TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:17:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô gắp một miếng thịt kho tàu thơm nức mũi bỏ miệng, chọn là loại thịt ba chỉ thượng hạng, kho ngấm vị, mềm dẻo thơm ngọt, tan ngay trong miệng, béo mà ngấy, đầy miệng mùi thơm của thịt, kìm mà cảm động đến rơi nước mắt.

Còn ngon hơn cả thịt kho tàu trong trí nhớ!

Lãnh đạo nhà máy cơ khí bên cạnh kinh ngạc hỏi: “Ninh Yên, cháu ?”

“Ngon đến mức , đời thứ đồ ăn ngon như chứ?” Ninh Yên lâu ăn , quá nhớ nhung hương vị , “Sau nếu ngày nào cũng ăn một bát thịt kho tàu, thì chẳng còn mong cầu gì nữa.”

Cô gái còn trầm tĩnh tự tại, khí trường, lúc giống như một con quỷ tham ăn, từng ngụm từng ngụm lớn ăn cơm, ăn đặc biệt ngon lành.

Liền… bỗng nhiên trở nên tiếp địa khí, chân thực đáng yêu.

Mọi cảm thấy cô thật t.h.ả.m, đây là bao lâu ăn thịt? Nhao nhao gắp thịt kho tàu cho cô, thích ăn thì ăn nhiều một chút.

“Ha ha ha, đợi đến lúc đều ăn no, cho nên, đồng chí Ninh Yên, cô cố lên nhé.”

Nhiều hơn là sự trêu đùa thiện ý.

Ninh Yên bát cơm đầy ắp, gật đầu lia lịa, trong mắt ngoài ăn , thì chẳng còn gì khác.

Một miếng cơm một miếng thịt kho tàu, nỡ nuốt xuống ngay.

Múc một thìa nước thịt trộn cơm, hương vị đúng là tuyệt hảo.

Cơm trắng ăn bao nhiêu cũng , Ninh Yên ăn no căng bụng, thể ăn thêm nữa mới lưu luyến buông bát đũa xuống, tâm mãn ý túc ợ một cái.

Mỗi khi đến lúc , là hạnh phúc nhất.

Thợ Tiểu Trương xán gần, dáng vẻ ngại ngùng: “Đồng chí Ninh Yên, xin cô, nên thấy cô tuổi nhỏ mà coi thường cô.”

Xin mặt tất cả , giữ đủ thể diện cho Ninh Yên.

Ninh Yên híp mắt gật đầu: “Được thôi, chấp nhận.”

Thợ Tiểu Trương: …

Chấp nhận? Người bình thường đều sẽ , EQ cao còn sẽ ôm trách nhiệm , cô đều .

cô… theo con đường bình thường?

Điều khiến gã tiếp lời thế nào? Xấu hổ.

Lão Trương khẽ đẩy con trai một cái, Tiểu Trương phản ứng , tươi rạng rỡ : “Cô là bản lĩnh, là chúng cùng giao lưu học hỏi một chút .”

Ninh Yên hì hì từ chối: “Không , nghề , cần thiết tốn quá nhiều tâm tư, hiện tại chỉ hứng thú với việc trồng trọt.”

Cô tuổi nhỏ nhất, những mặt đều lớn tuổi hơn cô, ai mà ngại so đo với cô?

Thêm nữa, đời đối với bản lĩnh luôn bao dung hơn, trắng , chính là bộ lọc.

Tiểu Trương online bực bội, lật bàn, loại kỳ ba như chứ?

Đều hiểu tiếng !!!

Lão Trương hắng giọng một cái, đích ngựa : “Cô bé, con sống đời ngừng học hỏi, học hỏi lẫn , hai bố con mấy chục năm kinh nghiệm sửa xe, còn kiến thức lý thuyết của cháu khá vững chắc, giao lưu với , đối với đều là một chuyện .”

Ninh Yên bướng bỉnh như một con bò: “Đừng khuyên , chỉ trồng trọt.”

