TN 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 686
Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:05:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Yên nhướng mày:"Hậu đài là ai?"
Hiệu trưởng Ngụy theo bản năng thích loại đó, ông nếm đủ khổ sở trong những ngày tháng đó:" rõ lắm, chắc là bên Thủ đô, cô cẩn thận một chút, cố gắng đừng đắc tội ."
Ninh Yên gõ nhẹ mặt bàn, đầu óc xoay chuyển cực nhanh:"Cứ xem tình hình , hy vọng là một bớt lo, nếu chạy phá đám, thì đừng trách ... mách lẻo."
Hiệu trưởng Ngụy chọc , mách lẻo mà lý lẽ hùng hồn như , chỉ cô thôi.
"Cô vẫn cái tính đó, cái gì cũng ăn, chỉ là chịu ăn thiệt."
Cô bao giờ thiếu dũng khí đối đầu cứng rắn với khác.
"Hahaha, đương nhiên , giang sơn dễ đổi bản tính khó dời." Ninh Yên cảm thấy bản , cần sửa.
Hiệu trưởng Ngụy nhịn hỏi:"Bí thư Trình xen mấy , rốt cuộc là ý gì?"
Trường họ thuộc quyền quản lý của bộ phận giáo d.ụ.c địa phương.
"Giám sát." Ninh Yên chỉ hai chữ, tiết lộ quá nhiều.
Hiệu trưởng Ngụy như điều suy nghĩ.
Lúc ăn xong rời , Ninh Yên chủ động :"Chủ nhật là tiệc đầy tháng của bé cưng nhà , ngài nhất định đến nhé."
"Đương nhiên."
Chủ nhật, là tiệc đầy tháng của bé cưng, cả nhà từ sáng sớm bắt đầu bận rộn.
Người quá đông, mượn nhà ăn của trường học để bày tiệc, vợ chồng Ninh Hãn Hải qua đó lo liệu từ sớm.
Ninh Yên và dì Tĩnh phụ trách chăm sóc bé cưng là , thời tiết lạnh, thể bế bé cưng mới đầy tháng ngoài, quan khách thể qua đây xem một cái.
Về cơ bản đều là những cực kỳ thiết mới đến nhà xem đứa trẻ, những bình thường đều ăn uống ở nhà ăn trường học, hôm nay chuẩn phong phú.
Nghiêm Lẫm dẫn theo chiến hữu qua xem đứa trẻ, đắc ý vô cùng, sống sờ sờ là một kẻ cuồng khoe con gái, kích thích các chiến hữu ôi chao, chỉ một chữ, chua.
Kết hôn xong, sinh một đứa con, Diêm Vương mặt lạnh trở nên... kỳ kỳ quái quái thế ? đừng , trở nên tình .
Khách khứa nườm nượp ngớt, Nghiêm Lẫm phụ trách ở nhà tiếp đón các vị khách quý.
Khách còn đông hơn cả lúc kết hôn, chỉ Thị trưởng Dương, đúng, là Bí thư Dương công tác đến , vợ con ông đều đến.
Nghiêm Lẫm thỉnh thoảng ngoài cửa, thất thần.
Ninh Yên nhạy bén nhận :"Nhìn gì thế?"
"Em quen nhiều thật, đều nể mặt em." Nghiêm Lẫm mỉm ,"Chỉ là em ngoài tiếp khách, một dì Tĩnh chăm sóc bé cưng bận rộn nổi ?"
Rất nhiều đều nể mặt Ninh Yên mà đến, cô lộ diện thì .
Ninh Yên phát thiệp mời cho những quan hệ tồi, đến là một chuyện, phát thiệp mời là một loại lễ nghi.
Cô ghi rõ thiệp mời, từ chối quà tặng và tiền mừng.
Đang chuyện, mắt Nghiêm Lẫm sáng lên, mừng rỡ đón tới:"Ông nội, cuối cùng ông cũng đến ."
Là Nghiêm lão gia t.ử, ông quấn như con gấu, bước lảo đảo, là em Nghiêm Vi một trái một dìu ông bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-686.html.]
Ninh Yên kinh ngạc, thảo nào Nghiêm Lẫm cứ tâm hồn treo ngược cành cây, hóa là đang đợi ông nội.
