Ninh Yên lạnh lùng liếc ông một cái:"Người đến đông đủ ? Đi thôi."
Cô đầu bước ngoài, chủ nhiệm khoa theo bản năng hỏi:"Đi ?"
Ninh Yên nhàn nhạt :"Đi gặp đầu Hắc Tỉnh, Bí thư Dịch."
Mọi :...
Đây là tư thế chọc thủng trời a.
Tôn Tiểu Độ thất kinh:"Em điên ? Chỉ vì hình phạt mà ầm ĩ đến chỗ Bí thư Dịch, em sai hối cải, còn dám gây rối, cho phép em càn."
Ông cho phép? Ninh Yên nhịn , ông xứng ?
Trình Cương càng gây áp lực mạnh mẽ:"Em Ninh Yên, lẽ nào em đuổi học ?"
"Đuổi học ?" Ninh Yên những sợ, mà còn ung dung chất vấn,"Ông thể chủ chuyện ? Lấy danh nghĩa gì? Lý do gì? Con cũng ăn chay, kẻ nào dám bôi nhọ , sẽ khiến kẻ đó hối hận cả đời."
Đây là đe dọa, cũng là cảnh cáo.
Dám đối đầu với cô, cô sẽ khách sáo.
Trình Cương tức đến mức run rẩy:"Cô... cô quá ngông cuồng ."
Thần sắc Ninh Yên nhàn nhạt:" đây gọi là đấu tranh với phần t.ử bất hợp pháp và thế lực phản/động, kiên quyết bảo vệ danh tiếng trong sạch của , chiến đấu vì chính nghĩa."
Dưới mí mắt của vô , cô ung dung bình tĩnh như , khiến sinh lòng nghi ngờ, cô thực sự trong sạch?
Tôn Tiểu Độ tức giận:"Em đây là cãi chày cãi cối."
" cần Đại học Nông nghiệp dát vàng lên mặt , càng cần thành tích để thêu hoa gấm." Ánh mắt Ninh Yên lướt qua ,"Bởi vì, thành tựu hiện tại của là mục tiêu phấn đấu của vô , là Đại học Nông nghiệp cần tấm biển hiệu vàng ch.óe là đây."
Khẩu khí của cô thật lớn.
Trong lòng Tôn Tiểu Độ đ.á.n.h trống liên hồi, nhưng, sự việc đến nước , chỉ thể xông lên phía :"Em tưởng em là ai a, còn vàng ch.óe nữa chứ."
"Có một nhà âm mưu liên kết giở trò, hủy hoại tiền đồ của vô , nhưng nên đ.á.n.h chủ ý lên đầu ." Ninh Yên mỉm , ý vị sâu xa.
" kẻ vô danh tiểu , nắm quyền Tập đoàn Cần Phong tám năm, từng lên báo chí quốc, cũng từng triệu kiến kinh, thể khiến cả một thành phố thoát nghèo giàu, cũng thể đổi vận mệnh của vô , bao gồm cả các ."
Lời thốt , tất cả đều kinh ngạc sững sờ, tiếng ong ong vang lên, cô kiêu ngạo, nhưng, cô sự tự tin a.
Kẻ bản lĩnh lời , là c.h.é.m gió, là trời cao đất dày, là bệnh thần kinh.
Người bản lĩnh lời to tát, đó chính là... sự đáng yêu chân thực.
Tập đoàn Cần Phong sức ảnh hưởng lớn ở địa phương, nhà ăn trường học cũng dùng đậu phụ và dầu giấm nước tương Cần Phong, còn sữa đậu nành Cần Phong thơm ngậy mỗi sáng, từ lúc nào, Tập đoàn Cần Phong cuộc sống thường ngày của .
, ngờ đầu Tập đoàn Cần Phong là bạn học của họ!
Ôi đệt, cuối cùng cũng hiểu câu đó của Ninh Yên, cô cần nhà trường dát vàng cho cô.
Bản cô chính là mục tiêu mà vô ngưỡng vọng.
