TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 629

Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:02:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai bóng từ chui : “Cô Ninh.”

Lại là hai Nhật Bản , những ngày luôn lặng lẽ bám theo Ninh Yên.

Ninh Yên thấy cũng gì, dù , mấy ngày nay theo bên cạnh cô quá đông, đếm cũng xuể.

“Có việc gì?”

tên là Yoshida Mieko, xin chiếu cố nhiều hơn.”

tên là Ono Shuichi, xin chiếu cố nhiều hơn.”

Hai cúi gập thật sâu, thái độ đặc biệt khiêm nhường, Ninh Yên chỉ khẽ gật đầu: “Có việc thẳng, việc thì đừng cản đường, còn việc bận.”

Khách ngoại quốc đều là khách, khách khách khí khí tiếp đãi, Ninh Yên tuy , nhưng sẽ thất lễ.

Ono Shuichi mắt sáng lấp lánh cô: “Chúng bái môn hạ của cô, trở thành t.ử của cô.”

Ninh Yên: …

“Các lớn tuổi hơn , thích hợp.”

Thái độ của Yoshida Mieko đặc biệt thành khẩn: “Người tài thầy, cô tuy nhỏ tuổi, nhưng bản lĩnh lớn, chúng tâm phục khẩu phục cô, thưa thầy, xin hãy nhận chúng .”

Đây gọi là chuyện rách nát gì ?

Ninh Yên sở thích thầy giáo, cũng sự kiên nhẫn đó, càng thể nhận hai t.ử nước ngoài: “ nhận t.ử, các về .”

Ono Shuichi đưa qua một tấm séc, đó nhiều : “Đây là lễ bái sư.”

Ninh Yên thêm một cái, nhiều nhiều tiền a.

Một bóng lao nhanh tới, kéo Ninh Yên bỏ chạy, Ninh Yên ngơ ngác nghiêng đầu, ủa ủa, Nghiêm Lẫm đến đây?

Anh đến quá nhanh, chạy càng nhanh hơn, đến như một cơn lốc xoáy.

Hai Nhật Bản khỏi sốt ruột, cất bước định đuổi theo, Trưởng phòng Giang đưa tay cản , ông tràn đầy cảm giác nguy cơ. “Hai vị xin mời về cho, xin đừng phiền đồng chí Ninh Yên.”

Ha hả, thời kỳ nhà Đường đủ kiểu khiêm nhường lấy lòng nghĩ đủ cách học hết những thứ của chúng , khi phát dương quang đại, liền trở thành của họ, c.ắ.n ngược một cái.

Yoshida Mieko nhắm ông, dịu dàng với ông: “Vị , bái sư, xin hãy giúp đỡ một chút , ắt hậu tạ.”

Một tia nắng xuyên qua rèm cửa chiếu , rọi lên đôi nam nữ đang ôm giường.

Mí mắt Ninh Yên khẽ động, cô từ từ mở mắt , mơ màng mà mờ mịt, đây là ?

Mệt quá, tay mỏi chân mỏi mỏi, đây là đ.á.n.h về ?

“Tỉnh ? Ngủ thêm một lát .”

“Không còn sớm nữa, dậy …” Giọng mơ hồ của Ninh Yên đột nhiên im bặt, cô phắt đầu , gương mặt quen thuộc hiện trong tầm mắt.

Nhìn dáng vẻ ngái ngủ đáng yêu của cô, Nghiêm Lẫm nhịn khẽ, ôm chầm lấy cô, đặt lên một nụ hôn chào buổi sáng, “Chào buổi sáng, bà xã Nghiêm.”

Vừa mở mắt thể thấy cô, thật bao.

Ninh Yên lúc mới nhớ chuyện hôm qua, chồng đến !

Trong lòng cô dâng lên một tia ngọt ngào, nở một nụ rạng rỡ, “Chào buổi sáng, Nghiêm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-629.html.]

Xa một thời gian ngắn còn hơn cả tân hôn, đôi vợ chồng trẻ quấn quýt cả đêm, đàn ông vẫn tràn đầy sức sống, nụ ngọt ngào của vợ, trong lòng nóng rực, lật đè lên, từng nụ hôn rơi xuống…

“Cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên, “Đồng chí Ninh Yên, bộ trưởng Mạc mời cô uống sáng.”

