”
“Một vợ ngoài sinh con , chỉ tiêu tiền vui chơi, một vợ thể mang vinh quang cho gia tộc, mang lợi ích to lớn, lúc gia tộc gặp nguy nan năng lực cùng vượt qua khó khăn, ngài sẽ chọn ai?”
Ngài Henry như điều suy nghĩ, nhưng vẫn : “Năng lực và dã tâm của một tương xứng.”
Ngài Henry bất luận trong lòng nghĩ thế nào, mặt khác biểu hiện sĩ: “Mời.”
“Nước một câu , thê giả, tề dã, dữ phu tề thể, ý nghĩa gì chứ? Vợ là cùng ngài vinh nhục , địa vị ngang hàng, sướng khổ , lợi ích của các là nhất trí.”
… bà chần chừ: “Henry hy vọng bà nội trợ thời gian, quản lý việc nhà chăm sóc cho con cái.”
Ánh mắt Mary tối sầm , đây là ám chỉ bà năng lực .
Cấu trúc câu đúng , từ vựng phát âm rõ ràng là , chậm, lúc còn suy nghĩ một chút.
May mà, ngài Henry hiểu : “Bố ? Không quản các ?”
“Chào ngài, cháu tên Ninh Lỗi, trong nhà xếp thứ hai, vui gặp ngài.” Tiếng Anh còn khá trôi chảy, chính là thần sắc quá mức căng thẳng.
Ngài Henry nhướng mày: “Tiếng Anh của tồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-399.html.]
Ninh Lỗi cố gắng để bản trấn định : “Cảm ơn, chị cả dạy ạ.”
Cậu sợ sai, cũng dùng định dạng ngữ pháp chính quy, chỉ cần đối phương hiểu là .
“Chị thường , sách nhiều , sách vở là cội nguồn của trí tuệ, va chạm xã hội nhiều mới thể càng thêm thành thạo điêu luyện đối mặt với thế giới .”
Cậu ép mỗi ngày học thuộc 30 từ vựng tiếng Anh, hai năm xuống vốn từ vựng cũng tạm .
Ninh Lỗi dang hai tay: “Họ việc ở một thành phố khác, cách chúng cháu mười vạn tám ngàn dặm, chúng cháu đều theo chị cả sinh sống.”
Mọi : …
Gia đình kỳ diệu , bố còn sống, chỉ theo bố và ông bà nội, từng theo chị cả.
Henry Ninh Yên thong dong nhất trong đám đông, khó tin cô gái xuất bình phàm.
“Bố cô nghề gì?”
“Công nhân bình thường.”
Mary đột nhiên nắm bắt một trọng điểm: “Cái gì gọi là khi cô trở về?”
“Chuyện …” Ninh Lỗi chút khó xử, theo bản năng về phía Ninh Yên, “Chị cả, thể ?”
Ninh Yên khẽ gật đầu: “Nói .”
“Chị cả cháu lúc sinh ở bệnh viện bế nhầm, mãi đến ba năm mới phát hiện …” Ninh Lỗi cảm xúc chút kích động, lúc thì tiếng Trung, lúc thì tiếng Anh, lúc phiên dịch viên liền phát huy tác dụng, giúp đỡ phiên dịch.
“Sau đó xảy nhiều chuyện, bố cháu việc ở thành phố khác, thường xuyên ốm đau, con cái đông, trong nhà khá nghèo, chị cả giả của cháu ăn cắp tiền vay mượn để chữa bệnh bỏ trốn về nhà bố ruột của cô …”
Mọi đều đến ngây , bế nhầm con? Thiên kim thật giả?
“Mẹ kiếp, thế cũng quá thất đức .”
“Cậu thật sự đang bịa chuyện chứ?” Có nghi ngờ tính chân thực của câu chuyện.
”Chuyện thật.” Ninh Lỗi khổ một tiếng, “Mọi đều cảm thấy hoang đường, đúng ? Những trong cuộc như chúng cháu là trời sập đất nứt, haiz, lúc đó chịu đả kích cực lớn, thể chấp nhận .”
Mọi đưa mắt , bán tín bán nghi.
“Muốn về bên cạnh bố ruột cũng gì, nhưng ăn cắp tiền thì quá đáng , nhà đối xử với cô ?”
Ninh Lỗi bĩu môi: “Cô là phần độc nhất vô nhị trong nhà, cái gì cũng là nhất, một quả trứng gà, cô nửa quả, ba chị em chúng cháu nửa quả.”
Đến nay nhớ vẫn nghẹn khuất c.h.ế.t.
Giang xứ trưởng Ninh Yên thần sắc bình tĩnh, Ninh Lỗi tức giận phồng má, quả nhiên, chị cả của vẫn là chị cả của .
“Đó chính là bản tính bạc bẽo, còn chị ruột của thì ?”
Trong mắt ông , cô là một cô gái khác biệt với đông, mang một loại khí chất nên lời, sợ hãi e dè, thích dùng lợi ích để cân nhắc, nhưng bới khuyết điểm gì.