TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:34:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một đám củ cải nhỏ từ xa thấy Chu Lẫm gặp rắc rối, liền ùa tới như một tổ ong.”
“Đường rộng thế , cứ nhất định đ-âm ?"
Đám trẻ con An An bảo vệ Chu Lẫm ở giữa, Chu Liệt hung dữ lườm thằng nhóc b-éo mặt.
“Cậu chính là cái tên xa nhỏ ở bãi biển lúc !"
Tạ Lâm Bảo một trận ốm nặng g-ầy ít.
An An chằm chằm khuôn mặt quen thuộc của , vài giây thì nhớ là ai.
Tiểu Tuệ và Tiểu Mãn từ lâu còn nhớ mặt Tạ Lâm Bảo, nhưng thấy “tên xa nhỏ" là nhớ ngay, hai chị em cũng tức giận lườm .
“Tên xa nhỏ mau xin !"
Tạ Lâm Bảo bướng bỉnh khoanh tay ng-ực, những xin mà còn bắt nạt hai chị em.
“Hai cái con ranh con , nếu tại các thì bác hai chắc chắn sẽ nuôi , đưa tất cả tiền cho tiêu!"
An An và các bạn đỡ Chu Lẫm ở bên cạnh, thấy lời của Tạ Lâm Bảo liền định lao tới đ-ánh cho một trận.
Chu Liệt tay một bước, túm lấy cổ áo , nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
Những ngày ăn ngon cộng thêm việc mỗi sáng đều chạy bộ cùng Tạ Trầm Lạn nên cả dồi dào sức lực, đối phó với hạng nhóc tỳ hư hỏng như Tạ Lâm Bảo thì chẳng tốn bao nhiêu công sức.
“Xin và Tiểu Mãn, Tiểu Tuệ mau, nếu sẽ đ-ánh đấy!"
Chu Liệt tính tình lỗ mãng nhưng vẫn lý lẽ, lực túm Tạ Lâm Bảo vô cùng chuẩn xác, vặn khiến chạy thoát nhưng nghẹt thở.
“Ba ơi!
Nó bắt nạt con, ba quản ?
Ba quản là con tìm ba ruột đấy!"
Tạ Lâm Bảo chịu nổi nữa sắp khuất phục, liếc mắt thấy Đỗ Trường Thuận đang mang theo nhiều đồ ăn tới, liền phấn khích kêu cứu.
Đỗ Trường Thuận từng gặp hai em nhà họ Chu, nhưng trong tưởng tượng của , hai đứa trẻ đến từ Bắc Kinh, còn là chắt của Chu lão tướng quân, chắc chắn sẽ khác hẳn với lũ trẻ ở đây, là những thiếu gia nhỏ sạch sẽ lịch sự.
Hắn từng thấy đứa trẻ trong khu gia thuộc, nhưng thấy đầu đinh, ánh mắt sắc sảo như sói nhỏ bướng bỉnh khó dạy bảo, khuôn mặt đầy bụi bẩn, quần áo nhếch nhác, trông rõ là một thằng nhóc nghèo ở nông thôn, ánh mắt khỏi lộ vẻ khinh bỉ.
“Cái thằng bé sáu bảy tuổi đầu mà bắt nạt đứa trẻ hai tuổi, cũng hổ.
Con nhà ai đây?
Có là họ hàng nghèo ở quê của vợ đoàn trưởng Cố ?
Làm bẩn quần áo của con trai cháu đền nổi ?"
Đỗ Trường Thuận giật lấy cánh tay Chu Liệt đẩy , ân cần phủi phủi vệt đen cổ áo con riêng của vợ.
Bộ quần áo là đặc biệt mua sẵn ở cửa hàng bách hóa lớn thành phố, nhưng đắt.
Nếu vì để Tạ Lâm Bảo kết bạn với hai em nhà họ Chu thì tốn nhiều công sức như .
“ thế, mày đền nổi ?
Thằng nghèo .
Tao là đứa trẻ ngoan sắp bạn với các nhà Sư trưởng đấy."
Tạ Lâm Bảo ngẩng cao cằm, những ngày Đỗ Trường Thuận và Thẩm Kiểu Kiểu tẩy não bằng đủ cách, những lời lẽ kiểu chẳng cần động não cũng thể thốt trôi chảy.
Tiểu Mãn đôi mắt to đầy vẻ thắc mắc, em út nhà .
Các nhà Sư trưởng chẳng là cả và em út ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-119.html.]
“Em út của con mới thèm..."
Cô bé định hai em nhà họ Chu sẽ bạn với tên xa nhỏ , kết quả mới mấy chữ thì miệng cô Chu Liệt bịt .