Cơ thể hai cứng đờ, , Ninh Yên khẽ đẩy một cái, “Dậy thôi.”

Uống sáng chỉ là cái cớ, chắc chắn là chuyện.

Nghiêm Lẫm chút bực bội, sáng sớm đến phá chuyện . “Hội chợ Quảng Châu kết thúc ?”

Đã kết thúc, nhưng lãnh đạo đích danh gặp Ninh Yên, Ninh Yên thể từ chối.

Sau khi rửa mặt, Ninh Yên chọn một chiếc áo sơ mi trắng, áo khoác gió màu be dài thắt eo, quần dài màu đen, phối cùng khăn lụa, dành 10 phút trang điểm nhẹ.

Soi trong gương, ok.

“Rất .” Nghiêm Lẫm từ phòng tắm bước , chỉ mặc quần dài, để lộ phần với cơ bụng tám múi hảo, một chút mỡ thừa, đường eo nuột nà mà săn chắc.

Ninh Yên nhịn sờ một cái, cảm giác thật tuyệt, chảy nước miếng.

Trong mắt Nghiêm Lẫm lóe lên một tia , cô nàng háo sắc.

Tại nhà hàng, khí vô cùng náo nhiệt, đều đang uống sáng.

Nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn đầy ắp len lỏi trong đám đông, thỉnh thoảng dừng để đưa cho khách những món ăn yêu thích.

Một bàn cạnh cửa sổ, mấy đàn ông đang trò chuyện sôi nổi, bàn chỉ .

Ánh mắt của trưởng phòng Giang thỉnh thoảng cửa, đột nhiên mắt sáng lên, vẫy tay, “Ninh Yên, ở đây.”

“Xin , chúng đến muộn.” Ninh Yên nắm tay Nghiêm Lẫm nhanh ch.óng bước tới, mỉm , “Đây là nhà , Nghiêm Lẫm, phiền nếu thêm một chỗ chứ ạ?”

Mọi đều nhiệt tình, “Sao thể chứ, mau .”

“Đồng chí Nghiêm Lẫm, là bộ đội ?”

Nghiêm Lẫm là từng trải, thản nhiên gật đầu, “Vâng, lãnh đạo mắt .”

Trưởng phòng Giang việc với Ninh Yên mấy năm, nhưng quen với Nghiêm Lẫm lắm, “Lúc đồng chí Nghiêm Lẫm và đồng chí Ninh Yên kết hôn việc đến , mong đừng để bụng nhé.”

Anh cũng khá , tiếc là đúng lúc nhiệm vụ đối ngoại.

Tuy đến, nhưng gửi tặng một đôi đồng hồ nhập khẩu, giá trị nhỏ, Nghiêm Lẫm cảm kích, “Đâu , ngài khách sáo quá .”

Trưởng phòng Giang đưa thực đơn cho Ninh Yên, “Chúng đều gọi , cô ăn gì cứ gọi, đừng khách sáo, hôm nay bộ trưởng Mạc mời.”

Ninh Yên lật xem qua loa, “ há cảo, xíu mại hoàng đế tôm tươi cua bể, chân gà hấp sốt tương, cháo trứng bắc thảo…”

Chưa đợi cô xong, Nghiêm Lẫm lên tiếng, “Cháo trứng bắc thảo thịt bằm cần, đổi thành cháo trứng trượt thịt bò, cảm ơn, em quên là em dị ứng với trứng bắc thảo ?”

Khóe miệng Ninh Yên giật giật, dị ứng cái gì chứ, mùa hè cô thích ăn đậu phụ trộn trứng bắc thảo, cẩn thận ăn nhiều quá mới nôn, đúng là lịch sử đen tối của cô!

Những món điểm tâm nóng hổi mang lên từng phần, hương vị khá ngon, Ninh Yên thích nhất là chân gà, mềm rục thấm vị, c.ắ.n nhẹ một cái là tróc xương.

Đang ăn ngon lành, bộ trưởng Mạc đột nhiên , “Đồng chí Ninh Yên, những nội dung cô thể xuất bản thành sách đấy.”

 

 

Loading...