TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:34:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tính tình cô vốn dĩ xởi lởi, lên cũng khanh khách dễ lây sang khác, mấy đứa nhỏ cũng cảm thấy ăn thịt là một chuyện đáng để vui mừng, thế là học theo cô khanh khách theo.”

 

“Tối mai qua chỗ em ăn lẩu nhé, bữa lẩu đảm bảo sẽ khiến hài lòng!"

 

Thẩm Sán Sán tuy nấu ăn lắm, nhưng cô ăn, mỗi do cô chỉ đạo, Tạ Trầm Lạn tay những món ăn kiểu mới luôn khiến tấm tắc khen ngợi, cộng thêm ngày mai còn là một ngày đặc biệt, đa là náo nhiệt thì hơn.

 

Miệng của lũ trẻ cũng vì thỉnh thoảng nếm thử món mới mà trở nên kén ăn hơn, đợi mấy lớn gì, chúng giơ hai tay lên, hận thể giơ cả hai chân lên để tán thành.

 

——

 

Tiểu Mãn và Tiểu Tuệ khi ngủ riêng với cha luôn lén chạy qua chỗ trai An An, nhưng chúng bò tới bò lui, giường đủ rộng, An An lúc thì ôm c.h.ặ.t lúc thì đ-á một cái khiến liên tục hai ngày ngủ ngon, ban ngày lén ngáp một cái Thẩm Sán Sán phát hiện , thế là cô và Tạ Trầm Lạn thông hai phòng , ở giữa đặc biệt một cánh cửa lùa, đợi em lớn hơn chút sẽ gian riêng tư.

 

Khu vực giữa giường hai bên trải t.h.ả.m, là khu vực hoạt động của ba đứa trẻ, giá sách, giá để đồ bày sách cùng những “tác phẩm nghệ thuật" do lũ trẻ tự tay , bàn dài, ghế cùng một tấm bảng trắng lớn cho chúng tự do phát huy tô tô vẽ vẽ.

 

Khi Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn kể chuyện, đều ghế sofa.

 

Tiểu Mãn, Tiểu Tuệ tắm rửa sạch sẽ cùng An An mặc đồ ngủ cùng bộ ngoan ngoãn ở đó kể chuyện, mỗi khi hai vợ chồng kể đến đoạn cuối, hai chị em đều thiu thiu ngủ trong lòng họ, An An ở giữa hai nắm lấy bàn tay nhỏ của em gái, đề phòng chúng ngã xuống.

 

Tối nay cũng như khi, nhưng khi câu chuyện kết thúc, Thẩm Sán Sán đột nhiên đề nghị tối nay ngủ cùng các con, mấy đứa trẻ cũng vì ban ngày quá hưng phấn nên giờ mãi thấy buồn ngủ, thấy lời càng thêm kích động khua tay múa chân.

 

“Thật ạ?

 

Thật ạ?

 

Mẹ ngủ cùng chúng con ạ?"

 

Tiểu Mãn đôi mắt phượng xinh chớp mắt chằm chằm cô, Tiểu Tuệ tuy bình thường tỏ độc lập, nhưng bé cũng mới đầy hai tuổi, cũng phụ thuộc như , An An gì, nhưng ánh mắt cũng đầy mong chờ, duy chỉ sắc mặt Tạ Trầm Lạn là lắm, đôi mắt đen sâu thẳm vợ .

 

, hôm nay ngủ cùng ba bảo bối."

 

Chuyện lớn ngày mai chính là sinh nhật của Tạ Trầm Lạn, nhiều năm đón sinh nhật nên sớm quên , năm ngoái vì thực hiện nhiệm vụ cộng thêm cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên quên mất, tự nhiên là bỏ lỡ , năm nay trong nhà ba đứa trẻ náo nhiệt chúc mừng sinh nhật cho .

 

“Vậy còn ba thì ạ?"

 

Tiểu Mãn bàn tay nhỏ mập mạp nắm lấy cha ngó lơ của , chút đành lòng .

 

“Ừm... hôm nay là ngủ cùng các con, ngày mai ba ngủ cùng các con ?

 

Hoặc là chúng cùng ngủ với các con, nhưng chỉ tối nay thôi."

 

Ba em chút do dự chọn phương án đầu tiên, còn sợ đổi ý, đẩy cha tội nghiệp của chúng ngoài.

 

Tạ Trầm Lạn một bước đầu ba , chậm chạp để vợ và ba “chiếc áo bông lọt gió" đẩy ngoài, cho đến khi sắp đóng cửa, một phát kéo Thẩm Sán Sán ngoài.

 

“Năm phút nữa sẽ ngủ cùng các con!"