Lão Trương tâm mệt, cô rốt cuộc là thật sự hiểu, là giả vờ hiểu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-49.html.]

“Anh Kiệt, khuyên em gái .”

Thần sắc Ninh Anh Kiệt phức tạp, bình thường khư khư giữ lấy của riêng, chịu tiết lộ nửa điểm ngoài, lúc hạ giọng chủ động thương lượng với Ninh Yên, giao lưu học hỏi.

Giao lưu học hỏi là giả, học lỏm mới là thật, thật sự coi Ninh Yên là trẻ con dễ dỗ dành ?

Anh đương nhiên là bảo vệ nhà : “Tiểu Yên chủ kiến và suy nghĩ của riêng , cũng khuyên nổi em .”

Lúc học hai chiêu, hai bố con phòng đủ đường, đều quên hết ?

Anh sang những khác, nhưng những đều giữ im lặng.

Anh lập tức hiểu , các vị lãnh đạo là vui vẻ thấy thành quả , dù kỹ thuật của hai bố con lão Trương tinh tiến hơn, đối với tập thể lợi.

, dựa chứ?

Lão Trương vẫn đang ngừng thúc giục: “Cháu thử ?”

Ninh Anh Kiệt trong lòng tủi : “Tiểu Yên, em…”

Ninh Yên vuốt vuốt tóc, bên ngoài, ây da một tiếng: “Trời tối , cơm cũng ăn , nên về nhà thôi.”

lên định chạy ngoài, trong mắt lãnh đạo công xã lóe lên một tia ý , đây hiểu nhân tình thế thái, rõ ràng là giả hồ đồ.

“Đi đường đêm quá nguy hiểm, sắp xếp cho Ninh Yên một phòng ký túc xá ở một đêm .”

Ninh Yên liên tục xua tay: “Không cần cần, phiền phức quá.”

Lãnh đạo nhà máy cơ khí là thật sự coi trọng cô, vẫn từ bỏ ý định: “Không phiền, cầu còn chứ.”

Ninh Yên suy nghĩ một chút, từ chối: “Vậy, gặp vấn đề gì, thể đến tìm , việc thể giúp, tuyệt đối hai lời.”

Lãnh đạo nhà máy cơ khí cầu chính là điều , cho dù đến nhà máy việc, một cố vấn danh dự gì đó, việc thì tìm cô, cũng là một phương án giải quyết.

“Vậy thì quá .”

Ông đưa một yêu cầu: “Ninh Yên, một yêu cầu quá đáng, mời cháu lên lớp cho công nhân vài buổi, cũng cần quá cao siêu, phổ cập kiến thức cho họ là , sẽ để cháu dạy công .”

Công nhân cũng học chút kiến thức lý thuyết, đối với sự phát triển lợi.

Trong nhà máy chỉ cần nhân viên kỹ thuật bản lĩnh, mà cũng cần công nhân tố chất cao dây chuyền sản xuất tuyến đầu.

Ninh Yên cũng keo kiệt: “Cũng .”

Theo cô thấy, đây thời cổ đại nhiều nghề thủ công thất truyền, chẳng là vì đều chịu truyền ngoài ?

Lãnh đạo nhà máy cơ khí vui mừng mặt: “Tốt quá , chọn ngày bằng gặp ngày, ngay ngày mai , bên đại đội sẽ chào hỏi, coi như là mượn vài ngày.”

Ông suy xét chu đáo, Ninh Yên cảm thấy ông tồi: “Được, chính là thích hành sự đường đường chính chính.”

Hai bố con lão Trương: …

Nghi ngờ cô đang ám chỉ họ, nhưng chứng cứ.

Đội vận tải giữ , nhưng lãnh đạo nhà máy cơ khí mạnh mẽ hơn, Ninh Yên cũng bàn bạc thỏa với ông , Ninh Anh Kiệt yên tâm về em gái, theo cùng.

 

 

Loading...