TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 677

Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:04:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Miểu vỗ n.g.ự.c đảm bảo," , việc gì cứ giao cho bọn con, bọn con hết."

Ninh Hâm nãy giờ vẫn bò mép nôi, ngây ngốc đứa bé, bỗng kêu lên một tiếng,"Chị cả, em bé tỉnh ."

Đứa bé ngoan, tỉnh dậy cũng , Ninh Yên cho b.ú sữa, tã xong, cô bé ngủ một cách thoải mái.

Trẻ con mới sinh thời gian ngủ dài.

Đến chập tối, Nghiêm Lẫm tan , việc đầu tiên khi bước là cởi áo khoác, rửa tay sát khuẩn, ánh mắt tràn ngập ý vợ,"Hôm nay em thấy thế nào? Ăn mấy bữa ?"

Ninh Yên cầm một cuốn sách ngoại ngữ tay,"Bốn bữa , em bé cứ ngủ suốt, đừng trêu con."

Nghiêm Lẫm rón rén bước đến bên nôi, lòng đầy vui sướng đứa bé nhỏ xíu, đây là con của và Ninh Yên, bảo bối nhỏ của .

"Anh nghĩ tên , gọi là Nghiêm Bảo Lộ."

"Bị minh nguyệt hề bội bảo lộ." Phản ứng đầu tiên của Ninh Yên là câu thơ .

Nghiêm Lẫm xót xa con nhỏ bé, thép bách luyện cũng hóa thành ngón tay mềm,", là viên ngọc quý nâng niu trong lòng bàn tay."

"Nghe cũng xuôi tai đấy, gọi là Nghiêm Bảo Lộ." Ninh Yên tỏ vẻ tán thành, đúng là một kẻ cuồng con gái.

"Anh chào Miểu Miểu một tiếng ?"

Nghiêm Lẫm nương theo tầm mắt của cô mới thấy Ninh Miểu đang xổm trong góc tìm đồ,"Em ba cũng ở đây , cảm ơn em chăm sóc Tiểu Yên."

Khóe miệng Ninh Miểu giật giật, trong mắt rể chỉ chị gái, nay thêm một đứa bé sơ sinh, những khác... đều là khí.

"Đây là chị gái em, chăm sóc chị là việc nên , em tình nguyện."

Cô cũng chỉ chăm sóc vài ngày nghỉ đông, một thời gian nữa là về Thủ đô học .

Ninh Yên viện một tuần thì xuất viện, trong nhà cải tạo , lò sưởi cung cấp nhiệt, trong nhà ấm áp như mùa xuân.

Vừa về đến nhà, họ hàng bạn bè, nhân viên các ngả thi đến thăm hỏi, thông thường, đều do Dương Liễu phụ trách tiếp đón.

Người thực sự quá đông, hết đợt đến đợt khác, ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường.

Ninh Yên dứt khoát tung tin ngoài, sẽ tổ chức tiệc đầy tháng cho con gái, đến lúc đó mời ăn một bữa cơm, tạm thời đóng cửa từ chối tiếp khách.

Ninh Yên thể xuống giường , bắt đầu việc tại nhà, thư ký phụ trách mang các loại tài liệu đến.

Dương Liễu khuyên cô đừng vội, ở cữ cho đủ một tháng, ở cữ hậu họa khôn lường.

Ninh Yên cũng nghỉ ngơi, nhưng a, kế hoạch công việc của năm mới đưa lịch trình.

Tất nhiên, cô cũng chú ý kết hợp việc và nghỉ ngơi, khối lượng công việc lớn, chỉ xử lý những việc quan trọng nhất, những việc quá quan trọng thì phân bổ xuống .

Haiz, càng cao, trách nhiệm càng nặng nề.

Hôm nay, Nghiêm Lẫm vặn nghỉ, ôm cô con gái bảo bối chịu buông tay, một tiếng gọi Quả Quả, hai tiếng gọi bảo bối, thật hết nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-677.html.]

Ninh Yên nhịn cằn nhằn,"Anh đừng ôm con mãi thế, ôm quen thì ? Em hết cữ là , xin nghỉ việc để giúp em trông con, một kham nổi, cuối cùng chẳng hành em ? Tối em khỏi ngủ luôn ."