 

Thẩm Sán Sán thoát bàn tay to của , chỉ thể trấn an mấy nhóc tì đang ngừng gõ cửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-109.html.]

“Ngoan nào!

 

Đợi tối em sẽ về ngủ cùng ?"

 

Dỗ xong nhỏ còn dỗ lớn, Thẩm Sán Sán kiễng chân hôn mạnh một cái lên đàn ông vui nào đó, thấy vẫn sa sầm mặt, thế là hôn từ trán đến má và cằm.

 

Tạ Trầm Lạn từ bệnh viện về, hôm qua mới ôm vợ ngủ một giấc yên , hôm nay buộc lòng chia xa, trong lòng đương nhiên là tư vị gì.

 

“Đợi lũ trẻ ngủ say, qua đón em nhé?"

 

Tạ Trầm Lạn vẫn buông tay, cố gắng thương lượng điều kiện.

 

Hai căn phòng cách xa còn cần đón?

 

Thẩm Sán Sán vẻ mặt bất lực, sáng mai cô còn việc lớn đấy!

 

Nếu bên cạnh Tạ Trầm Lạn, cô dù động tác nhẹ đến cũng sẽ khiến phát hiện ngay lập tức!

 

“Đoàn trưởng Tạ, chúng hứa với con chuyện gì thì , ba đứa trẻ những ngày chịu ít kinh hãi nên cần chúng ở bên cạnh chúng nhiều hơn."

 

Lời , Tạ Trầm Lạn cũng tiện phản bác nữa, chỉ đành trơ mắt phòng của lũ trẻ, vì để phòng cô còn chốt cửa từ bên trong, thở dài một đành lủi thủi về phía đầu của hành lang.

 

Thẩm Sán Sán xác định rời , liền với ba nhóc tì đang hưng phấn rằng ngày mai là sinh nhật ba mươi tuổi của cha chúng, dạy chúng hát bài hát chúc mừng sinh nhật, ngày mai còn một cái bánh kem thật lớn nữa!

 

“Oa!

 

Bánh kem lớn!"

 

Ba đứa trẻ từng ăn bánh kem nhỏ do Thẩm Sán Sán , vẫn thể quên hương vị đó, thấy bánh kem lớn là nhịn nuốt nước miếng, nhưng nhanh nghĩ đến ngày mai là sinh nhật cha, vội vàng học hát bài chúc mừng sinh nhật.

 

Giường của hai chị em lớn, chúng ngủ giường lớn, theo Thẩm Sán Sán hát bài hát chúc mừng sinh nhật phiên bản cải biên dành riêng cho Tạ Trầm Lạn.

 

Lời bài hát nhiều, chỉ sáu câu, lặp ba bốn , ba đứa trẻ đều thuộc lòng và cũng buồn ngủ.

 

Hơn 5 giờ sáng hôm , Thẩm Sán Sán nhẹ nhàng thức dậy nhà bếp, những ngày học cán mì với Lâm Phương, hôm qua lúc Tạ Trầm Lạn nhà cô nhào bột xong giấu , bây giờ dùng để cán mì là .

 

Những sợi mì dai và dài từng chút một thành hình, Thẩm Sán Sán xào một bát nước dùng hải sản, đợi đến khi nước canh đặc sôi sùng sục, liền cho mì , còn đ-ánh thêm hai quả trứng ốp la, xếp thịt tôm hùm đầy đặn thành hình trái tim.

 

Tạ Trầm Lạn chất lượng giấc ngủ , đến 6 giờ đúng là tỉnh dậy, trong lòng thiếu ngọc hương thơm, chằm chằm chiếc gối của Thẩm Sán Sán ngẩn ngơ một hồi dậy, khỏi cửa phòng liền thấy lầu trong bếp truyền đến động tĩnh nhỏ, bên trong chắc chắn là Thẩm Sán Sán, nhưng quả thực nhớ hôm nay là sinh nhật , ánh mắt nghi hoặc về phía đó.

 

Thẩm Sán Sán vặn mở cửa bếp, bưng bát mì hải sản nóng hổi, hình trái tim phía vô cùng nổi bật, còn dùng tương cà chấm một vòng trang trí, vị trí “trái tim" của hình trái tim vẽ một ngôi nhỏ.

 

“Tạ Trầm Lạn bảo bối, sinh nhật ba mươi tuổi vui vẻ nhé!"

 

Thẩm Sán Sán thấy ngơ ngác, chằm chằm bát mì trầm tư, dứt khoát cũng để đoán là ngày gì nữa.

 

Tạ Trầm Lạn rõ ràng thể nhận lấy bát mì trường thọ, nhưng cứ thích từ phía ôm lấy Thẩm Sán Sán.

 

 

Loading...