TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 139
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:35:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng hai phòng ký túc xá còn trống ?"
Sắc mặt Lý Kiến Minh lắm, thèm bộ mặt của Trần Nguyên, sang hỏi một cán sự phụ trách mảng .
“ là trống, nhưng mấy ngày mấy công nhân thời vụ tới, dọn ở ..."
Ánh mắt cán sự len lén Trần Nguyên, Lý Kiến Minh cần nghĩ cũng là Trần Nguyên đưa nhà quan hệ , đây là việc nội bộ của xưởng, ông cũng thể phát tác ngay lúc .
“Thầy Thẩm, là xưởng bỏ chi phí , cho mấy đứa trẻ thuê một căn nhà để ở?
Đợi ký túc xá của xưởng thời gian tới chỗ trống sẽ lập tức sắp xếp cho các em ."
“Sao xưởng bỏ tiền ?
Giám đốc Lý, chuyện đúng quy định lắm nhỉ?
Nếu để các công nhân học việc khác trong xưởng thì ảnh hưởng cũng ."
Lời Lý Kiến Minh dứt, Trần Nguyên ngắt lời, mặc dù ông cố tình gây chuyện nhưng lời cũng lý, suy cho cùng những công nhân học việc khác cũng đãi ngộ , nhưng những đó là Kinh Đô chính gốc, căn bản cần thuê nhà mà!
Nhất thời bầu khí rơi bế tắc.
Thẩm Sán Sán thấy Lý Kiến Minh kìm nén cảm xúc, nghĩ đến nhà ở Kinh Đô còn một căn nhà tứ hợp viện, để cũng uổng, chi bằng để nhóm Chu Kỳ dọn ở.
“Giám đốc Lý, Phó giám đốc Trần, nhà ở con ngõ bên cạnh một căn nhà, nhiều năm nay cũng để , vặn gần xưởng vô tuyến điện, nhóm Chu Kỳ thể dọn đến đó ở."
Thẩm Sán Sán dứt lời, Lý Kiến Minh cô với ánh mắt áy náy hài lòng, còn Trần Nguyên và những khác giấu nổi vẻ ngạc nhiên chằm chằm Thẩm Sán Sán, con ngõ bên cạnh đều là nơi ở của những vị lão tướng quân tiếng, những căn tứ hợp viện đó cũng là do nhà nước phân cho họ, và những đó là những vị tướng quân công lao hãn mã trong việc bảo vệ tổ quốc, hiện tại nhiều trở thành liệt sĩ.
“Căn nhà là của nhà Trung đoàn trưởng Tạ, là của nhà thầy Thẩm?
Cô thể chủ ?"
Trần Nguyên kìm nén hồi lâu, vẫn nhịn hỏi miệng.
“Phó giám đốc Trần đùa , đương nhiên thể chủ, đó là căn nhà mà ông bà nội phân, khi họ qua đời để cho , tự nhiên do quyền quyết định."
Thẩm Sán Sán đương nhiên sự dò xét trong lời của Trần Nguyên, nếu bối cảnh của cô thể khiến kẻ tâm địa bất chính chút kiêng dè, nhóm Chu Kỳ ở trong xưởng cũng sẽ bắt nạt, trù dập, cô cũng ngại để chấn nhiếp ông một chút.
“Ra là , thầy Thẩm đúng là nhường bước đấng mày râu, nữ kỹ thuật viên hiếm thấy, thầy Thẩm chính là một trong đó, lợi hại, lợi hại!"
Trần Nguyên vô tình dùng ống tay áo lau mồ hôi lạnh trán, khi Thẩm Sán Sán rời liền nịnh hót một hồi, giờ ông cần nhờ tra cũng bối cảnh của Thẩm Sán Sán đơn giản, Tạ Trầm Lạn thể cưới vợ như thì gia thế bối cảnh chắc chắn cũng tầm thường, lập tức từ bỏ ý định gây khó dễ cho năm học sinh để mượn đó khó Lý Kiến Minh.
“ thì là gì ?
về chiến tích của Phó giám đốc Trần, ông mới gọi là lợi hại chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-139.html.]
Nghe ông luôn thiện với , bình thường công tư phân minh, mấy học sinh của tuổi còn nhỏ, cũng là đầu xa nhà, ở đây đất khách quê , tin rằng sự dẫn dắt của Giám đốc Lý và ông chắc chắn thể nhanh ch.óng thích nghi với cuộc sống ở đây.
Đợi khi về chắc chắn sẽ báo cáo với lãnh đạo quân khu và hiệu trưởng về phong thái ưu tú và những hành động minh của các lãnh đạo xưởng vô tuyến điện Kinh Đô!"