Nghiêm Lẫm lưu luyến đặt con gái xuống, nhẹ nhàng đắp chăn nhỏ ,"Tìm một bảo mẫu ở nhà , bình thường cũng chẳng giúp gì nhiều."

Trong nhà một bảo mẫu việc nhà, mỗi ngày chạy ba nhà, cũng là nhân viên của tập đoàn, tính là cô thuê riêng, những lúc tiện cho lắm.

chỉ như , mới coi là hợp quy củ, thuê bảo mẫu riêng thì chướng mắt quá.

Ninh Yên ,"Em tìm một chăm sóc trẻ sơ sinh, tính tình , gia thế trong sạch, rõ gốc gác, tay chân nhanh nhẹn."

Người như dễ tìm.

Nghiêm Lẫm suy nghĩ một chút,"Lát nữa gọi điện thoại cho ông nội, mượn dì Tĩnh qua đây một thời gian , đợi con tròn một tuổi tính tiếp."

Dì Tĩnh là bảo mẫu chăm sóc Nghiêm Lẫm từ nhỏ đến lớn, sắp nghỉ hưu .

Mắt Ninh Yên sáng lên, ý kiến tồi,"Hỏi xem bản nguyện ý đến ? Em trả gấp đôi tiền lương, nếu dì nguyện ý, chúng sẽ phụng dưỡng dì lúc tuổi già, lấy danh nghĩa họ hàng cũng gây chú ý."

Dì Tĩnh góa chồng từ khi còn trẻ, từng tái giá một , nhưng kết cục , mất khả năng sinh đẻ, dì dứt khoát từ bỏ ý định đó, một lòng một bảo mẫu cho nhà cán bộ.

Những năm nay luôn an phận thủ thường, dì yêu thương Nghiêm Lẫm.

"Cốc cốc." Tiếng Dương Liễu vang lên bên ngoài,"Thầy Từ và cô Kim về , đúng , còn dẫn theo con Tiểu Bội và hai cô bé lạ mặt."

Vợ chồng Từ Đạt Tết tin tức của con trai, hai lời liền Thủ đô, cũng tình hình thế nào.

Ninh Yên thấy họ, kinh ngạc vài giây, nhưng nhanh che giấu ,"Thầy cô. Hai về lúc nào ?"

"Vừa mới về." Vợ chồng Từ Đạt gầy một vòng, sắc mặt tiều tụy, tinh thần sa sút.

Mẹ con Tiểu Bội thì còn đỡ, nhưng hai cô bé lạ mặt gầy, ánh mắt rụt rè sợ sệt.

"Đây là hai đứa cháu gái của , Từ Tả, Từ Hữu, bố của chúng..." Hốc mắt Từ Đạt đỏ hoe,"Đã qua đời từ hai năm , tái giá, đưa chúng về đây hết."

Ninh Yên trong lòng khẽ thở dài một tiếng, chờ đợi bao lâu nay nhận kết quả bất hạnh thế .

"Xin thầy cô nén bi thương."

Cô vẫy tay với hai bé gái,"Lại đây."

Hai đứa trẻ nắm c.h.ặ.t t.a.y ông bà nội buông, Kim Tích Như nhẹ nhàng đẩy chúng một cái,"Đi , chị gái xinh tài giỏi, chị là ân nhân cứu mạng của ông bà nội đấy."

Bây giờ còn cầu xin cô che chở cho hai đứa trẻ , họ đều lớn tuổi, cũng còn sống mấy năm, hai đứa trẻ tuổi còn nhỏ, thực sự yên tâm nổi, haiz.

Hai cô bé lúc mới rụt rè bước tới, Ninh Yên đ.á.n.h giá vài cái, trông giống , là sinh đôi ?

Cô nhẹ nhàng xoa đầu chúng,"Đừng sợ, đây chính là nhà của các em, chị đảm bảo, các em sẽ trôi dạt khắp nơi nữa, sẽ còn cô độc nơi nương tựa, ai dám bắt nạt các em."

Nể tình những cống hiến của vợ chồng Từ Đạt những năm qua, cô cũng nguyện ý che chở một hai phần, huống hồ những cô gái yếu đuối tội tình gì?

 

 

Loading...