Chu Liệt nháy mắt hiệu với mấy bạn nhỏ, thế là ai cho Đỗ Trường Thuận và Tạ Lâm Bảo hai em nhà họ Chu mà họ đang tìm chính là mặt, còn họ gọi là thằng què và thằng nghèo.
Đám Tạ Trầm Lạn về, thấy bóng lưng Đỗ Trường Thuận, một cái là tên lợi là dậy sớm chạy tới đây nịnh hót, liền rảo bước tới.
Đỗ Trường Thuận căn bản chú ý đến ám hiệu của mấy đứa nhỏ, một nữa dặn dò Tạ Lâm Bảo lát nữa chào hỏi hai nhà Sư trưởng như thế nào, còn nhiều nhắc nhở c.h.ử.i thề, nổi nóng.
Tạ Lâm Bảo ăn bánh đào ngọt lịm gật đầu lấy lệ.
“Cái thói nịnh hót của ông mà dùng việc công chẳng sẽ hiệu quả hơn việc mưu mô tính toán ?
Ông tưởng Sư trưởng Chu sẽ vì sự bợ đỡ của ông mà đối xử khác với ông ?"
Ngụy Đông Minh bao giờ Đỗ Trường Thuận giỏi xu nịnh như , còn khen ngợi hai đứa trẻ mà căn bản hề quen , là mở mắt bắt đầu hươu vượn.
“Mấy các ông thì thanh cao ?
Là con rể và cháu rể của cựu sư trưởng, giờ dùng quan hệ bạn học để dựa dẫm Sư trưởng Chu.
Ai bản lĩnh nấy dùng, dựa mà các ông thể nịnh bợ Sư trưởng Chu còn thì thế?"
Đỗ Trường Thuận liếc bọn họ một cái, tiếp tục dặn dò Tạ Lâm Bảo.
Đợi đến khi Tạ Trầm Lạn mở cửa về nhà, trơ trẽn xách đủ thứ túi to túi nhỏ theo.
“Em út, và cả là nhà bác Chu ạ?"
Tiểu Mãn khóe miệng dính một vòng đen đen, dùng đôi mắt to tròn ngây thơ trong veo Chu Liệt, khiến thủ phạm là thấy chột thôi, định lấy ống tay áo lau cho cô bé nhưng phát hiện quần áo cũng bẩn.
Tiểu Tuệ dùng đôi mắt hạnh lạnh lùng liếc một cái, lấy chiếc khăn tay nhỏ trong túi của chị gái Tiểu Mãn lau cho chị.
Lau xong cô bé còn ném cho Chu Liệt.
“Anh hai Chu, khăn tay của chị giao cho giặt đấy nhé."
Tiểu Tuệ gọi hai em nhà họ Chu là cả Chu và hai Chu.
Tuy nhỏ tuổi nhưng vẻ mặt cô bé vô cùng lạnh lùng, giống hệt cha là Tạ Trầm Lạn.
Quan trọng là sức tay của cô bé lớn, thật là mấy đều dám chọc cô bé, Chu Liệt cũng ngoại lệ.
Tuy nhiên việc giặt khăn tay cho đại ca Tiểu Mãn đối với mà căn bản là hình phạt, vui lòng vô cùng!
Lâm Phương và Trần Thanh Hà đàn ông nhà Đỗ Trường Thuận tìm tới cửa , liền màng tới việc nấu cơm mà đồng loạt xông định sang chỗ Thẩm Sán Sán xem náo nhiệt, còn dắt theo mấy đứa trẻ trong.
“Xưởng trưởng Thẩm, hai đứa trẻ nhà họ Chu ?
Không đưa A Bảo tới mà cô giấu các cháu đấy chứ?
mang theo những thứ đều là để tặng cho các cháu đấy, kiểu gì cũng cho gặp mặt hai đứa trẻ một chút chứ?"
Đỗ Trường Thuận lúc nãy cố chen Tạ Trầm Lạn.
Hắn nhanh nhẹn bằng Tạ Trầm Lạn, cửa chính vẫn Tạ Trầm Lạn đóng , nhưng trơ trẽn xách Tạ Lâm Bảo lên bờ tường định ném trong, cuối cùng cánh cửa vẫn xông .
Mọi thấy mà sững sờ, chỉ thầm mắng da mặt dày!
Tay xách kẹo sữa Thỏ Trắng, kẹo sữa bò, sữa lúa mạch, bánh đào đủ loại đồ ăn, còn mua một con cá lớn cùng xương lợn, thể thấy là bỏ vốn liếng nhỏ.
Hắn còn cầm khư khư trong tay chịu đặt xuống vì sợ Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn cướp mất.
“Ông chuẩn kỹ lưỡng như mà tìm hiểu xem hai đứa trẻ trông như thế nào ?
Lúc nãy ở bên ngoài chẳng gặp ?"