Thành tích của cô , điều đó quan trọng, cần khác tiết lộ đề thi cho cô chứ?
Xem , thực sự âm mưu.
Vài câu ngắn ngủi của cô, xoay chuyển cục diện.
Trình Cương thầm kinh hãi, kiếp kẻ nào cô là dựa s lên, mày đây chịu đòn cho tao! Hại c.h.ế.t lão t.ử !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-dung-khuyen-toi-toi-chi-muon-trong-trot/chuong-693.html.]
"Ninh Yên, cô thật c.h.é.m gió, lời ai tin ."
Ninh Yên chắp tay đó, mái tóc ngắn bay nhẹ trong gió, hàng lông mày kiên nghị:"Là quỷ thì đến mặt Bí thư Dịch lộ diện , xem ai hiện nguyên hình, dám , các dám ?"
Trình Cương ha hả:"Thật là nực , cô tưởng cô là ai a, Bí thư Dịch là cô gặp là gặp ? Cô còn xứng!"
Ông còn tư cách !
Một đàn ông vội vã chạy tới, chạy đến mức thở hồng hộc:"Đồng chí Ninh Yên, Bí thư Dịch gọi điện thoại tới, mời cô qua đó."
Trình Cương:...
Vả mặt đến nhanh như !
Ninh Yên nhướng mày, tin tức nhạy bén bình thường a.
"Vậy thì thôi."
Trình Cương thầm kêu một tiếng :"... , Bí thư Dịch bảo chúng qua đó."
Người đàn ông cất cao giọng:"Bí thư Dịch , những đồng chí Ninh Yên điểm danh cũng cùng qua đó."
Mắt Trình Cương trợn trừng, kiếp, chuyện thể dứt khoát một chút ? Thở dốc ngắt quãng ở giữa, thật là mạng.
Thực sự cố ý ?
...
Ninh Yên ngẩng đầu mấy chữ "Phục vụ nhân dân", khóe miệng khẽ nhếch.
Còn những bên cạnh cô thì thấp thỏm lo âu, căng thẳng đến mức hai chân run rẩy, đều là đầu tiên đến đây, còn gặp lãnh đạo lớn như .
Ninh Yên đầu họ một cái, mỉm :"Đi thôi."
Cô hào phóng bước , cũng cần khác dẫn đường, thong thả về phía văn phòng.
Thư ký chặn đường cô, khách sáo :"Ninh tổng, mời cô đến phòng họp đợi một lát, Bí thư Dịch một cuộc họp đột xuất."
"Được." Ninh Yên cũng khó , mặc cho dẫn đến phòng họp.
Ninh Yên tùy ý tìm một chỗ xuống, những khác đều chút gò bó, đưa mắt , ánh mắt giao lưu điên cuồng.
Thư ký dâng nóng, ai cũng phần, nhưng đặc biệt quan tâm đến Ninh Yên."Ninh tổng, cô nhu cầu gì cứ việc ."
Mắt Ninh Yên đảo một vòng, nụ rạng rỡ:" đói ."
Mọi đều sửng sốt, cô ý gì? Nơi nghiêm túc thế , xảy chuyện như , cô còn tâm trạng ăn uống? Tâm cô cũng lớn quá đấy.
Thư ký nào mà từng gặp qua a, một chút cũng ngạc nhiên:"Còn sớm mới đến giờ cơm, bên bánh quy, cô lót nhé?"
Ninh Yên trầm ngâm:"Có hộp cơm và nước nóng ?"
"Có , cô đợi một lát." Thư ký ngoài, một lát liền mang theo những thứ cô yêu cầu , còn mang thêm một đôi đũa, đều rửa sạch sẽ.
Ninh Yên lục từ trong túi một gói mì ăn liền, bóc hết cho hộp cơm, đổ nước nóng , đậy nắp hộp .
Một lát , cô mở hộp , một mùi thơm hấp dẫn nhanh ch.óng lan tỏa.
Mùi vị của mì gói đặc biệt bá đạo, khiến những mặt nhịn nuốt nước bọt.