"Ông nội, ông đến đây? Sao một tiếng, để chúng cháu còn đón ông."
Đây là đầu tiên Nghiêm lão gia t.ử đến nhà Ninh Yên, mặc dù sớm Ninh Yên xây dựng nơi , nhưng tận mắt thấy, vẫn vô cùng chấn động.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, biến một vùng đất nông nghiệp thành một thị trấn hiện đại hóa, đường phố sạch sẽ rộng rãi, khu nhà máy nối tiếp dứt, tứ hợp viện như tranh thủy mặc, từng dãy nhà chung cư quy hoạch đồng bộ, tất cả đều đẽ như .
Khi thấy thư viện hoành tráng bề thế, ông đều kinh ngạc sững sờ, ai thể tin , ở một nơi hẻo lánh một thư viện phong phú sách vở, độc đáo như chứ.
Ông cố ý trong xe dạo một vòng, càng càng chấn động.
"Cháu khá." Ánh mắt ông Ninh Yên khác hẳn,"Bé cưng , mau cho ông xem nào."
Lớn tuổi , liền thích b.úp bê nhỏ, bất kể nam nữ đều là giống nòi nhà họ Nghiêm, ông chê.
Mấy đứa trẻ nhà họ Ninh đều thi đỗ Đại học Hoa Thanh, Ninh Yên tài giỏi như , con gái sinh thể kém ? Nói thật lòng, ông mong đợi.
Nghiêm lão gia t.ử thấy em bé trắng trẻo mũm mĩm, nhịn vươn tay đòi bế, Nghiêm Lẫm chịu buông tay, còn né tránh:"Ông nội, ông bế trẻ con ?"
"Biết." Nghiêm lão gia t.ử trợn trắng mắt, con liền quên mất ông nội!
"Cái thằng ranh con , mau đưa đứa bé cho ông."
Nghiêm Lẫm lúc mới cam tâm tình nguyện đưa đứa bé qua, nhưng đừng , Nghiêm lão gia t.ử bế dáng phết.
Bé cưng trong lòng ông toét miệng , Nghiêm lão gia t.ử vui sướng vô cùng:"Con bé thích ông!"
Nghiêm Lẫm bĩu môi:"Con bé thích cháu hơn."
Nghiêm lão gia t.ử đầu tiên phát hiện cháu trai ch.ó như !
Hai ông cháu đấu võ mồm, bế bế em bé, khá là tự đắc kỳ lạc.
Ninh Yên bưng đồ ăn tiếp khách, kẹo sữa nougat đậu phộng, bánh quy hạt óc ch.ó, bánh quy sữa nhỏ mới nướng, bánh bông lan nhỏ, kèm theo một ấm xanh, ngon lành cành đào.
Nghiêm Vi khách sáo với cô, vươn tay lấy ngay một chiếc bánh bông lan nhỏ:"Bánh kẹo nhà em vẫn ngon như , , đừng khách sáo với em , cơ hội hiếm ."
Tự ăn tính, còn nhét bánh quy nhỏ tay trai.
Nghiêm Trạch cũng là đầu tiên đến, với Ninh Yên, chút gò bó.
Bánh quy nhỏ vị ngọt nhẹ, xốp xốp, một mùi thơm đậm đà của sữa, khiến ăn ăn nữa.
Anh nhịn ăn thêm hai miếng:"Ninh Yên, ngờ xây dựng bên như , quy hoạch khoa học, thể chuyện cụ thể với ?"
Anh theo con đường quan lộ, cán bộ ở một huyện nhỏ, đối với những thứ đương nhiên là hứng thú.
Vốn dĩ cần thiết đến, ông nội và em gái đại diện là , nhưng, bố bảo đích một chuyến, tận mắt đến xem.
Xem cái gì? Đợi bước Tập đoàn Cần Phong, mới hiểu thâm ý trong lời của bố.
Nơi là một thành phố thu nhỏ, tiện ích đầy đủ, phân chia chức năng rõ ràng, vô an cư lạc nghiệp ở đây, mỗi đều tinh thần sung mãn, tinh khí thần sung túc.