Thẩm Sán Sán mở mắt dối, khen Trần Nguyên một trận, và đúng như cô dự đoán, khi xong những lời đó thì mặt rạng rỡ hẳn lên, khen ngợi nhóm Chu Kỳ hết lời, còn hứa sẽ quan tâm chăm sóc họ, nhóm Chu Kỳ khi nhận thấy ánh mắt của Thẩm Sán Sán cũng chân thành cảm ơn một hồi.
Đợi tản , nhóm Chu Kỳ lĩnh đồ dùng sinh hoạt và đồng phục công nhân , Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn đến văn phòng của Lý Kiến Minh chờ đợi.
“Cô nhóc đúng là thông minh, là nắm thóp cái lão già Trần Nguyên !"
Chương 81 Bái phỏng
Lý Kiến Minh nghĩ đến bộ mặt của Trần Nguyên là nhịn rạng rỡ, ngờ tới cô nhóc Thẩm Sán Sán đầu óc linh hoạt, cần đối đầu gay gắt mà hàng phục lão cáo già Trần Nguyên.
“Hừ, loại chỉ thích kiểu đó thôi, cháu ngốc, mấy lời chẳng mất mát gì, nhưng để ông ghi thù thì nhóm Chu Kỳ e là chịu khổ ."
Thẩm Sán Sán bình thường năng thẳng thắn, nhưng khi trải qua quá nhiều chuyện kỳ quặc và gặp quá nhiều kỳ lạ, cô cũng học cách ứng phó khéo léo, huống hồ cô đưa nhóm Chu Kỳ đến xưởng vô tuyến điện Kinh Đô thì cân nhắc chu sự an của họ.
Đợi đến khi Chu Kỳ và những khác xong các thủ tục liên quan, lĩnh xong đồ đạc, Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn dẫn họ đến căn tứ hợp viện ở con ngõ bên cạnh.
Căn nhà trống mấy năm nay ở, bám nhiều bụi bẩn, nhóm Chu Kỳ đến, đặt đồ đạc xuống là bắt đầu dọn dẹp, còn để Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn nhúng tay , thấy sắp đến trưa, hai dứt khoát đến quán cơm quốc doanh mua một ít cơm thức ăn mang về.
“Không An An bọn nhỏ thế nào , việc lớn xong, cuối cùng em cũng thể nghỉ ngơi một thời gian ."
Hiện tại là tháng Một, trường học nghỉ, Thẩm Sán Sán xong việc , còn mấy ngày nữa mới đến lúc Tạ Trầm Lạn lớp tu nghiệp của bộ đội, ngoài việc thăm nhân thì cô thể yên tâm nghỉ phép dẫn mấy đứa trẻ chơi cho ở Kinh Đô.
Họ xong chủ đề về ba đứa trẻ, vặn đến ngã ba đường, Tạ Trầm Lạn chằm chằm một con đường trong đó, đôi mắt phượng lan tỏa từng sợi nhớ nhung.
“Sán Sán, bên là đường đến xưởng gang thép."
Ban đầu Tạ Trầm Lạn đối tượng xem mắt mà Sư đoàn trưởng Thẩm giới thiệu là Thẩm Sán Sán, nên thèm suy nghĩ mà từ chối luôn.
Đợi khi hai gặp , nhắc chuyện thì ngoài dự đoán Thẩm Sán Sán gạt thèm nhắc tới, chỉ thể dùng cách ngốc nghếch để lay động cô, liên tục nhiều ngày đưa đón cô , tặng đủ loại đồ vật nhỏ do chính điêu khắc.
Bởi vì vụng miệng, ngay cả việc đường những gì cũng chuẩn sẵn trong lòng, còn lén lút hỏi kinh nghiệm của Ngụy Đông Minh và mấy bạn nối khố.
“Ồ!
Trung đoàn trưởng Tạ là đang nhớ chuyện mặt dày, từ hôn xong hối hận ?"
Thẩm Sán Sán lúc đó trong lòng thông suốt chuyện , cũng vì tâm ý cả đời cưới ai ngoài cô của Tạ Trầm Lạn mà cảm động, nhưng miệng thì vẫn tha, thỉnh thoảng lôi chuyện trêu chọc một chút.
Trên mặt Tạ Trầm Lạn đầy vẻ cưng chiều và dung túng, vì ở bên ngoài nên cử động mật gì với cô, thấy cô giả vờ hiểu tâm ý của , quan sát xung quanh thấy ai, nắm lấy tay cô dẫn cô con đường đến xưởng gang thép .